Sự kiện: Hồ sơ vụ án

Cuộc truy bắt tên cướp độc hành dâm đãng (Kỳ 1)

Với khẩu AK luôn đầy đạn, Sáu "Thẹo" bắn chết người, cưỡng bức hàng chục cô gái. Nhiều gia đình ban đêm không dám để đàn bà con gái ở nhà mà phải đưa đi ngủ nhờ ở vùng an toàn.

Khu vực lòng hồ - nơi Sáu thẹo hoành hành (ảnhlớn) và di ảnh chị Trần Thị Quây (ảnh nhỏ)
Khu vực lòng hồ - nơi Sáu thẹo hoành hành (ảnhlớn) và di ảnh chị Trần Thị Quây (ảnh nhỏ)

Phó công an huyện Dương Minh Châu - Trần Bình Trọng đề xuất thành lập một trung đội trinh sát trí dũng song toàn, đủ bản lĩnh trong việc truy bắt tên cướp dâm đãng này. Chân dung Sáu được các trinh sát dựng lên. Hắn quê ở thôn Ngoại Trạch, xã Tam Hiệp, huyện Bình Xuyên, tỉnh Vĩnh Phúc, là trinh sát đặc công thời chống Mỹ. Sau ngày miền Nam giải phóng, Sáu đóng quân ở biên giới Tây Ninh - Campuchia. Chiến tranh biên giới ác liệt, hắn sợ chết nên đào ngũ về sống lang thang tại huyện Dương Minh Châu và Tân Châu, Tây Ninh.

Tháng 9-1978, Sáu bị Tòa án Quân sự Quân đoàn tuyên phạt 18 tháng tù về tội “đào ngũ”. Trong thời gian cải huấn ở Trại giam K55, Sáu làm công việc chăn bò, thường xuyên thả bò ra khu vực dân cư gần trại nên có quan hệ quen biết rộng rãi với người dân nơi đây, được nhân dân cho ăn uống, ngủ trưa, giúp hắn sớm hoàn lương. Nhưng sau này khi trở thành kẻ cướp hắn vẫn không tha những gia đình đã từng cưu mang hắn.

Ngày 22-12-1979, mãn hạn tù, Sáu tiếp tục bám trụ vùng đất biên giới này để mưu sinh nhưng không tu chí làm ăn. Vào một đêm mưa gió bão bùng, hắn trở lại “viếng thăm” Trại giam K55 và lấy cắp khẩu súng AK.

Ban ngày hắn mặc đồ công nhân hoặc đồ bộ đội, đội nón cối đi chặn đường những người mua bán dầu ở khu vực lòng hồ Dầu Tiếng để tống tiền. Sáu giả danh Công an Hồ Nước (lực lượng công an bảo vệ khu vực hồ Dầu Tiếng) hoặc xưng là bảo vệ công trường để bắt giữ, hù dọa bỏ tù họ và đòi tiền hối lộ từ 10 đồng đến 50 đồng.

Ban đêm, hắn đột nhập vào nhà dân trộm cắp. Lúc bấy giờ nhà cửa người dân còn sơ sài tạm bợ, hơn nữa với tài trí và bản lĩnh của một trinh sát đặc công năm xưa, hắn có thể đục tường khoét vách đột nhập chẳng mấy khó khăn.

Ông Nguyễn Thành Phương, nguyên là Bí thư Chi bộ xã Bến Củi, nói rằng lúc bấy giờ nghe đến Nguyễn Văn Sáu thì ai cũng khiếp sợ. Hắn vô nhà lấy tài sản như không. Nhiều khi vừa thấy hắn người ta đã vội có gì thì lo đưa, không thì hắn bắt đàn bà con gái dẫn đi hãm hiếp càng khổ hơn. Hắn hoành hành dữ lắm. Nhiều gia đình phải đưa đàn bà con gái sang Dầu Tiếng lánh nạn.

Một đêm cuối tháng 7-1979, mưa rơi lất phất, Nguyễn Văn Sáu vào một căn nhà hãm hiếp bà X. và lấy một số tài sản. Những đêm tiếp theo hắn tiếp tục gây kinh hoàng bằng những vụ trộm cướp và hãm hiếp khác.

