Nước mắt và bàn tay rớm máu của cha

TP - Nhật ký của cô gái trồng vải thiều: Ngày 15/06/2007! Sáng nay con cùng cha gánh vải thiều cuốc bộ 5 cây số ra chợ tỉnh. Mới sáng sớm mà trời đã nắng chang chang. Giữa dòng người tấp nập chỉ có cha và con lầm lũi cuốc bộ...

Vải càng chín... lòng càng lo. Ảnh: Minh họa

Mẹ ốm một tháng nay phải nằm viện, con và bà cứ hằng đêm thay nhau tranh thủ về hái vải.

Đã bao giọt mồ hôi, đã bao ngày cha dầm mưa dãi nắng để vườn vải được tốt tươi. Cha con mình đã thầm nhủ cố vất vả chút ít để có tiền chữa bệnh cho mẹ. Cha gầy đi nhiều từ ngày ấy. Mắt cha sâu hơn, trũng xuống sau bao đêm thức trắng. Con chỉ mong mùa vải này bội thu!

Ra đến chợ, cơ man người bán vải như cha con mình. Không còn chỗ nào có bóng râm để đứng, cha con mình phải phơi nắng rát lưng. Bao nhiêu người qua lại, con chỉ mong sao họ dừng chân mua vải. Lòng con thắt lại khi nghĩ trên giường bệnh kia, mẹ vẫn đang mệt mỏi chờ cha con mình.

Nhưng giá vải rẻ mạt quá. Ở chính mảnh đất trồng vải này, giá vải chỉ vài trăm đồng một cân. Biết bao đôi mắt khắc khổ của người dân quê mình  đã phải nheo lại cắn răng mà bán.

Trưa nắng gắt! Con đứng cùng cha dưới nắng chói chang suốt từ sáng cảm thấy choáng váng. Mà vải vẫn chưa bán hết. Con nóng ruột lo cho mẹ ở viện. Nhưng nếu không đứng bán vải, cha và con không biết sẽ lo tiền ở đâu.

Cha đứng ở góc đường còng lưng nhìn người qua lại với đôi mắt mong mỏi. Bỗng một bà khách trên chiếc xe Spacy trắng toát dừng trước mặt cha. Bà ta không xuống xe mà ngồi ngay trên xe, tay vẫn giữ ga.

Bà ta nói: “Vải nhà ông hơi nhỏ, 500 đồng ba cân tôi lấy”. Vải nhà mình ngon thế kia mà họ nói nhỏ để ép giá. Cha nói với người ta mà con thấy giọng cha nghẹn ngào: “Tôi xin chị 1.000 đồng. Chứ 500 đồng thì khổ chúng tôi quá!”.

Bà ta vẫn dứt khoát chỉ mua với giá 500 đồng. Mắt cha đỏ hoe, đành để 3 cân vải vào túi đưa cho bà ta. Chiếc xe máy rồ ga nhả khói vào mặt cha con mình. Cha ngồi sụp xuống bên gánh vải, đấm tay xuống đường. Bàn tay rơm rớm máu. Chưa một lần nào con nhìn thấy cha khóc. Chưa lần nào trong đời con thấy sao những người nông dân như cha con mình lại khổ thế.

Giữa trưa nắng gắt, con và cha lại về. Cuối cùng gánh vải đã hết. Trên vai con không nặng vì vải nữa mà trĩu nặng bởi nước mắt và bàn tay rớm máu của cha.

Ngày 16/6/2007

Trang nhật ký của con hôm qua, nay đã nhòe bởi nước mắt. Mấy ngày nay ti vi nói  nhiều về giá vải. Cứ mỗi lần nghĩ về điều ấy cha lại đau lòng nhìn mẹ. Không đau sao được khi điều hi vọng chữa bệnh cho mẹ đã không còn nữa.

Mẹ càng ngày càng gầy yếu đi

Chiều nay,  bác sĩ nói sắp tới mẹ phải mổ. Như thế có nghĩa là gánh nặng kinh tế lại nặng thêm trên vai cha. Con thấy mình lớn dần theo những gánh nặng lo toan và tấm lưng còng nắng gió ấy của cha.

Lúc này, con lại nhớ từng lời cha đã nói với con trước đây: “Cuộc sống dù khó khăn nhưng ai cũng cần có niềm tin và nỗ lực. Thành công và những điều kì diệu sẽ tới”.

Vậy cha ơi, ngay lúc này đây cha con mình hãy cùng cố gắng lên cha nhé. Cả nhà mình sẽ qua được khó khăn này đúng không cha?! Con gái của cha luôn ở bên cha. Ước gì cha hiểu, con gái của cha yêu cha như thế nào.

Video đang được xem nhiều

Cùng chuyên mục

Xem thêm Giới trẻ

Cùng chủ đề

Mới - Nóng

Khám phá