Hé lộ 'truyền thuyết' phố dân chơi ở Hà Thành

Nhiều chiêu lách luật khiến không chỉ những khách hàng của tiệm cầm đồ, mà ngay cả chủ tiệm ở phố Đặng Dung (Hà Nội) cũng phải nếm "trái đắng".

Hé lộ 'truyền thuyết' phố dân chơi ở Hà Thành

Hé lộ 'truyền thuyết' phố dân chơi ở Hà Thành

Nhiều chiêu lách luật khiến không chỉ những khách hàng của tiệm cầm đồ, mà ngay cả chủ tiệm ở phố Đặng Dung (Hà Nội) cũng phải nếm "trái đắng".

Khách chính của phố dân chơi là các
Khách chính của phố dân chơi là các "cầu thủ" (dân cá độ bóng đá) và chị em "dân chơi". Ảnh minh họa

Phố cầm đồ cho “dân chơi”

Đặng Dung - con phố mà mới chỉ nhắc tên đã khiến rất nhiều người dân Hà Nội nghĩ ngay tới "mặt hàng" chủ lực của nó, đó là những tiệm chuyên cầm đồ "xịn" cho dân chơi với giá cả khá hữu nghị. Tuy vị thế của nó đã ít nhiều bị suy chuyển, song hiện tại nó vẫn là địa chỉ tin cậy của những ai cần vay nóng.

Một đêm tháng tư, chúng tôi có mặt tại con phố dân chơi được mệnh danh là đệ nhất Hà thành về khoản cầm đồ. So với vài năm trước đây, con phố này đã có chút đổi khác. Vẫn là những tiệm cầm đồ san sát, đèn đuốc sáng choang, nhưng đã có một quán cà phê và một nhà hàng khá sang trọng mọc lên giữa tuyến phố.

Tân - một chủ tiệm cầm đồ ở phố dân chơi này vừa mới nhượng lại cửa hàng cho một đại gia khác để chuẩn bị mở quán cà phê - kể: Cách đây hơn chục năm, có thể gọi Đặng Dung là... con phố chết.

Con phố dân chơi này nằm kẹp giữa hai tuyến đường một chiều là Phan Đình Phùng và Quán Thánh, con phố này sẽ vẫn mãi êm đềm, vắng lặng nếu như không có ngày, một nữ đại gia phố cổ tên Hiền ôm cả tỉ đồng đến... mở tiệm.

Nguyên tắc của các tiệm cầm đồ ở đây là cầm cao, sát giá, lãi suất thấp, bảo quản đồ tốt. Năm 1997 - 1998, Hà Nội đua xe ''rộ'' nhiều ''đội đua'' tìm đến đây cầm xe vì giá cầm cao ngất ngưởng: một con ''rim chiến'' (Dream II Thái Lan) cầm được 20 triệu đồng. Khách có thể yên tâm ''gửi'' vào kho mà không lo mất một con ốc, đừng nói chuyện đổi đồ.

Với khách lạ, các hiệu cầm đồ ở Đặng Dung cho cầm quá thời hạn 5-15 ngày; khách quen cho cầm... một năm, thích thì lên trả lãi theo tuần, theo tháng.

Vào khoảng 22h, tôi và Tân đang ngồi nhấm nháp chén trà nóng tại vỉa hè thì gặp một đội hình "ca sĩ" từ đâu "bay" đến.

Ba cô gái trẻ, cô nào cô nấy áo hai dây trễ ngực, quần đùi ngắn tới chỗ không thể ngắn được nữa, đỗ xịch trước một tiệm cầm đồ. Một cô đứng ngoài trông xe, còn hai cô đi thẳng vào trong nhà.

"Bọn này chắc là thắng lô đến để "nhổ" đồ về đây mà"- Tân ghé tai tôi nói nhỏ. Lát sau, mấy cô gái đi ra mỗi cô cầm trên tay một chiếc điện thoại di động bấm loách choách.

Theo lời Tân, dù được mệnh danh là phố cầm đồ - phố dân chơi cho nhà giàu, song khách hàng chính của phố lại là các "cầu thủ" (dân cá độ bóng đá) và đám "hàng họ" (gái bán dâm, gái đú).

Cứ tầm khoảng 5, 6 giờ chiều các cầu thủ lại đem xe cộ, điện thoại... ra cầm để lấy tiền úp đề, rải lô và bắt bóng.

Với mức giá 2.000 đồng/ngày cho món hàng dưới một triệu đồng và 3.000 đồng/ngày cho món trên một triệu đồng, có thể nói bước giá như vậy là "ngon" nhất Hà Nội rồi. Đám hàng họ sau giờ sát phạt cũng cần ít tiền để rải con lô dăm ba chục điểm nhằm gỡ gạc.

Ở phố dân chơi này có cặp “vợ chồng” điển hình của mô-tip chồng cầu thủ - vợ ca sĩ hiện đang khá nổi trong giới "Hoàn Mỹ". Thanh Tuấn sau vài chuyến đi buôn bán xuôi ngược kiếm được tí vốn liền về lại thủ đô làm ăn.

