Làng quê náo động vì gái gọi tràn về

Thời gian qua, nhiều vùng quê hiền hòa, yên ả ở miền Trung bỗng xáo trộn vì xuất hiện những cô gái hành nghề mại dâm từ khắp nơi tìm đến

Làng quê náo động vì gái gọi tràn về

Làng quê náo động vì gái gọi tràn về

> Sương gió đời gái bán hoa

> Đời tàn của những cô gái ở 'bản cave'

Thời gian qua, nhiều vùng quê hiền hòa, yên ả ở miền Trung bỗng xáo trộn vì xuất hiện những cô gái hành nghề mại dâm từ khắp nơi tìm đến

Căn chòi là nơi ăn uống, “tâm sự” và là “bãi đáp” của khách cùng gái mại dâm tại
            bãi biển xã Vinh Hiền, huyện Phú Lộc, tỉnh Thừa Thiên - Huế
Căn chòi là nơi ăn uống, “tâm sự” và là “bãi đáp” của khách cùng gái mại dâm tại bãi biển xã Vinh Hiền, huyện Phú Lộc, tỉnh Thừa Thiên - Huế. Ảnh: Quang Nhật
 

Khu dịch vụ ăn uống, tắm biển ở xã Vinh Hiền, huyện Phú Lộc, tỉnh Thừa Thiên - Huế nằm khuất sau một ngọn núi cao sát cửa biển Tư Hiền. Vùng biển này còn hoang sơ nhưng rất đẹp nên thu hút nhiều du khách. Từ ngày mại dâm xuất hiện tại các quán nhậu bãi biển, cuộc sống của người dân địa phương có phần đảo lộn.

Dễ “làm ăn”

Vào mùa này, quán xá phục vụ du khách ăn uống ở bãi biển Tư Hiền chỉ lèo tèo vài người vào ra. Ghé vào quán đầu tiên, chúng tôi được bà chủ tên Hà cùng 4-5 cô phục vụ ăn mặc hở hang đón tiếp niềm nở.

Dù mang tiếng kinh doanh nhưng quán bà Hà tồi tàn như đã bỏ hoang từ lâu. Căn nhà rộng vài chục mét vuông được xây tạm, chưa trét vữa, bên trong chẳng có bàn ghế gì để khách ngồi. Ngoài cổng, hộp đèn quảng cáo đã rách nát, chỉ còn trơ lại bộ khung sắt. Cạnh đó, dãy chòi tranh có nhiều trâu, bò đứng, nằm tránh nắng.

Bà Hà đon đả: “Các anh vào ăn uống hay có “nhu cầu” chi không?”. Chúng tôi đưa đẩy: “Nếu có “nhu cầu” thì giá cả ra sao?”. “Ngồi chơi tâm sự là 100.000 đồng mỗi em, còn vào chòi thì gấp đôi” - bà Hà đáp.

Quan sát kỹ hơn, chúng tôi phát hiện căn chòi tạm bợ sát quán có 2 vị khách nam và 2 cô phục vụ mặc váy cũn cỡn đang ngồi ăn uống. Căn chòi này rất nhỏ, chỉ đủ kê bàn ghế cho 4 người ngồi và một chiếc giường được ngăn cách bằng tấm màn. Ăn uống khoảng 1 giờ, một vị khách kéo màn đưa cô phục vụ vào bên trong. Theo bà Hà, nếu không thích, khách có thể dẫn các cô đến những nhà trọ trong khu vực.

Bà Hà đưa chúng tôi đến một căn chòi khác. Thấy chúng tôi tò mò nhìn chiếc giường, bà Hà cười cười: “Để nhân viên nghỉ ngơi tạm ấy mà”. Dọc bờ tường sát chiếc giường, nhiều vỏ bao cao su, khăn lạnh… vứt bừa bãi.

