Hớ hênh một chút mới “câu” được chàng?

Tôi thấy nhiều người lớn tuổi, thậm chí cả một số người trẻ tuổi lên án mạnh mẽ sự dễ dãi trong ăn mặc. Nhưng có một thực tế là đàn ông luôn thích những cô gái hớ hênh...

Mẹ tôi luôn nhắc: Là con gái phải đoan trang, thuỳ mị, ăn mặc gọn gàng, kín đáo. Ban đầu tôi răm rắp nghe theo lời mẹ, nên kết quả là: suốt 2 năm đại học, không một mống đàn ông nào màng đến tôi.

Lũ con gái thường thì thào, rồi cười ré lên mỗi khi tôi đi ngang qua: “Đúng là nhà quê”; “Ăn mặc như bà nội thế kia chẳng trách “ế” là phải”… Tôi xấu hổ và bực mình lắm nhưng vẫn quyết tâm không trái lời mẹ dạy.

Một ngày kia, mũi tên của thần ái tình đã găm trúng tim tôi. Đêm ngày tôi nao nao nhớ chàng, không còn tinh thần để tiếp thu lời vàng ý ngọc của thầy cô giáo.

Người con trai khiến trái tim tôi điên loạn chính là Thắng, học cùng lớp với tôi, lại cũng ở cùng trong khu ký túc xá.

So với mặt bằng chung của phái mày râu lớp tôi, thì Thắng được xếp hạng bảnh trai. Tôi vốn không đánh giá cao vẻ ngoài của các chàng nên sự bảnh trai của Thắng xem ra vô nghĩa.

Nhưng khổ một nỗi, trời lại ban cho anh ta một giọng ca nồng cháy như Kasim Hoàng Vũ. Buổi liên hoan lớp hôm ấy Thắng hát “Anh muốn sống bên em trọn đời” và tôi thấy mình tan theo từng câu hát. Lập tức tôi lên kế hoạch tấn công chàng.

Vì ngu ngơ chưa yêu bao giờ nên tôi áp dụng phương thức truyền thống: giả vờ sang phòng chàng, hỏi han bài vở. Lần đầu tiên chàng có vẻ háo hức, nhưng càng về sau cứ nhạt dần.

Cho đến một lần, nghe tiếng bước chân của tôi chàng trốn biệt vào nhà vệ sinh, nhờ các cậu bạn cùng phòng nói dối: “Thắng đi vắng”.

Tôi buồn lắm. Trong nỗi thất vọng tôi tình cờ gặp lại cô bạn đồng hương. Không ngờ từ một đứa quê mùa giờ nó sành điệu quá: quần cạp trễ, áo sát nách. Khi nghe tôi tâm sự nó cười khanh khách rồi đưa ra lời khuyên:

 “Cậu thay đổi cách ăn mặc đi. Đừng “kín cổng cao tường” như thế, phải dễ dãi một tẹo đàn ông sẽ chết như ruồi”.

Từ đó, thay vì mặc áo sơ mi, quần vải tôi diện áo phông bó sát, khoét cổ sâu và quần bò. Hiệu ứng tức thì. Mỗi lần tôi đi trong sân trường, các chàng cứ buông lời trêu ghẹo, lũ con gái ngày trước hay cười khinh miệt mỗi khi tôi đi qua, giờ tròn xoe mắt ngắm nhìn…

Tôi đã thành một con người khác. Thắng cũng không nằm ngoài tầm tay của tôi. Bây giờ thay vì tôi đến phòng chàng, tối tối, chàng lại ăn mặc bảnh bao, đến phòng tôi, chỉ bảo bài cho tôi và mời tôi đi uống nước. Tất nhiên tôi đồng ý liền. Tình yêu từ đó đơm hoa.

Người xưa  nói: “Trai yêu bằng mắt” quả không sai. Thiếu nữ ngủ ngày xưa kia đã buộc “quân tử dùng dằng đi chẳng dứt”. Còn những cô gái dễ dãi trong ăn mặc thời nay thường có nhiều người theo đuổi, dễ dàng thay người yêu như thay áo.

