Đôi giày trong suốt

TP - Tối Chủ nhật, tôi đọc các truyện cổ tích cho thằng con trai tôi nghe và giảng giải cho nó những chuyện đặt ra trong đó.

- Bố ơi, tại sao ông vua lại không mặc quần áo hả bố?

- Tại vì bọn kẻ cắp bán cho ông ấy một sản phẩm còn chưa ra sao cả. Lần sau, con nghe cho kỹ và đừng có hỏi những câu ngớ ngẩn nữa !

- Nhưng tại sao không ai bảo ngay cho ông ấy biết rằng ông ấy cởi truồng ?

- Tại vì... Làm sao bố biết được lý do! Thôi, ra sân chơi đi!

Sáng thứ hai, sếp của chúng tôi chủ trì cuộc họp. Tôi vừa nghe vừa ghi chép, bỗng vô ý đánh rơi chiếc bút máy xuống sàn. Tôi cúi xuống nhặt thì chợt thấy sếp đi đất.

Thực sự chân sếp không giày, thậm chí không cả tất. Sếp đặt hai bàn chân trên sàn nhà và ngó ngoáy các ngón chân. Tôi không tin ở mắt mình nữa. Tôi chớp chớp nhìn lần nữa - đúng như vậy ! Sếp đi đất ! Tôi kéo tay Drag.

- Này, - tôi thì thầm vào tai cậu ta - nhìn chân sếp kìa.

Drag lẳng lặng làm rơi chiếc bút rồi cúi xuống lượm. Vài giây sau, cậu ta chui lên đưa mắt nhìn tôi. Mặt cậu ta tái mét, như thể ở dưới gầm bàn có con khủng long. Cậu ta thì thào:

- Sếp đi giày ngoại đấy chứ. Người ta biết cách chế tạo những đôi giày nhẹ trong suốt như vậy... Chắc sếp mua về trong chuyến đi nước ngoài vừa rồi. Cuộc họp kết thúc.

Sau bữa trưa, sếp được gọi lên tổng công ty, thế là tôi và Drag chạy theo sau sếp ra cổng. Chúng tôi đuổi kịp sếp khi sếp đang nói gì đó với quầy tiếp tân ở tầng trệt. Sếp gật đầu chào bác này rồi tiến về phía ô tô.

Áo bành tô ấm, mũ lông, tay xách chiếc cặp da và chân… đất ! Ngoài trời tuyết đang rơi, lớp tuyết phủ trên đất chỉ vài xăng-ti-mét, nhưng dù sao vẫn là tuyết, còn sếp thì bước đi thong thả. Đằng sau sếp, các vết chân kéo dài như trên bãi biển mùa hè vậy. Tôi túm lấy tay Drag.

- Này, - tôi nói - không phải giày ngoại...

- Gì cơ ? - cậu ta làm ra vẻ không hiểu gì cả.

- Đôi giày ở chân sếp ấy. Không biết sếp mua ở đâu?

- Ở đâu thì quan trọng gì !

- Drag đáp - Điều quan trọng là sếp có đi giày.

- Ừ, đúng vậy, - tôi tán thành - sếp của chúng ta rất có óc thẩm mỹ...

Tối hôm ấy, ở nhà, thằng con trai tôi lại hỏi:

- Bố ơi, tại sao ngay từ đầu không ai nói luôn cho ông vua biết là ông ấy không mặc quần áo?

Tôi không kiềm chế nổi liền bợp ngay cho nó một cái đau đến nỗi nó lập tức im bặt rồi đi ngủ. Con với chả cái, đôi khi chúng đến là rầy rà!

Văn Bảo
Theo Englishnjoke

Video đang được xem nhiều

Cùng chuyên mục

Xem thêm Giải trí

Mới - Nóng

Khám phá