TP- Vì sao Hitler thù hận người Do Thái đến mức y đã nguỵ tạo nên cả một học thuyết Dân tộc thượng đẳng, học thuyết mà một trong những cốt lõi và mục tiêu của chủ thuyết này là loại bỏ người Do Thái ra khỏi thế giới này?

Hitler kêu gào tàn sát người Do Thái
Theo cuốn nhật ký của Theo Morell, bác sĩ riêng của Hitler thì có khả năng là do y bị bệnh giang mai, kết quả của một lần truy hoan với một gái bán hoa người Do Thái vào năm 1908, năm y 19 tuổi.

Theo một nghiên cứu khoa học mới đây công bố tại cuộc họp hàng năm của Hội đồng tâm lý học Hoàng gia tại Edinburg thì lòng căm thù người Do Thái đến mức điên cuồng, bệnh hoạn của Hitler có khả năng là hậu quả của sự sai lệch về tâm lý và hành vi  bắt nguồn từ căn bệnh kín kia, một căn bệnh nếu không chữa khỏi sẽ làm cho người mang bệnh có thể dẫn đến loạn trí hoặc mất trí như chứng giận dữ hoang tưởng, sự hung hãn bất ngờ...

Theo tiến sĩ tâm lý học Bassem Habeeb làm việc tại bệnh viện Hollins Park Hospital, Warrington thì nếu nghiên cứu lý giải cuộc đời, các hành vi Hitler dưới góc nhìn một bệnh nhân bị bệnh giang mai sẽ lý giải được nhiều điều. Phải chăng căn bệnh mà y mắc phải đã dày vò y vì  nó đã loại bỏ “thiên chức” đàn ông mà thượng đế ban phát cho y nên y đã căm thù người Do Thái đến tận xương, tận tủy.

Để làm sáng tỏ thêm giả thuyết này, chúng tôi xin giới thiệu một vài đoạn trong chương: “Tiêu diệt người Do Thái, một sứ mệnh Thượng đế trao”  của cuốn Mein Kampf (Cuộc chiến của cá nhân tôi) của Hitler.

Chúng ta hãy xem sự thù hận điên cuồng người Do Thái của Hitler đến mức nào và liệu đó có là bệnh lý, một căn bệnh làm cho y trở nên điên cuồng, độc ác và trả thù người Do Thái đến cùng làm vậy...

Hitler viết rằng y bắt đầu chú ý đến những khác biệt của người Do Thái so với dân tộc Đức khi y sống ở Viên (thủ đô Áo) và bắt đầu căm thù họ. Sự căm thù đó tăng dần. Và sau đây là đoạn liên quan trực tiếp dến khả năng sự thù hận đến mức không hiểu nổi của y là do chuốc bệnh giang mai từ một gái điếm người Do Thái:

“Những hành động cần thiết phải bóc trần sự xấu xa của dân Do Thái đã bắt đầu nhen nhóm trong tôi khi tôi tiếp cận với những phương tiện thông tin đại chúng, những tác phẩm văn học nghệ thuật, những tờ quảng cáo sử dụng những ngôn từ rẻ tiền của đám người Do Thái tung ra để bênh vực cho họ đã làm cho tôi nung nấu ý nghĩ: cần phải tiêu diệt dân Do Thái một cách không thương xót.

Những phương tiện truyền thông này đã lan tỏa tới quảng đại dân chúng giống như một căn bệnh dịch hạch trong đời sống tinh thần, một thứ nọc độc, một thứ rác rưởi làm ô uế đời sống tinh thần của chúng ta. Nhận thức của tôi về sự xấu xa của người Do Thái ngày một thêm tăng nhất là khi hiểu rõ thêm những phong tục tập quán của họ, những thói quen của họ.

Những hình ảnh mà tôi va chạm hàng ngày với đám người Do Thái tại Viên đã làm cho tôi khiếp sợ họ. Đó là vai trò chủ chứa của họ trong các hộp đêm, trong các nhà chứa dành cho người da trắng tại Viên.

Tại Viên, dân Do Thái hoạt động rầm rộ trong lĩnh vực này còn dễ dàng hơn nơi khác ví như ở miền nam nước Pháp. Đêm đêm mọi người khi tản bộ trên đường phố Leopoldstadt, dù muốn hay không du khách cũng dễ dàng bắt gặp những màn kịch chèo kéo khách lố bịch của các tay ma cô người Do Thái...

Tại Viên lần đầu tiên tôi được chứng kiến những việc làm trơ trẽn và vô liêm sỉ của dân Do Thái đang chà đạp và làm nhơ bẩn thành phố có nền văn hoá cổ kính này. Nỗi căm giận về dân Do Thái bắt đầu sôi sục trong tôi. Tôi không còn thấy lo  sợ rằng mình chưa hiểu đúng người Do Thái mà tôi thấy mình phải có sứ mạng đối với vấn đề Do Thái”.

Phạm Viết Đào (Lược dịch)