Cờ bạc đãi tay mới, Tuấn ăn một lúc bảy trận cả Ngoại hạng Anh, Series A của Italia và Champions League... Thế nhưng sau đó liền tù tì ba tuần, không hôm nào Tuấn thắng nổi một trận cho nên vốn liếng cũng... lặn luôn. Cũng qua bóng bánh mà Tuấn quen được Lan - một "ca sĩ" quán nhậu mà nghề chính là... buôn bán vốn tự có.

Chiều nào người ta cũng thấy cặp “vợ chồng” cưỡi SH mò lên phố dân chơi. Thường là cắm đồ để lấy tiền "quay vòng vốn". Cũng có khi gặp may, cả hai lại tự thưởng cho mỗi người một chiếc điện thoại di động vào loại "cáu cạnh".

Nhắc tới điện thoại di động, Tân kể tiếp: Thực ra, người ta cứ hay quan niệm điện thoại trên Đặng Dung là "hàng xịn", là đồ thanh lý từ các tiệm cầm đồ. Tuy nhiên, vài năm trở lại đây, điện thoại Trung Quốc ồ ạt tràn về, và không ít những ông bà chủ ở Đặng Dung nhập hàng, lợi dụng danh nghĩa hàng "cắm" để bán với giá cao.

Cũng chính vì lý do này, thương hiệu Đặng Dung đã ít nhiều bị phai nhạt. Bây giờ, đám dân chơi bắt đầu... chuyển dịch ra một số khu vực khác. Đó là khu Phùng Hưng, Láng, một số tiệm nhỏ lẻ ở Phó Đức Chính, Phạm Hồng Thái...

Sẽ là thiếu sót nếu nhắc tới những phố cầm đồ mà không đề cập tới các "họ nhà gia" (đại gia) của làng cầm đồ Hà thành. Có thể nói, họ mới là người chủ thực sự, đứng phía sau "sân khấu" để điều hành thị trường cầm đồ.

Đại gia H "liều" là chủ một dãy tiệm cầm đồ liên hoàn trên phố dân chơi khởi nghiệp từ một tiệm nhỏ tí xíu có 5-6m2 với số vốn vài ba trăm triệu, sau vài năm số tài sản của H “liều” đã tăng gấp hàng chục lần. Và công việc hiện tại của H "liều" bây giờ không phải là đứng quầy ghi sổ sách nữa.

H "liều" giao toàn bộ quyền điều hành cho một người khác, còn H "liều" chỉ việc đi ăn, uống và... quan hệ. Rất ra dáng doanh nhân!

Những dạng như H "liều" ở đất Hà thành này có cả trăm. Song nhắc tới T "mo" thì những ai trong giới cầm đồ hầu như đều phải ngả nón. Không ai biết chính xác, song số vốn của của T "mo" không dưới vài trăm tỉ đồng. Một dãy cửa hiệu cầm đồ trên phố Phùng Hưng, Láng Thượng... đều là do T "mo" mở ra.

Một đàn em của T "mo" tiết lộ, nghề gì cũng có cái mánh của nó. Trong nghề cầm đồ thì nhiều khi các chủ tiệm thích đồ... vô chủ hơn. Bởi vì thứ nhất, đồ này sẽ "dìm" được giá, và khả năng chủ quay lại "nhổ" là không cao. Do đó sẽ bán được giá hời.

Ví dụ một chiếc xe SH vô chủ, cắm chỉ được tầm 9-10 triệu đồng. Tới khi phát mại tài sản thì bỏ rẻ các chủ tiệm cũng bán được 20-30 triệu. Và dĩ nhiên, những đồ vô chủ này sẽ không bao giờ được ghi vào sổ sách mà được lưu trong một "sổ chìm" khác. Đây chính là một nguy cơ lớn về việc tiếp tay cho các hành động phạm tội như trộm cắp, cướp giật...

Một "món" ưa thích của các chủ tiệm cầm đồ là giấy tờ nhà đất. Thường những ai đi cắm nhà, nhất là đoạn trên quận Ba Đình, Hoàn Kiếm... thì phải cần số tiền hàng tỉ đồng. Và với lãi suất 2.000-3.000đồng/triệu/ngày thì đây mới thực sự ra tấm ra món.

Nhưng để được cho vay, người vay sẽ phải ra công chứng, viết giấy bán nhà cho chủ tiệm cầm đồ. Sau đó, người vay sẽ phải viết tiếp một giấy vay nợ, cam đoan sẽ trả đủ trong x (ngày), nếu không căn nhà đó sẽ có chủ mới.

Lắm lúc một chủ tiệm cầm đồ không kham nổi vì số tiền cho vay lên tới vài tỉ đồng thì sẽ phải liên kết với các chủ tiệm khác, đồng thời "cắt phế" khoảng 30% lãi suất.

Theo VTC News

Đăng lại

Video đang được xem nhiều

Cùng chuyên mục

Xem thêm Xã hội

Mới - Nóng