"Chúng tôi không còn sức để học tập"

TPO - "Với mức sinh hoạt phí theo đề án 322 hiện nay, không ai chết vì đói cả, nhưng áp lực học tập nặng nề, cộng với việc phải lo kiếm việc làm thêm để nuôi bản thân nơi đất khách, chúng tôi không còn đủ sức để học tập".

Lưu học sinh Việt nam sẽ vẫn phải tiếp tục "làm bạn" với mì tôm? (Ảnh: Vnexpress).
>> Đồng đô la rớt giá, lưu học sinh khốn khổ
>> Lưu học sinh phản hồi về mức sinh hoạt phí
>> Tôi thường xuyên cho các bạn LHS 322 mượn tiền

Một lưu học sinh Việt Nam đang học tại Úc theo đề án 322 đã tâm sự như vậy trong thư gửi về báo Tiền phong. Người đề nghị được giấu tên này cho biết, mức sinh hoạt phí của đề án 322 như hiện nay là thấp và bất cập:

"Bản thân tôi cũng là một lưu học sinh đang học tập tại Úc theo đề án 322. Sau khi đọc ý kiến của nhiều lưu học sinh trên báo Tiền phong về vấn đề sinh hoạt phí, tôi cũng xin có một vài ý kiến.

Những ý kiến của tôi nêu ra không phải vì lợi ích cá nhân, vì chỉ còn nửa học kỳ nữa, tôi sẽ kết thúc khóa học nên sinh hoạt phí tăng hay giảm lúc này đối với tôi không còn là vấn đề quá quan tâm như trước. Nhưng những bức xúc mà tôi và những bạn khác đưa ra không nằm ngoài mong muốn các nhà quản lý sẽ biết để có những điều chỉnh cho phù hợp.

Nguyện vọng của hầu hết các học viên đi học theo đề án 322 là muốn nhà nước cấp sinh hoạt phí theo tiền của nước sở tại, thay vì đồng đô la Mỹ. Bởi lẽ, khi "đồng tiền trung gian" này lên xuống thất thường, sẽ rất khó khăn cho người học lên kế hoạch chi tiêu nơi đất khách.

Theo như tôi biết, mức sinh hoạt phí của một lưu học sinh theo đề án 322 học tại Úc khoảng 900 đôla Úc. Điều này chứng tỏ Ban điều hành của đề án đã bám khá sát mức sống tối thiểu cho sinh viên học tập tại Úc. Mức này cũng gần với mức hỏng bổng thuộc dự án 300 của TP Hồ Chí Minh (1000 đô la Úc/người/tháng).

Tuy nhiên, những người học theo dự án 300 được trả tiền sinh hoạt phí theo đơn vị tiền tệ của nước sở tại nên họ yên tâm học tập. Bởi ngay từ đầu, họ đã xác định được số tiền mình có để trang trải cuộc sống (mà không lo vào sự lên xuống thất thường của đồng đô la Mỹ).

Về việc làm thêm, cũng xin nói, không phải tất cả người học đều có điều kiện vì nhiều lý do.

Thứ nhất, do đặc thù của ngành học, nhiều người phải nghiên cứu trong phòng thí nghiệm cả ngày. Do đó, chỉ những người may mắn mới được thầy mời làm trợ giảng mới có thêm thu nhập. Tuy nhiên, số này là rất ít.

Mặt khác, đối với người nghiên cứu toàn thời gian thì họ không có 3 tháng hè và các kỳ nghỉ như các sinh viên học đại học, vì thế họ lấy đâu ra thời gian kiếm việc.

Tôi đồng ý là đất nước ta còn nghèo, chúng tôi đi học là tiền thuế của nhân dân, nhưng không vì thế mà nhà nước đối xử với chúng tôi như vậy. Việc đi học của chúng tôi cũng phải qua thi cử và tuân thủ các quy định của dự án như các học bổng khác chứ có phải ân huệ gì đâu.

Nếu ngay từ đầu, Ban điều hành đề án nói với chúng tôi rằng, Nhà nước chỉ có khả năng cấp cho chúng tôi 500 đô la Úc chẳng hạn, còn lại chúng tôi phải tự lo liệu, thì khi đó, chúng tôi sẽ cân nhắc trước khi quyết định có đủ khả năng tài chính để theo học bổng này hay không.

Còn bây giờ khi chúng tôi sang đến nơi rồi, bước vào học tập mà vấn đề tài chính không ổn định thì làm sao chúng tôi yên tâm học được. Chúng tôi cũng chỉ là những cán bộ giảng dạy được cử đi học, với đồng lương eo hẹp ở Việt nam, làm sao có đủ tiền để mang theo trang trải.

Hơn nữa, khi chúng tôi đi học xa nhà, con cái là gánh nặng cho các thành viên khác trong gia đình. Vì thế, ở đây không ai chết vì đói cả nhưng áp lực học tập nặng nề, cộng với việc phải lo kiếm việc làm thêm nuôi bản thân, gia đình, chúng tôi không còn đủ sức để học tập.

Như tất yếu, kết quả học tập sẽ không đạt hiệu quả cao. Nếu đi học chỉ để lấy cái bằng, chẳng đọng cái gì trong đầu thì đó là một sự lãng phí lớn.

Chính vì nước mình còn bao khó khăn nên chúng ta mới phải làm sao xây dựng những dự án hiệu quả, để những học viên khi kết thúc khóa học được trang bị đủ năng lực, cống hiến và đóng góp cho đất nước, xứng đáng với tiền của nhà nước bỏ ra. Như thế mới đỡ lãng phí".

Sinh hoạt phí theo đề án 322 không quá thấp

Trái ngược với ý kiến trên, bạn Bùi Thành Trung - một lưu học sinh Việt Nam tại Úc, lại cho rằng, số tiền sinh hoạt phí nhà nước cấp vẫn sống được nếu biết tiết kiệm trong chi tiêu.

Bùi Thành Trung nêu ý kiến, du học sinh theo đề án 322 thường là học thạc sĩ và tiến sĩ. Những tài liệu để làm nghiên cứu đều có ở hết trên mạng internet, từ kiến thức cơ bản đến những vấn đề mới.

Ngoài ra, nếu thực sự cần thiết thì có thể đề nghị giáo viên hướng dẫn đề nghị với thư viện để mượn sách.

"Theo mức chi tiêu của một số bạn nêu, tôi cũng thấy những khoản không hợp lý.

a. Internet: 5 AUD/tuần x 4 = 20, Cắt tóc: 12 AUD/tháng x 1 = 12. Ở trường, internet được dùng miễn phí, tại sao các bạn không tận dụng?

Còn việc cắt tóc, ở chỗ tôi, anh em đều tự cắt tóc cho nhau, không có gì khó cả. Chung tiền mua một cái tông đơ thì có thể cắt đến 20 cái đầu mới hỏng, như thế sẽ tích kiệm được tiền. 

b. Đi lại - tiền nhà: Thường ở trong trường thì tiền nhà đắt nhưng không phải tốn tiền đi lại. Không biết 2 bạn tính giá nhà như thế là ở trong hay ngoài kí túc xá.

c. Đi chợ: Tôi thấy 2 bạn vẫn có sự lãng phí trong việc này, nếu chúng ta không có tiền thì ăn uống tiết kiệm cũng là một cách. Tại sao cứ phải dùng rau muống mà không dùng những thứ như cà rôt (1-2 AUS/1kg), khoai tây, xà lách..."

TPO

Ý kiến của bạn về vấn đề này?

Cùng chuyên mục

Xem thêm Giáo dục

Cùng chủ đề

Mới - Nóng