Người đàn ông 26 năm không ngủ

TP - Ngồi trong ngôi nhà rường vững chãi, một kiểu nhà đặc trưng của những tay sơn tràng thứ thiệt khi đêm đang chầm chậm buông. Chủ nhà là một người đàn ông sinh năm 1958, nhưng còn khá trẻ so với cái tuổi 50 của mình.

Ông Nguyễn Văn Kha

Ấn tượng nhất trên gương mặt của người đàn ông này là hai hố mắt thâm quầng và sâu hun hút. Ông có tên là Nguyễn Văn Kha.

Cuộc đời của ông giống như bao cuộc đời bình thường khác, ngoại trừ hai thứ khác thường đó là: Ông chưa mảy may rung động trước một người khác giới và hiện tại vẫn đang là”trai tân”. Thứ nữa, đã 26 năm rồi chưa một phút nào ông chợp mắt...ngủ.

Nhìn ông bây giờ, nghĩ về thời thanh niên trai tráng của ông hẳn là phong độ lắm. Với chiều cao gần 1,7m, to con và làn da trắng mịn dù suốt ngày lên rẫy, vào rừng.

Cơ bắp vẫn còn đầy và săn. Giọng trầm ấm và mặn chuyện. Không nghiện trà, không thuốc lá. Vui lắm thì nhâm nhi được một ly rượu nhỏ.

Và giờ đây, chúng tôi cũng chỉ ngồi uống với ông một cốc nước lọc để nghe ông tự bạch một chút thôi khoảng trời riêng của mình. Cái khoảng trời không phải dễ được sẻ chia...

Tôi là đàn ông 100%

“Học xong lớp 9/10, năm 1977 tôi nhập ngũ vào Sư 304. Huấn luyện ở Đà Nẵng được một thời gian thì vào biên giới Tây Nam và sang mặt trận K. Cũng chỉ được một thời gian chúng tôi lại phải hành quân lên biên giới phía Bắc. Sau đó đơn vị chúng tôi đóng quân ở Hà Bắc.

Tôi không nhớ là huyện gì, nhưng làng mà tôi ở là làng Việt Hương (gần cầu Lường). Tôi ở gần nhà của một Việt kiều từ Thái Lan mới về nước. Nhà có cô con gái xinh lắm. Tôi giỏi nghề gò, mộc nên thường đến giúp gia đình những chuyện vặt trong nhà cũng coi như trách nhiệm dân vận vậy.

Tôi chẳng biết cô gái kia để ý đến mình từ lúc nào, chỉ biết khi ra quân cô chủ động nói yêu tôi và khóc. Với tôi, đến bây giờ chín chắn suy nghĩ, liệu mình có yêu cô gái đó không? Câu trả lời vẫn là không. Tôi coi cô gái ấy chỉ thuần túy như em gái của mình.

Tôi ra quân năm 1981, khi mới 23 tuổi. To khỏe, phong độ, đẹp trai và hừng hực sức sống. Bao người con gái trong vùng để ý đến tôi, nhưng chẳng hiểu sao tôi lại chẳng mảy may rung cảm, dù chỉ một lần.

Bản thân tôi không nhận thấy mình có bất cứ một sự khác thường nào. Hai ông cậu ruột của tôi, người đã từng bồng bế, tắm rửa cho tôi mãi khi lên 5 lên 6 cũng quả quyết rằng tôi bình thường, nếu không muốn nói là “đầy nam tính”.

Đến bây giờ cũng vậy, bao người thân cứ giục tôi lấy vợ, nhưng tôi nghĩ, mình không rung cảm trước họ, không yêu họ thì lấy về chỉ làm khổ nhau. Thế là thôi!...”.

26 năm không ngủ

“Tôi là con trai đầu trong gia đình có 5 anh em. Bố của tôi giờ đã 86 tuổi rồi nhưng khoẻ và còn tráng kiện lắm. Lớn lên đi học, tôi bình thường như mọi người. Ăn khỏe, ngủ khỏe. Khi vào quân ngũ được chừng hơn 1 năm, tôi bắt đầu thấy khó ngủ. Giấc ngủ đến bao giờ cũng chập chờn và đầy mộng mị.

Tiếp đến, chuyện trắng đêm mất ngủ đến thường xuyên hơn. Những đêm hành quân, những phiên tuần tra, canh gác, tôi cảm thấy thú vị và ngày hôm sau bình thường không hề có cảm giác của một đêm mất ngủ...

Ra quân, về quê năm 1981, cũng từ thời điểm đó đến nay chưa một đêm nào tôi chợp mắt. Cứ trắng đêm này sang đêm khác, vật vã với bao suy nghĩ dữ, lành. Cứ nghĩ đến điều gì là trước mắt tôi hiện lên hình ảnh của nó cứ mồn một như mình đang xem phim vậy...”.