Nghĩa, cô gái ngồi với tôi, nói giọng Quảng Bình đặc sệt: “Mùa hè khách đến nhiều, bọn em không đủ sức mà tiếp. Còn mùa này thì khách lai rai, có hôm ế lắm”. Nghĩa cho biết cô mới 19 tuổi, đã vào làm tại quán bà Hà được vài tháng. “Gần đây có nhiều quán giống thế này. Khách tìm đến đây chủ yếu là những người ở xa tới công tác hoặc qua đường. Mỗi lần đi khách, bọn em phải trả cho chủ quán 50.000 đồng” - Nghĩa tiết lộ.

Trước khi đến quán bà Hà, Nghĩa từng “làm nghề” tại Lệ Thủy - Quảng Bình, sau đó trôi dạt vào TP Huế, rồi xuống thị xã Hương Thủy, tỉnh Thừa Thiên - Huế. “Hương Thủy có khu công nghiệp nên khách nhiều nhưng gái cũng nhiều, khó “làm ăn” hơn ở đây” - Nghĩa so sánh.

Tại quán kế bên, một cô gái phục vụ tên Loan, 22 tuổi, cho biết mới đến đây tiếp khách được 3 ngày. Loan cũng quê gốc ở Quảng Bình nhưng đã sinh sống tại Huế khá lâu. “Hoàn cảnh mỗi người khác nhau nên có rất nhiều nguyên nhân dẫn chúng em vào nghề này” - Loan tâm sự.

“Gái gọi” miền quê

Chiều cuối tuần, chúng tôi kéo nhau về nhà một người bạn ở xã Nghĩa Dũng, huyện Tư Nghĩa - Quảng Ngãi thăm chơi. Căn nhà chúng tôi đến cách TP Quảng Ngãi khoảng 5 km, nằm lọt thỏm trong vùng quê ruộng lúa mênh mông. Sau khi bày biện, bạn tôi mời thêm vài anh nông dân sát nhà qua làm vài ly bia cho vui.

Cuộc nhậu bắt đầu chưa được bao lâu, chê không có người tiếp bia, Trần, anh nông dân ở kế bên nhà bạn tôi, đề nghị gọi vài em đến phục vụ. Không chờ chúng tôi đồng thuận, Trần lấy điện thoại di động bấm máy gọi ngay: “Alô, anh Trần ở Nghĩa Dũng đây. Tụi anh đang nhậu gần nhà, em rủ thêm vài bạn tới chơi nhé”.

Theo lời Trần, anh yêu cầu 4 cô nhưng chỉ có 2 người đến vì 2 cô kia bận đi khách. “Đây là “mối” quen ở các quán trên thị trấn, phục vụ rất tận tình. Giá mỗi lần đi khách cũng phù hợp với những nông dân như tụi mình” - Trần giải thích. Khi Trần vừa nói xong cũng là lúc 2 cô gái ăn mặc hở hang chạy xe máy đến, hồn nhiên sà vào bàn nhậu.

Khi cuộc nhậu đến giữa chừng, 2 cô liên tục ỡm ờ gợi ý tìm “bãi đáp” nhưng Trần từ chối khéo: “Hôm nay, tụi anh có bạn, ngồi chơi cho vui được rồi. Đừng lo, tụi anh sẽ tính toán sòng phẳng cho”…

Bạn tôi cho biết không chỉ ở Nghĩa Dũng mà nhiều vùng quê khác tại Quảng Ngãi, những cô “gái gọi” như thế này rất nhiều. “Họ đến từ nhiều nơi, làm phục vụ quán, tiếp thị bia rượu, có cả các cô ở tận Hậu Giang, Cần Thơ… Khách quen hoặc có số điện thoại chỉ cần gọi, họ sẽ tới tiếp bia, sau đó sẵn sàng đi khách. Bây giờ, rất nhiều thanh niên ở đây truyền nhau số điện thoại của những cô gái này. Khi có nhu cầu, họ sẽ gọi các cô tới, nhiều khi “vui vẻ” cả đêm” - Trần cho biết.

Theo Quang Nhận – Tử Trực
Người Lao Động

Đăng lại

Cùng chuyên mục

Xem thêm Pháp luật

Mới - Nóng

Khám phá