Hai mươi tuổi tôi đã yêu trong cay đắng

TP - Tốt nghiệp lớp 12, tôi may mắn được nhận vào một cơ quan. Từ đây, tình yêu đầu đời bắt đầu nảy nở trong tôi - cô nhóc 20 tuổi. Người yêu tôi chính là sếp của tôi.

>> Mời các bạn tham gia "Diễn đàn tuổi Teen"

A hơn tôi 10 tuổi, luôn được mọi người tôn trọng và nể phục. A không thiếu các cô gái vây quanh.

Thế nhưng, một năm sau A bỏ tôi để cưới người phụ nữ khác mà không một lời giải thích. A đi và để lại trong tôi những dấu chấm hỏi. Tôi đã trao A tất cả, vậy mà A vẫn lẳng lặng ra đi.

Thật lạ, lúc đó tôi lại chẳng hề ghen tức. Trong đầu tôi chỉ nghĩ, hạnh phúc của A cũng là hạnh phúc của mình. Thậm chí, ngày A cưới, tôi còn  tận tình phục vụ, còn trang trí cả phòng cưới cho A nữa.

Sau ngày cưới chẳng bao lâu, A lại đến bên tôi. A nói vẫn yêu tôi. A lấy vợ không vì “yêu” mà vì “oai”. A đã tâm sự và khóc ướt vai tôi. Trong tôi tình yêu đó lại trỗi dậy.

Tôi lại ngả vào lòng A. Những lúc vắng vợ, tôi nghiễm nhiên là người tình của A. Nhưng có một điều mà tôi không cảm thấy hổ thẹn với lòng mình đó là chưa bao giờ tôi xui A bỏ vợ. Thậm chí tôi luôn khuyên A yêu thương vợ hơn và tôi sẵn sàng rời xa A.

Rồi chuyện gì đến cũng sẽ đến. Tôi mang trong mình giọt máu của A. Nhận tin này A đã lảng tránh tôi. Tôi tìm gặp A để tìm hướng giải quyết. Tìm được rồi tôi chỉ nhận được từ A một câu: “Giải quyết đi”. Tôi thuyết phục, năn nỉ A nhưng chỉ nhận được câu: “Không thể khác được”. Tôi đành phải bỏ giọt máu của mình.

Thế nhưng, do thiếu kinh nghiệm tôi lại “dính” lần thứ hai ngay tháng sau đó. Tôi lại gặp A. A vẫn thản nhiên: “Bây giờ chưa được, không thể làm khác được”. Tôi tuyệt vọng. Một lần nữa, tôi đi làm việc thất đức đó.

Tôi chợt nhớ lại, A luôn đến với tôi trong lúc A say, trong lúc A cần nhu cầu thể xác và tôi vô tình trở thành gái bao cho A. Yêu A hơn 2 năm nhưng chưa bao giờ tôi đòi hỏi A điều gì và cũng chưa bao giờ nhân dịp lễ hay ngày kỷ niệm nào đó A nhớ đến và mua cho tôi một món quà.

Lúc  đó tôi nghĩ, chỉ cần ở A một tấm lòng.  Sau những lần tôi đi “giải quyết” về chưa một lần tôi được lời hỏi thăm từ A. Tôi chỉ nhận được sự xa cách mà thôi.

Hậu quả hai lần đó đã khiến tôi không bao giờ được làm mẹ nữa. Vậy mà khi nói với A, A vẫn dửng dưng. A có thể nói chuyện hàng giờ với người phụ nữ khác nhưng với tôi chưa bao giờ nhận được từ A đến 10 phút điện thoại. A đã không làm được như những gì A nói với tôi. A đã quên hay nói đúng hơn là phủ nhận tất cả và bây giờ người có lỗi lại là tôi. 

Khi tôi viết cho Diễn đàn bài này là lúc tôi đã đi đến một quyết định quan trọng. Tôi sẽ rời khỏi cái cơ quan, nơi mà A đang là sếp. Tôi muốn bắt đầu cuộc sống khác, tôi muốn tìm lại chính tôi ngày trước, như các bạn  tôi vẫn thường gọi “Vẹt con lắm mồm”.

Dù tôi đã mất đi cái quý giá nhất của đời con gái nhưng tôi vẫn khát khao được cười, được nhìn thấy những đôi tình nhân sống bên nhau hạnh phúc.

Riêng tôi không biết sẽ có được hạnh phúc cho mình không nhưng thật sự bây giờ tôi cảm thấy sợ với cái gọi là tình yêu. 20 tuổi, tôi đã yêu một tình yêu đầy cay đắng, nước mắt, lừa dối và hận thù.

Mong rằng các bạn đừng giống tôi, đừng tự đánh mất cuộc đời mình như tôi, và cũng mong rằng các bạn luôn có một tình yêu đích thực.

Qua Diễn đàn cho tôi được nhắn tới A một lời: “Em thật ngốc đúng không? Nhưng em đã rất yêu, rất thương A. Mong A luôn khỏe, luôn hạnh phúc”.

Video đang được xem nhiều

Cùng chuyên mục

Xem thêm Giới trẻ

Cùng chủ đề

Mới - Nóng

Khám phá