Bí bách tìm đầu ra cho sản phẩm

TP - “Bên cạnh vấn nạn ô nhiễm tại các làng nghề truyền thống Việt Nam, vấn đề đầu ra cho các sản phẩm này cũng đang là bài toán nan giải” - nhận định được đưa ra tại diễn đàn phát triển làng nghề, tổ chức ở Đà Nẵng sáng 22 - 5.

Làng thổ cẩm Cơ Tu tại Festival làng nghề Việt
Làng thổ cẩm Cơ Tu tại Festival làng nghề Việt

Làng thổ cẩm Cơ Tu tại Festival làng nghề Việt
Làng thổ cẩm Cơ Tu tại Festival làng nghề Việt . Ảnh: Nguyễn Huy

Hàng chục năm nay, nhóm phụ nữ 30 người tại xã Tabhing (Nam Giang, Quảng Nam) cố vực dậy làng nghề dệt thổ cẩm Cơ Tu hàng trăm năm tuổi nhưng đang đối diện với nguy cơ bị mai một.

Cùng với sự giúp đỡ của các tổ chức, địa phương, những thành viên này được đào tạo, tập huấn, hoàn thiện sản phẩm theo quy trình khép kín. Các sản phẩm dệt thổ cẩm bắt đầu mở rộng và tiếp cận với những thị trường mới qua các “kênh” hội chợ, bán hàng tại Đà Nẵng, Hội An... Tuy nhiên, theo chị Lan, trưởng nhóm dệt thổ cẩm Cơ Tu - Za Ra: Đầu ra của các sản phẩm vẫn hết sức hạn chế so với tiềm năng, thế mạnh của thổ cẩm Cơ Tu.

 Từ 19 đến 25 - 5, tại công viên 29 - 3 (TP Đà Nẵng), 60 làng nghề truyền thống trên cả nước với hơn 100 gian hàng thủ công mỹ nghệ đã quy tụ về Festival làng nghề Việt lần 2, do UBND TP Đà Nẵng phối hợp tổ chức.

Cùng thực trạng, làng chiếu Cầm Nê (Hòa Vang, Đà Nẵng) cũng đang đứng trước nguy cơ “xóa xổ” vì thiếu đầu ra bền vững. Ông Phan Tấn, nghệ nhân làng nghề cho biết: Trước đây có đến hàng trăm hộ tham gia nhưng giờ còn khoảng chục hộ gắn bó với nghề. Sản phẩm không nhiều mà vẫn khó tiêu thụ.

Theo ông Lưu Duy Dần, Phó Chủ tịch kiêm Tổng thư ký Hiệp hội làng nghề (HHLN) Việt Nam: Cả nước có khoảng hơn 2.700 làng nghề, trong đó có hơn 500 làng nghề truyền thống. Nhiều làng nghề gây dựng thương hiệu nổi tiếng trong và ngoài nước. Tuy nhiên, nhìn chung, việc xúc tiến thương mại, tìm đầu ra cho các sản phẩm làng nghề vẫn là một khâu yếu.

TS Hoàng Xuân Bình - Phó trưởng Ban đối ngoại và xúc tiến thương mại HHLN chỉ ra một loạt nguyên nhân của thực trạng này, như: các cơ sở sản xuất, kinh doanh tại các làng nghề còn ít, nhỏ lẻ, chủ yếu mang tính chất hộ gia đình; kỹ năng quản lý và hoạch định kế hoạch còn yếu nên các sản phẩm của làng nghề chưa tạo thành sản phẩm thương mại.

Theo TS Bình để thương mại hóa các sản phẩm làng nghề, cần tập trung chuyên môn hóa ngay trong mỗi công đoạn sản xuất, tiêu thụ. Giữa các công đoạn xây dựng sự liên kết, hỗ trợ lẫn nhau. Đồng thời, chuyên nghiệp hóa hệ thống tài chính, đảm nhận vai trò điều tiết chung cho từng công đoạn. Các sản phẩm làng nghề không chỉ đảm bảo về số lượng, đạt tiêu chuẩn về chất lượng mà còn phải có khả năng cạnh tranh về giá trên thị trường.

Ông Dần cũng cho rằng: Các làng nghề cần có chiến lược liên kết chặt chẽ với nhau. Qua đó, phát huy thế mạnh của từng đơn vị cơ sở, từng địa phương và hỗ trợ lẫn nhau trong việc quảng bá, sản xuất, thương mại sản phẩm; giảm thiểu khả năng cạnh tranh trực tiếp, thay đổi tư duy sản phẩm.

Theo nghệ nhân Nguyễn Văn Tiếp, làng nghề mộc mỹ nghệ Quảng Nam, để phát triển bền vững làng nghề, ngành chức năng cần có các biện pháp, kế hoạch cụ thể trong việc phát triển các mô hình tiêu thụ sản phẩm làng nghề thông qua du lịch.

Về vấn đề này, TS Bình cũng nhận định: Chính phủ cần đưa ra các giải pháp giải quyết bài toán đô thị hóa đối với làng nghề bằng cách khuyến khích phát triển cụm công nghiệp cho làng nghề, tiến đến xây dựng và phát triển thêm các khu phố nghề.

Video đang được xem nhiều

Cùng chuyên mục

Xem thêm Kinh tế

Cùng chủ đề

Mới - Nóng

Khám phá