Lộ diện đường dây 'gái gọi sinh viên' bao nhiêu cũng có?

"Nếu thích hàng đẹp thì báo để em thu xếp. Bao nhiêu cũng có, tuy nhiên, giá hơi “chát” đấy", nữ sinh tên Ngọc nói với khách.

Những cô gái trong đường dây gái gọi sinh viên.
Những cô gái trong đường dây gái gọi sinh viên.

Trong vai một giám đốc kinh doanh của một công ty kinh doanh dược phẩm đang có nhu cầu phát triển thị trường ở một tỉnh phía Bắc, phóng viên đã lần tìm ra một đường dây gái gọi sinh viên do một má mì tên Ngọc, đang là sinh viên năm thứ 2 một trường đại học lớn ở tỉnh này cầm đầu.

Má mì và đường dây bao nhiêu hàng cũng có

Các cuộc tiếp xúc với má mì Ngọc đã đưa phóng viên đi hết từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác bởi cách thức tổ chức và vận hành đường dây của cô sinh viên mặt còn non choẹt này.

Ban đầu, vào vai tìm hàng, nhưng chỉ một ngày sau, tôi lại trở thành kẻ được Ngọc săn đón ngược trở lại khi 'má mì' này tưởng tôi là khách hàng tiềm năng. Tất cả thay đổi chỉ sau một cuộc gặp gỡ.

Tôi chủ động làm quen với Ngọc khi thấy status rất ngắn gọn trên trang cá nhân của Ngọc tại một mạng xã hội: "Làm gái, cần tiền!".

Sau những trao đổi qua vài dòng làm quen trên mạng, Ngọc nhanh chóng tiếp thị mình là gái bán dâm dán mác sinh viên. “600.000 đồng tàu nhanh, qua đêm 1,5 triệu, không mặc cả. Nếu cần, anh đặt phòng rồi báo lại”, Ngọc nói ngắn gọn, dứt khoát và hết sức chuyên nghiệp.

Sau này, qua đối chiếu lại hình ảnh, thông tin cá nhân và mã sinh viên thì tôi có được dữ liệu chắc chắn để khẳng định Ngọc là sinh viên “xịn”.

Cuộc gặp gỡ diễn ra sau đó chừng 30 phút. Ngọc chưa đầy 20, người nhỏ thó, chỉ chừng ngoài 40kg, vẻ ốm yếu. Lấy lý do không có hứng, tôi thanh toán đầy đủ cho Ngọc tiền một “cuốc” tàu nhanh.

Ngọc vào thẳng vấn đề: “Anh chê em xấu à? Nếu thích hàng đẹp thì báo để em thu xếp. Bao nhiêu cũng có. Tuy nhiên, giá hơi “chát” đấy!” “Ok, vậy trước mắt thu xếp cho anh một người. Yêu cầu là sinh viên, ngoại hình tốt”, tôi nói. “Hẹn anh buổi chiều”, Ngọc gọn lỏn.

Buổi chiều cùng ngày, tôi và Ngọc gặp lại nhau thêm một lần nữa. Lần này, đi cùng Ngọc là một bạn nữ tên Trang, được Ngọc giới thiệu là sinh viên thuộc trường cao đẳng Y tế. Đây chính là nhân vật mà Ngọc nói là sẽ giới thiệu cho tôi.

“Trang có giá tàu nhanh 1,5 triệu, qua đêm 3 triệu. Ngoài ra, anh cho em bao nhiêu thì cho. Thanh toán luôn anh nhé!”, Ngọc ra giá ngắn gọn.

Tôi thắc mắc làm thế nào để tôi biết chắc chắn cô gái mà Ngọc giới thiệu chắc chắn là sinh viên trường Y? Lúc này, Ngọc đưa ra tấm thẻ sinh viên mang tên Nguyễn Thị Trang, là sinh viên năm 2 của trường cao đẳng Y tế.

Tôi vẫn thắc mắc, tấm thẻ sinh viên này vẫn có thể làm giả được. Cô sinh viên tên Trang liền tra cứu vào tài khoản trên trang thông tin điện tử của trường rồi vào phần thông tin cá nhân để đối chiếu mẫu thẻ sinh viên và cả chứng minh thư.

Các số liệu trùng khớp. Tôi tin và chấp nhận mức giao dịch theo hướng “tàu nhanh”. Ngọc liền ra về và trả lại không gian riêng cho tôi và Trang.

