Hãy chờ anh, 'cô nàng thất tình'

Ở với nhau cùng dãy trọ đã gần 4 năm nay, đây là lần đầu tiên tôi thấy cô về muộn và trong trạng thái như thế. Càng bất ngờ hơn khi thấy những tiếng nấc cứ nghẹn ngào phát ra từ cô bé. Cô bé đang khóc.

Hãy chờ anh, 'cô nàng thất tình'

>1001 cách tỏ tình của nhà văn Đặng Thiều Quang
>Chữ 'trinh' nên được hiểu như thế nào?

Những ngày nghỉ lễ, 12h đêm, có tiếng mở khóa cửa và tiếp sau đó là những bước chân nặng nề, xiêu vẹo. Cô bé phòng bên vừa về. Nhưng... hình như cô đang say.

Phòng trọ của tôi ở tầng một, cô bé ở tầng hai, cái phòng mà cứ về khuya lại ồn ào bởi tiếng cười đùa, tiếng lạch cạch xoong chảo nấu mì tôm. Tôi không ưa những con người ở phòng của cô bé chỉ vì lý do đó, mặc dù họ hay cười và sống rất hòa đồng. Không còn ai ở lại trong phòng, xóm trọ cũng về hết. Thấy cô bé bước những bước chân không vững và như muốn ngã khi bước lên cầu thang, tôi chạy vội tới để đỡ cô bé.

Cô bé không có phản ứng gì vì men rượu dường như khiến cô chỉ muốn đổ nhào. Tôi bối rối khi thấy cô bé gục vào mình, cả cơ thể mềm nhũn. Không thấy khóa cửa phòng của cô bé, tôi đưa cô vào nghỉ tạm ở phòng mình. Còn mình thức suốt đêm đó, chong đèn học với một mớ tài liệu chuẩn bị cho khóa luận.

Cô bé không còn khóc và chìm trong giấc ngủ. Tên mọt sách như tôi chỉ biết thỉnh thoảng liếc nhìn cô bé ngủ và luống cuống khi thấy cô bé trở mình hay thỉnh thoảng gọi tên ai đó kèm theo những lời thảng thốt như van xin trong giấc mơ.

10 sáng, tôi lên trường về, cửa phòng được khóa bên ngoài, cẩn thận, kèm theo lời nhắn được ghi trên giấy nhớ dán ngay trên cánh cửa: "Khi nào về, anh lên phòng em lấy chìa khóa nhé. Hôm nay em ở nhà cả ngày”!

Tôi bước lên tầng hai, cánh cửa phòng cô bé khép hờ. Tôi giơ tay định gõ cửa thì cô bé mở cửa bước ra. Chùm chìa khóa sẵn trên tay cô bé và được đặt vào lòng bàn tay tôi nghe rõ tiếng leng keng: "Trả lại anh này. Cảm ơn anh!".

Cô bé mỉm cười và mời tôi vào nhà. Chưa bao giờ đặt mình trong hoàn cảnh như thế, tôi bối rối chào cô bé rồi bước vội về phòng mình để lại phía sau cái mắm môi cười tủm của cô bé.

Về tới phòng, đặt mình lên giường, hình dung cô bé nằm cuộn mình trong chăn, thỉnh thoảng cựa mình trong giấc ngủ rồi ánh mắt và nụ cười buồn khi nãy của cô bé cứ choáng ngợp tâm trí tôi. Cô bé đang có chuyện bụồn? Tôi tự nhủ lòng: "Kệ đi, chuyện của họ mà".

Tôi úp mặt vào trong tường và ngủ. Bỗng, tiếng chuông tin nhắn điện thoại vang lên khiến tôi giật mình. Tin nhắn của cô bé. "Anh à, cho em xin lỗi chuyện hôm qua. Không biết em có nói gì trong giấc ngủ không?", rồi "Mọi người về hết rồi. Em không biết nói chuyện với ai. Em nhắn tin nói chuyện với anh nhé! Em đang rất buồn".

Những tin nhắn giữa tôi và cô bé cứ thế được gửi đi và nhận về. Thắc mắc của tôi đã tìm được giải đáp. Cô bé vừa chia tay mối tình đầu sau 4 năm gắn bó. Từng kỉ niệm của cô bé bỗng chốc vỡ òa sau những tâm sự ấy, tôi cảm nhận được cả những giọt nước mắt đang mặn đắng trên đầu môi cô.

Và tôi... Tôi thấy mình như chính là người vừa phụ tình cô bé và muốn được chạy lại để bù đắp những tổn thương ấy trong cô. Trái tim của một tên mọt sách như tôi đã bắt đầu biết thổn thức và đập những nhịp đập yêu thương. Phải chăng tôi bắt đầu rung động.

Sau ngày hôm đó, tôi và cô bé vẫn nhắn tin qua lại với nhau. Tôi không ghét những tiếng lạch cạch bát đũa vào ban đêm vang ra ở phòng cô bé mà lại mong hơn những tiếng cười của cô bé vang lên vào mỗi buổi chiều muộn, dẫu biết tiếng cười ấy giờ mang nặng những ưu tư. Tôi bắt đầu muốn được hẹn hò cùng cô bé. Lần thứ nhất, thứ hai và nhiều lần tôi rủ cô bé đi chơi nhưng cô bé đều từ chối với lý do mình đang bận học.

Gục mặt xuống bàn, tôi hạ quyết tâm không được bỏ cuộc vì tôi hiểu trái tim của cô bé đang bị tổn thương, để nó lành lại cần có thời gian. Tôi vẫn nhắn tin cho cô bé, nhưng không vồn vã rủ đi chơi mà chỉ đơn thuần là những sự quan tâm.

Và con tim tôi lại thổn thức khi chính cô bé là người đặt vấn đề rủ mình đi chơi. Với tôi đó là cơ hội nhưng cũng là thách thức vì... tôi hạ quyết tâm sẽ chớp lấy dịp này để nói tiếng “yêu” với cô bé, điều mà từ trước tới nay tôi chưa làm với bất kì cô gái nào.

Trả lại bó hoa tôi tặng, đôi mắt cô bé vô hồn nhìn tôi: "Em biết tình cảm của anh dành cho em nhưng em không thấy được sự chân thành trong đó, có thể do con tim em bị tổn thương nhiều quá và khó lành lại được. Em xin lỗi. Ngày mai em sẽ chuyển xóm và đem hết những kỉ niệm về anh cất vào một ngăn của quá khứ..."

Tôi không nói gì và cả buổi tối hôm đó tôi im lặng đứng bên cạnh cô bé. Nhưng cô bé à, "anh sẽ kiên nhẫn chờ đợi vì anh hiểu, tình yêu không thể bỗng nhiên mà có, càng không thể bỗng chốc tiêu tan".

Theo Đời sống Gia đình

Đăng lại

Video đang được xem nhiều

Cùng chuyên mục

Xem thêm Nhịp sống

Mới - Nóng