Tám năm đến trường trên lưng bạn

Tám năm cõng bạn đến trường. Tình bạn, sự chia sẻ của hai nam sinh một trường phổ thông tại Thanh Hóa khiến nhiều người vị nể. Nhưng đối với các em, đó chỉ là sự hồn nhiên, hồn nhiên chia sẻ, hồn nhiên cho đi…

Cõng bạn vào lớp học.
Cõng bạn vào lớp học.

Đến với ngôi trường THPT Triệu Sơn 5 (Triệu Sơn, Thanh Hóa), bạn sẽ được đón nhận, sẻ chia câu chuyện về hai cậu học trò Nguyễn Tất Minh và Ngô Minh Hiếu - một ý chí, nghị lực phi thường, một tình bạn đẹp, đầy cảm động như một câu chuyện cổ tích giữa đời thường.

Khiếm khuyết không cản được ước mơ      

Minh sinh ra trên mảnh đất Đồng Thắng - một vùng quê nghèo, lam lũ, hiếu học. Là con đầu lòng của gia đình, Minh chào đời với rất nhiều tin yêu, mong mỏi và hi vọng của bố mẹ, người thân. Nhưng số phận đã không may mắn với em. Ngay từ khi lọt lòng Minh đã bị liệt hai chân và cả bàn tay phải. Dù yêu thương nhưng cả gia đình chỉ biết đau đớn, xót xa nhìn em lớn khôn từng ngày. 

Càng lớn, Minh càng ý thức rõ về những khiếm khuyết, thua thiệt so với bạn bè cùng trang lứa. Biết bao lần Minh đã khóc, nước mắt ướt đẫm gối vì ánh mắt  kì thị của mọi người. Minh đã từng khao khát nhìn bạn bè chạy nhảy, vui đùa, chơi đá cầu, bắn bi mỗi sáng... 

Bỏ qua hết những mặc cảm về số phận, Minh ao ước được cắp sách đến trường, ấp ủ ước mơ sẽ trở thành một lập trình viên, kĩ sư tin học. Dẫu không được chạy nhảy vui đùa nhưng được nhìn các bạn vui chơi với Minh đã là hạnh phúc. Minh tập viết những nét chữ đầu tiên bằng tay trái. Khó khăn vô cùng cũng không thể đánh bại ý chí, nghị lực của em. Chính thầy cô, trường học đã tiếp thêm cho Minh nguồn động lực quý giá, kể em nghe về rất nhiều tấm gương. 

Trong những bài học của mình, Minh nhớ mãi về tấm gương thầy giáo Nguyễn Ngọc Ký, một thầy giáo tật nguyền, viết bằng hai chân được mọi người yêu mến, kính trọng. Từ hình ảnh thầy Ký, Minh nhận ra mỗi người trong đời sống là phải biết vươn lên bằng ý chí, nghị lực của chính mình, biết nỗ lực từng ngày. "Vì nếu cuộc đời cho ta cả trăm lý do để khóc, hãy cho đời thấy ta có cả ngàn lý do để cười", câu nói tâm đắc được Minh ghi rõ trên trang đầu cuốn nhật ký. 

Đồng cảm với nghị lực của Minh, một người bạn của em - Hiếu đã trở thành đôi chân, tiếp thêm ngọn lửa đưa Minh tới trường, giúp em thực hiện ước mơ. 

Tám năm đến trường trên lưng bạn - ảnh 1 Hàng ngày, bất kể mưa hay nắng, cậu học trò Ngô Minh Hiếu đều đến nhà đón bạn đến trường.

Mang trên vai sứ mệnh của một thiên sứ

Cũng như Minh, Hiếu lớn lên trong một gia đình thuần nông. Bố mẹ Hiếu hàng ngày vất vả, bươn chải mưu sinh cũng luôn cố gắng để nuôi dạy cho hai con ăn học, biết làm được nhiều điều tốt ở đời. Hiểu lẽ đó, Hiếu luôn cố gắng học chăm, sống tốt và làm những việc có ích. 

8 năm cõng Minh tới trường - làm đôi chân đưa bạn đến lớp, chắp thêm cho bạn động lực thực hiện được ước mơ, Hiếu chưa bao giờ phàn nàn hay bỏ cuộc. Em mạnh mẽ, thẳng thắn đúng với dáng vẻ bề ngoài cao lớn của một học sinh phổ thông.

Khi bạn bè của em vui đùa, chạy nhảy, Hiếu còn mang trên vai sứ mệnh của một thiên sứ lặng lẽ vui sau khi đã đưa bạn ra vào cửa lớp, về nhà. 8 năm cõng bạn tới trường là 8 năm Hiếu hy sinh bớt những niềm vui nho nhỏ, những đùa nghịch của tuổi mới lớn để cùng bạn vun đắp ước mơ. 

Với thế giới Hiếu chỉ là một người bình thường nhưng với Minh thì Hiếu đúng là cả thế giới. Giờ đây Minh mạnh mẽ, bản lĩnh hơn, có Hiếu song hành, em đã có đủ tự tin vươn tới, đến gần hơn với niềm mong ước của chính mình. 

Nghĩ về Minh, tôi lại nhớ tới Nick Vujicic và những bài học từ câu chuyện cuộc đời của chính anh. Cuộc sống không phải lúc nào cũng dễ dàng nhưng khi chiến thắng những dốc ghềnh của cuộc sống, chúng ta mạnh mẽ hơn, và càng quý trọng hơn những cơ hội mà chúng ta có được. Điều thực sự quan trọng chính là những thông điệp sống mà bạn chia sẻ với tất cả mọi người trong hành trình cao đẹp và cái cách bạn kết thúc hành trình ấy. 

Với tôi và có lẽ không chỉ riêng tôi, Minh cũng là Nick của mái trường THPT Triệu Sơn 5. Em mạnh mẽ, tự tin, bản lĩnh với đôi mắt sáng và nụ cười thánh thiện. Trên hành trình của cuộc đời mình Minh đã là một thông điệp sống, là ngọn hải đăng với tất cả mọi người.

Hồn nhiên mà phi thường

Mỗi ngày tới trường cả Minh và Hiếu đều rạng rỡ nụ cười. Các em hồn nhiên quá, bỏ qua hết tất cả những toan tính ngoài kia, hồn nhiên mà thật phi thường. Không chỉ Hiếu tiếp thêm cho Minh động lực thực hiện ước mơ, không chỉ Minh tiếp thêm cho bạn bè niềm tin về nghị lực chiến thắng hoàn cảnh, mà cả hai em đã tiếp thêm cho chúng tôi thấy giá trị sức mạnh của tấm lòng. Sống trong đời sống cần có một tấm lòng, dù chỉ là để gió cuốn đi…

Giờ đây tôi đã nhìn thấy ở trường THPT Triệu Sơn 5, giờ thể dục, giờ ra chơi có thể là một bạn nào đó, cõng Minh, không phải là Hiếu. Đó chẳng phải là giá trị nhân bản của tình người đó sao?

 

Theo Đại Đoàn Kết

Video đang được xem nhiều

Cùng chuyên mục

Xem thêm Giáo dục

Mới - Nóng

Khám phá