Tôi hẹn Trang ra quán cà phê để nói chuyện, rủ Ngọc ra cùng. Tất nhiên, khoản phí “đi tàu” thì tôi vẫn phải thanh toán như bình thường.

Cần bao nhiêu cũng có

“Anh đang cần số hàng lớn. Em thu xếp được bao nhiêu người? Anh cần không dưới 10 người. Yêu cầu phải là sinh viên, anh được kiểm tra thẻ sinh viên”, tôi nói với Ngọc.

Ngọc có một chút e dè và hỏi dò tại sao tôi lại cần nhiều hàng như vậy? Tại sao phải là sinh viên? Tôi giải thích, đại loại tôi phụ trách mảng phát triển thị trường của một công ty dược phẩm. Đối tác của tôi đều yêu cầu những bạn sinh viên để nói chuyện, tiếp khách.

Có lẽ do tôi thanh toán sòng phẳng, Ngọc nhanh chóng niềm nở chào hàng: “Em sẽ đáp ứng đầy đủ nhu cầu của anh về số lượng. Tuy nhiên, giá sẽ đắt, ngoài 3 triệu qua đêm thì em cũng phải có phần 500.000 đồng mỗi người trong một lần đi khách. Anh đồng ý thì 3 ngày sau gặp lại tại một địa điểm do anh chọn. Chi phí gặp mặt là 500.000 đồng mỗi người. Ngoài sinh viên ra sẽ có cả học sinh cấp 3”.

Tôi đồng ý với các điều khoản trên và cuộc gặp nhanh chóng được thiết lập. Theo đó, gần 10 nữ sinh sẽ đến gặp tôi rồi tự nguyện cho tôi xem thẻ sinh viên, chứng minh thư nhân dân trước khi thiết lập một “mối quan hệ làm ăn lâu dài”.

Cuộc ngã giá với những tấm thẻ sinh viên

Đến ngày hẹn, Ngọc thông báo: "Anh chuẩn bị địa điểm để xem hàng. Báo trước, phí xem hàng là 500.000 đồng mỗi người”. Tôi đồng ý với điều kiện Ngọc đưa ra, một cuộc hẹn được thiết lập.

Lộ diện đường dây 'gái gọi sinh viên' bao nhiêu cũng có? - ảnh 1 Những tấm thẻ sinh viên được các cô gái đưa ra để "ngã giá". 
19h30, tại một quán cà phê nằm ở khu trung tâm thành phố, lần lượt 8 cô gái với thẻ sinh viên, chứng minh thư bản gốc kèm photo, dưới sự dẫn mối của Ngọc gặp tôi.

Đặc điểm chung, tất cả các cô gái này còn rất trẻ, xinh xắn. Có những cô vẫn giữ được chút dáng vẻ ngại ngùng, e thẹn của những nữ sinh. Nhưng phần đông trong số họ đã nặng mùi son phấn của những cánh bướm đêm kiếm tiền bằng thân xác.

Ba trong số 8 cô đưa tôi xem thẻ học sinh cấp 3. Năm người còn lại là những tấm thẻ sinh viên. Sau này, khi kiểm tra lại thông tin từ những tấm thẻ, có 3 trong số 8 người trong cuộc gặp này mượn danh học sinh, sinh viên làm thẻ giả.

Những thắc mắc của các cô gái chủ yếu xoay quanh chế độ, tần suất công việc, phương thức thanh toán. Về tần suất công việc, một tháng, tôi phải đáp ứng được 4 lần đi qua đêm cho mỗi cô. Về giá cả, thấp nhất là 2 triệu đồng mỗi đêm, cao nhất là 3,5 triệu đồng, tiêu chí là để làm giá chủ yếu là căn cứ vào ngoại hình, tuổi.

Về phương thức thanh toán, tất cả đều chuyển qua tài khoản của Ngọc. Sau đó, các cô gái này sẽ nhận lại tiền từ má mì của mình. Đương nhiên, Ngọc sẽ trích lại hoa hồng của mình trong đó.

* Tên nhân vật đã được thay đổi.

Theo Nam Tiến 

VTC

Video đang được xem nhiều

Cùng chuyên mục

Xem thêm Pháp luật

Mới - Nóng

Khám phá