Giả gái làng chơi cứu con gái

Khi cô con gái mới lớn của chị Lanh bị lừa vào “ổ nhện” của tú bà Trang, chị đã giả là gái làng chơi, xin vào làm việc cho Trang để tìm cơ hội cứu con khỏi hang ổ của bọn buôn người.

Năm 1992, tuổi vừa tròn đôi mươi, chị Nguyễn Thị Lanh lấy chồng. Thế nhưng, khi đứa con gái đầu lòng, cháu Bùi Thị Hoa, mới lên 2 tuổi thì chồng chị mất trong một tai nạn thương tâm. Nuôi con thơ dại, chị đã phải tần tảo đủ nghề, kể cả đi làm cửu vạn.

Học xong lớp 9, thương mẹ, Hoa muốn thôi học để đi làm. Rồi trong một đêm, khi vừa sang nhà ngoại về, không thấy Hoa đâu, chị đã gặng hỏi đứa con thứ hai thì được biết, Hoa sang nhà cô bạn thân tên Hồng, ở xóm bên chơi và ngủ luôn ở đó.

Tờ mờ sáng hôm sau, chị giật mình tỉnh giấc bởi có tiếng gõ cửa liên hồi. Cứ nghĩ là Hoa từ nhà bạn về nên chị vội vàng ra mở cửa cho con. Thế nhưng, thật ngạc nhiên, người gõ cửa ấy không phải là Hoa mà là mẹ đẻ của Hồng.

Thấy chị, mẹ Hồng đã hốt hoảng hỏi: "Cháu Hồng nhà tôi có ở đây không?". "Không chị ạ. Ơ thế cái Hoa nhà em không ngủ bên nhà chị à?". "Có, nhưng hai đứa đi đâu từ lúc 5h sáng và còn lấy của nhà tôi chiếc đầu đĩa nữa!".

Sau mấy ngày xuôi ngược tìm con mà vẫn bặt vô âm tín. Thế rồi, một chiều, mẹ của Hồng thông báo: "Tối hôm ấy, nằm ở trong buồng, tôi có nghe hai đứa nói đến ai đó tên là Tuân. Hình như là bạn của chúng nó hay sao ấy. Tìm cậu ta xem may ra...".

Đúng như sự suy đoán của mẹ Hồng, Tuân chính là người đã đèo Hoa và Hồng ra bến xe sáng sớm hôm ấy. Thế nhưng, ra đến nơi, họ đã chia tay nhau, còn hai bạn mình đi đâu thì Tuân không rõ.

Theo lời kể của Tuân thì trên đường ra bến xe, Hoa và Hồng có nhắc tới việc phải chờ chị nào đó tên là Trang, ở trong xã Sủ Ngòi. Và, trước lúc chia tay, Hoa đã hẹn Tuân là vài hôm nữa, buổi tối, ra mạng "chát", Hoa sẽ cho Tuân biết địa chỉ nơi mình ở.

Ngay tối hôm đó, chị đã theo Tuân ra quán net. Thế nhưng, lên mạng cả đêm mà nick của Hoa vẫn chẳng hề "sáng". Đêm hôm sau cũng vậy. Hai cô cháu mệt phờ ngoài quán "chát" mà vẫn chẳng thấy Hoa đâu.

Khi nỗi thất vọng lên đến đỉnh điểm thì chị sực nhớ ra thông tin mà Tuân đã nói hôm trước với mình: "Trang bên xã Sủ Ngòi là ai? Quan hệ với Hoa và Hồng như thế nào?". Ngay sáng hôm sau, chị vào Sủ Ngòi.

Khi biết Trang là một cô gái không đàng hoàng, sống bằng việc "kinh doanh" cà phê đèn mờ thì chị suy đoán con gái mình đã bị chúng lừa để gia nhập đường dây gái bao.

Suy nghĩ trắng đêm chị quyết định vào quán cà phê đèn mờ, vờ xin làm gái để lần tìm tung tích của con qua chủ quán Trang. Vừa gặp Trang, chị đã sụt sùi về hoàn cảnh của mình và đặt vấn đề... xin việc làm.

Trang nhận chị vào làm rồi bắt chị đi khách ngay. Với lí do chưa quen việc ấy, chị bảo, cho chị phụ bán cà phê vài buổi, khi nào thấy bớt ngượng thì làm. Trang miễn cưỡng gật đầu đồng ý.

Vậy là, bất cứ khi làm việc gì, chị cũng dỏng tai nghe chuyện của Trang để mong sao trong những câu chuyện ấy, cô ả có nhắc đến cái tên Hoa, con gái của mình. Và rồi, điều chị mong đợi cũng đã đến.

Một buổi, ngồi "buôn" với một "đồng nghiệp" tên là Duyên, ở cùng xã, Trang đã nhắc đến tên Hoa: "Con bé ấy nó khóc dữ quá, mày ạ! Nó cứ đòi về, dưới ấy vừa điện lên chiều nay xong! Tao đang chẳng biết tính sao đây!".

Nghe thấy vậy, chị giữ bình tĩnh để buông ra một câu bâng quơ: "Thế Hoa là ai vậy các cô?". "À, con bé ở bên phường T. ấy mà!". "Có phải con bé mà bố đã mất, trông xinh xinh ấy phải không?". "Thì nó chứ còn ai nữa! Giờ đang ở Hà Nội!".

"Trang này, chị nghĩ mãi điều này mà chưa dám nói với em! Chị thì không còn gì để mất, nhưng còn bố mẹ chị. Ở đây, nhỡ gặp người quen thì mang tiếng chết. Hay là em cũng cho chị đi Hà Nội?

Xuống đó, xa nhà, làm ăn tiện hơn! Cho chị vào chỗ con bé Hoa ấy! Biết đâu, cùng cảnh chị lại chẳng khuyên bảo được nó! Nếu em đồng ý thì chị sẽ rủ thêm một đứa em đi cùng, con bé ấy trông ngon mắt lắm đấy!".

Nghe chị thả mồi, thấy có thêm một món hời lớn, Trang và Duyên đã nhanh chóng cắn câu. "Thế cũng được, chị cứ rủ thêm người đi, càng nhiều càng tốt!".

Ngay sau cuộc nói chuyện ấy, tất cả những thông tin mà chị biết về đứa con gái mất tích của mình, về một đường dây buôn bán phụ nữ liên tỉnh mà đầu mối là Trang, Duyên, đã được chị bí mật trình báo với cơ quan Công an tỉnh Hòa Bình.

Trưa hôm sau, từ Bưu điện thị xã, chị bấm máy gọi cho Trang: "Em à, chị tìm được người rồi, bao giờ thì có thể đi Hà Nội?". Từ đầu máy bên kia, Trang hớn hở: "Chiều nay đi luôn nhé!".

Chiều, Trang, Duyên tìm chị ở bưu điện thị xã như đã giao ước từ trước. Nhưng, thấy chị đi có một mình, Trang đã ngạc nhiên hỏi: "Thế em của chị đâu rồi?". "Cô ấy sợ... người nhà bắt gặp nên ngồi đợi ở trong công viên ấy. Ta vào gọi rồi cùng đi!".

Thế nhưng, vừa lúc đó, các trinh sát của Phòng An ninh điều tra xuất hiện. Tại cơ quan Công an, Trang và Duyên đã thừa nhận mọi hành vi tội lỗi của mình. Từ lời khai của Trang, Hoa và Hồng đã được giải cứu khi mà nhà chứa còn chưa kịp bắt các em đi tiếp khách

Theo CAND

Video đang được xem nhiều

Cùng chuyên mục

Xem thêm Pháp luật

Mới - Nóng