Trong khi đó những nàng “tiểu thư” con nhà lành giữ mình từng tí lại cứ ế dài dài! Nếu không có “cuộc cách mạng” trong ăn mặc chẳng biết tôi còn cô đơn đến bao giờ?

Ý KIẾN BẠN ĐỌC

Minh Cương; Email: greenstarcnn@yandex.ru

"Tình yêu chân chính được hợp lại từ ba dòng suối tinh khiết: Thứ nhất là sự say mê về trí tuệ. Quá say mê trí tuệ sẽ khiến ta khâm phục. Thứ hai là sự say mê về tâm hồn. Quá say mê về tâm hồn ta sẽ có tình bạn. Thứ ba là sự say đắm về thể xác. Quá say đắm về thể xác ta sẽ vô cảm như sau khi ăn no". Đó là câu đúc kết của người Ấn Độ cổ đại.

Cái bạn Sâm gọi là tình yêu khiến tôi phải hoài nghi. Chàng của bạn chuyển sang tấn công bạn từ khi bạn ăn mặc khêu gợi quả là quá tầm thường. Trước đó thì sao? Chàng trốn vào toilet để lánh mặt bạn. Tôi nghĩ tình yêu kiểu này kỳ cục quá!

Theo tôi cái bạn gọi là tình yêu thì ở phương Tây người ta gọi là "flirt" tức là ham muốn về thể xác mang tính chất tạm thời chứ đâu phải sự say đắm và hoà hợp của hai tâm hồn! Tôi nghĩ sự phô trương kéo đến cho bạn nhiều con người không thật lòng.

Đàn ông chúng tôi thấy một cô gái thông minh, tự tin, có phong cách, hiểu biết và kiêu sa đáng yêu hơn rất nhiều so với một cô nàng gợi cảm và chỉ chau truốt về ngoại hình. Không biết bạn có nghĩ thế không?

Pham Anh Dat; Email: phamdatanh_xd2005@yahoo.com

Co le tu lau toi nay bao dai va cac phuong tien thong tin dai chung luon duoc nhac den phong cach an mac cua nguoi dan VN ta. Toi dang trong do tuoi 8x, nhung thuc su rat so cach an mac cua con gai VN ngay nay (khong phai hoan toan).

Nhung cach an mac "kinh di " do hau nhu di dau cung bat gap, tu tiem bun rieu ,quan ca phe, tren duong va tham chi ca nhung noi cong so. Tao hoa da ban tang cho cac ban nhung gi dep nhat, nhung tai sao cac ban khong giu gin mot cach kin dao de ve dep von co se cang dep hon.

Võ Kim Hoà; Email: quach_tinh_27

Là thanh niên của thời đại @ này tôi cũng tán thành cách nghĩ của bạn Huyền Sâm viết trong số báo140 (thứ Sáu ngày 15/7/2005), nhưng tôi không phủ nhận lời căn dặn của mẹ bạn. Vì sao tôi lại nói như vậy?

Nếu như mọi người chúng ta đều nhớ câu tục ngữ "Tốt gỗ hơn tốt nước sơn" thì sẽ hiểu được hình thức" lộ tấm lưng trắng, một chiếc áo hai dây phơi bày một nửa toà thiên nhiên khiêu gợi" sẽ không cần thiết nữa!

Còn theo con gái thì con trai thời bây giờ là vậy thì có lẽ bạn đang vơ đũa cả nắm đấy! Tôi cũng là con trai, nhưng tôi luôn nghĩ về người con gái đẹp và đáng yêu là biết tự làm đẹp nhưng không cần phô trương thân thể.

Ai cũng đã từng nghe"Người đẹp vì lụa..." thì theo tôi các bạn nữ nên tìm cách ăn mặc nào đó vừa đẹp mà lại không để mất đi thuần phong mỹ tục của người Á Đông, đó mới là điều khó.Các bạn gái nghĩ sao nhỉ?  

Video đang được xem nhiều

Cùng chuyên mục

Xem thêm Giới trẻ

Mới - Nóng

Khám phá