Lỗi thời!

TP - Nhớ lại ngày còn nhỏ, khi mới bập bẹ biết nói ba mẹ tôi đã rất chăm chú dạy tôi phải “gọi dạ, bảo vâng”. Lớn lên, tôi thấy lớp trẻ cùng trang lứa ai cũng rất chu đáo trong mọi nghi lễ phép tắc mà ba mẹ dạy dỗ.

Trước khi ra khỏi nhà, hay khi trở về là phải chào ông bà, cha mẹ, anh chị. Trước khi ăn, uống phải mời lần lượt từ người lớn tuổi nhất trong gia đình trở xuống… Thế mà, thời nay cái nghi lễ, phép tắc của lời chào, mời ấy bị nhiều bậc làm cha làm mẹ xem nhẹ. Không ít người có lối sống quá hiện đại coi việc chào mời là “mất thời gian”.

Có lần, tôi được mời tới dự bữa cơm cuối tuần ở gia đình một cô bạn. Trước khi dùng bữa tôi phải mời khá dài. Thấy tôi làm vậy, cô bạn nói to trước cả nhà: “Không phải làm vậy đâu! Nhà tớ trước khi dùng bữa có ai mời ai bao giờ!”. Đã vậy, mẹ của bạn tỏ ra thoáng hơn khi thêm vào: “Ngày trước các cụ cứ phép tắc, chứ thời nay cần gì vậy hả cháu”.

Ở các vùng nông thôn, lời chào, mời luôn được đề cao hơn mâm cỗ, vì vậy đa số gia đình vẫn rất chú trọng giáo dục con cái đến nơi đến chốn trong việc học ăn, học nói. Tuy nhiên, ở các thành phố, thị xã, thị trấn thì sự lỗi thời của lời chào, mời đã là quá rõ. Rất nhiều gia đình quên dạy con cách chào, mời.

Theo tôi, có những người được coi là trưởng thành thành đạt song chưa chắc họ đã là một người xử sự có văn hoá nếu như trong mọi cách giao tiếp của họ thiếu đi câu chào, mời…

Thu Hạnh
Đại học Quốc gia Hà Nội

Video đang được xem nhiều

Cùng chuyên mục

Xem thêm Giới trẻ

Mới - Nóng

Khám phá