Nhấp một ngụm nước lọc, đôi mắt sâu hun hút của ông Kha nhìn mông lung ra ngoài vườn. Căn nhà 3 gian trống hoác chỉ một mình ông. Một bếp lửa tạm bợ bằng một vài viên gạch chồng lên nhau với vỏn vẹn 2 chiếc xoong nhôm nhỏ tý.

Không mắc áo, không dây phơi. Bên thành giếng khơi sâu hút, mấy bộ quần áo ông tắm giặt xong vắt lên đó phơi qua ngày. Người đàn ông độc thân toành toàng trong ngôi nhà rộng và mảnh vườn rộng đầy chuối, mít và hồ tiêu.

26 năm trắng đêm không ngủ, ông Kha đã làm gì để vượt qua nỗi cô đơn của chính mình? Ông Kha: “Mươi năm trước, tôi dựng ngôi nhà này và đón bố tôi về ở cho vui. Nhưng sau đó, cụ tuổi cao cần người chăm sóc nên em út tôi đến đón cụ về cho có dâu, có cháu.

Cứ đêm xuống tôi chẳng biết làm gì. Thơ thẩn vào ra đi vòng quanh vườn đến chán thì vào giường ngả lưng cho đỡ mỏi. Mắt cứ trân trân nhìn trần nhà đến lúc cay xè thì nhắm lại. Vật vã, trằn trọc, rồi lại ngồi dậy ra vườn. Bao đêm cứ ngồi ở cái bậc thềm này nghĩ ngợi lung tung.

Khi ra quân, tôi làm nghề mộc, gò và nguội. Máy móc sắm ra đó thì cũng chỉ làm được vào ban ngày. Ban đêm, nhiều khi định mở máy làm cho khuây khỏa, nhưng sợ hàng xóm không ngủ được như mình, nên thôi.

Cứ trong làng, quanh xóm ai có việc hiếu, việc hỷ gì đột xuất vào ban đêm cần đến là tôi sẵn sàng tự nguyện ngay. Có nhiều lần đi đóng quan tài cho những vụ tai nạn, bệnh tật đột xuất suốt đêm.

Sáng ra lại lên rẫy bình thường. Có việc để làm đêm, hình như tôi khoẻ hơn là cứ phải nằm trằn trọc vật vã..".

Bao lần rồi ông Kha tìm đến các thầy thuốc Đông y, Tây y trị bệnh không ngủ. Có vị bắt mạch xong phán, sẽ trị bệnh cho anh chỉ sau 5 thang thuốc. Uống thuốc xong, vẫn thế, mắt cứ chong chong. Lại tìm đến thầy thuốc khác.

Chạy vòng quanh như thế cả năm mà chẳng thay đổi được gì, ông Kha thở dài: Thôi, giờ thì yên tâm, chẳng chạy đi đâu nữa. Chấp nhận sống chung suốt đời với ...ban ngày vậy.

Những thông tin về cái điều “dị thường” của ông Kha cứ thế lan rộng. Đến mức, năm 2002, bà Nguyễn Thị Bích Ngọc ở Ngân hàng Á Châu đã có thư mời ông Kha vào TPHCM để làm... bảo vệ cho Ngân hàng này.

Ông Kha từ chối. Hàng xóm nơi ông đang sống (xóm 5 - đội Xung Kích - Cty Việt Trung ) cứ nói vui rằng, có ông ở đây, tình hình an ninh, trật tự cải thiện hẳn. Mất trộm, mất cắp, trong xóm chưa xảy ra.

Hình như kẻ trộm cứ ngại gặp ông ban đêm khi đi “tác nghiệp”. Có lẽ chúng thù ông, nên vào một ngày đẹp trời, khi ông đang đi làm nhà cho người hàng xóm thì những kẻ đạo chích ngang nhiên đến nhà ông khuân hết máy móc, môtơ. Ông bỏ hẳn nghề mộc từ đó. Giờ ông chỉ làm vườn và có thêm chừng 6 sào rẫy trồng ngô khoai nữa. Theo ông, như thế là đủ sống.

Khi chia tay, ông cứ nhắc đi nhắc lại một ước ao rằng, có một phép mầu gì đó cho ông có được một giấc ngủ thật sâu, để hai hố mắt hun hút kia vợi đi nỗi cô đơn của hàng ngàn đêm trắng đang chờ ông ở phía trước.

Video đang được xem nhiều

Cùng chuyên mục

Xem thêm Phóng sự

Mới - Nóng