TPO - Hùng cùng các đồng phạm sử dụng bê tông để “chế tạo” 87 cuộn thép inox rồi mang thế chấp tài sản tại các ngân hàng và chiếm đoạt tiền.
Các bị cáo tại tòa. Các bị cáo tại tòa.
Ngày 10/1, TAND TP Hà Nội tuyên phạt Nguyễn Mạnh Hùng (SN 1973, ở Hoàng Mai, Hà Nội) án chung thân về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản. Cùng tội danh trên, bị cáo Nguyễn Thị Thanh Xuân (SN 1981. ở Hoàng Mai, Hà Nội) nhận 8 năm tù, Đào Thị Liên (SN 1974, ở TP Nam Định) nhận 7 năm 6 tháng tù.

Theo cáo trạng,  Nguyễn Mạnh Hùng vốn là giám đốc Cty Kim khí Mạnh Hùng. Năm 2010, Hùng thành lập thêm 2 cty và nhờ Đào Thị Liên, Nguyễn Thị Thanh Xuân đứng tên làm giám đốc. Hai Cty này không hề hoạt động kinh doanh.

Sau đó, Hùng lập hồ sơ vay vốn của Ngân hàng thương mại cổ phần Bảo Việt (BaoVietbank), ngân hàng thương mại cổ phần Nam Á (Nam Abank) và Ngân hàng thương mại cổ phần Phát triển nhà TPHCM (HDbank).

Để được cấp hạn mức tín dụng và vay vốn, Hùng dùng tài sản thế chấp là bất động sản của bên thứ ba; hàng hóa là thép không gỉ inox dạng cuộn nguyên đai, nguyên kiện (mới 100%).

Các bị cáo đã lập khống các hợp đồng kinh tế mua bán inox giữa Công ty Mạnh Hùng và 2 cty ma nói trên.

Để có hàng hóa làm tài sản thế chấp, Hùng thuê nhân công lao động thời vụ làm ra 87 cục bê tông có hình dạng giống các cuộn thép, bên trong là bê tông đúc, bên ngoài được bọc thép đóng đai, đóng kiện.

Hùng tự in tem xuất nhập khẩu có ghi thông số và dán lên các cục bê tông giả thép không gỉ, chứa ở kho của Cty Mạnh Hùng thể hiện việc mua bán.

Khi Hùng nộp hồ sơ vay vốn, cả ba ngân hàng đều cử cán bộ thẩm định số “thép” này nhưng đều không phát hiện đó là giả. Các ngân hàng còn thuê cả bảo vệ xuống trông số bê tông này.

Bằng thủ đoạn trên, từ năm 2011 đến 2012, các bị cáo đã chiếm đoạt hơn 31 tỷ đồng. Trong đó BaoViet bank mất gần 20 tỷ, Nam A bank mất hơn 7,6 tỷ và HDBank bị lừa hơn 3,4 tỷ (đã được thanh toán hơn 1,2 tỷ).

Với cán bộ thẩm định “thép” của ba ngân hàng nói trên, CQĐT cho rằng họ đã không phát hiện được số bê tông khiến ngân hàng thất thoát vốn. Tuy nhiên, hành vi của họ không phải nguyên nhân trực tiếp nên không cần xử lý hình sự.