Ban ngày hắn để ý bà vợ nào, cô gái nào thì ban đêm hắn vào dùng súng khống chế lấy tiền vàng, rồi “mượn” các bà vợ, các chị đi chơi vài tiếng đồng hồ. Có vụ hắn hãm hiếp xong rồi ngồi hút thuốc và nói vọng ra ngoài “mấy thằng ngoài kia có muốn chơi thì vô đây”. Thực ra chẳng có đồng bọn nào, hắn nói vậy cốt để bị hại tưởng có đồng bọn của hắn bên ngoài sẽ không dám kháng cự.

Vào một đêm cuối năm 1979, hắn cùng tên Trần Văn Tân vào Xí nghiệp cơ giới công trường Dầu Tiếng lấy trộm máy F10, bị phát hiện truy bắt nhưng chỉ tên Tân “rớt lại”, còn Nguyễn Văn Sáu thì biến nhanh vào rừng. Hắn thoắt ẩn thoắt hiện vào thời điểm bất ngờ nhất nên khi lực lượng truy lùng hay tin thì hắn đã cao chạy xa bay.

Sáng 17-1 âm lịch năm 1980, chị Trần Thị Quây (38 tuổi, ngụ ấp Suối Hùng, xã Truông Mít, huyện Dương Minh Châu, nay là xã Lộc Ninh) cùng chị Châu Thị Măng (30 tuổi) và cô bé Trần Thị Phượng (11 tuổi) đi mua 3 can dầu lậu, dùng xe đạp đẩy từ khu vực lòng hồ về. Đẩy đi hơn 15 cây số đường rừng nên đến 17 giờ cùng ngày mới về cách nhà khoảng 4 cây số thì gặp Nguyễn Văn Sáu. Hắn gằn giọng: “Mấy bà đi buôn dầu lậu có biết tội gì không? Muốn đi thì đưa đây hai chục đồng”. Chị Quây bảo chị Măng: “Chị ở lại, em dẫn bé Phượng về và kiếm tiền đem vô đưa cho chú Sáu”.

Chị Măng đi rồi, chị Quây ở lại nói chuyện phải quấy với Sáu. Thấy chị Quây xinh đẹp sắc sảo, lòng hắn gợi lên máu dâm dục nhưng hắn chưa hành động thô bạo mà chỉ mở lời bóng gió.

Nghe tiếng tên cướp dâm đãng đã lâu nay lại gặp, chị Quây lo sợ sẽ nạp mạng cho hắn nên nghĩ cách thoát khỏi tay hắn. Khi Sáu vồn vập muốn chuyện tình cảm thì chị Quây bảo “chú Sáu coi giùm bánh xe tôi sao mềm quá, đẩy dầu đi không nổi”. Tên Sáu tưởng thật nên cúi xuống đưa tay bóp bánh xe thì ngay lập tức chị Quây giơ ống bơm xe đạp lên giáng mạnh xuống đầu và trán hắn mấy phát. Sau giây phút bị choáng, tên Sáu kịp trấn tĩnh và nổi điên quay súng vào chị Quây nhã đạn. Bị bảy phát đạn vào người, chị Quây tử vong tại chỗ.

Không thể để cái ác tồn tại mãi được nên ngay sau khi được tin vụ giết người do Nguyễn Văn Sáu gây ra, lực lượng đặc nhiệm lập tức bủa vây truy lùng. Nhưng thật trớ trêu, khi công an dàn quân truy lùng trong rừng và cứ ở dưới đất mà tìm thì hắn ung dung ngồi trên ngọn cây.

Sau nhiều ngày tìm kiếm không kết quả, công an rút quân nhưng hắn vẫn ở mãi trong rừng vì không biết đường ra. Đến ngày thứ tư hắn mới ra được khu rừng rậm và tiếp tục hành trình cướp bóc, hãm hiếp. Và cũng từ đó trên trán hắn xuất hiện vết thẹo do chị Quây để lại. Hắn có biệt danh Sáu Thẹo từ đó.

(Còn nữa)

Theo Thanh Nghị
Công an TP.HCM

Đăng lại

Video đang được xem nhiều

Cùng chuyên mục

Xem thêm Pháp luật

Cùng chủ đề

Mới - Nóng

Khám phá