Những lời tâm sự về mẹ!

"Mục đích trước mắt của em là sẽ gắng cải tạo tốt vì mẹ và vì chị gái. Nên giờ, điều gì có thể làm được, em sẽ làm để cho mẹ và chị không còn buồn và khổ đau vì em nữa…”.

Nghiêm Viết Thành: “Điều gì có thể làm được, em sẽ làm để cho mẹ và
Nghiêm Viết Thành: “Điều gì có thể làm được, em sẽ làm để cho mẹ và

>> Tình tiết ngoài vụ án đứa con 'nghịch tử' tại Hải Dương
>> Cậu học sinh giết cha vì bị mắng

"Mục đích trước mắt của em là sẽ gắng cải tạo tốt vì mẹ và vì chị gái. Nên giờ, điều gì có thể làm được, em sẽ làm để cho mẹ và chị không còn buồn và khổ đau vì em nữa…”.

Nghiêm Viết Thành: “Điều gì có thể làm được, em sẽ làm để cho mẹ và
Nghiêm Viết Thành: “Điều gì có thể làm được, em sẽ làm để cho mẹ và chị không còn buồn, khổ đau vì em nữa…”  Ảnh: Pháp luật & xã hội.

“Em cũng suy nghĩ rất nhiều và biết rằng, có nghĩ nhiều, u sầu nhiều cũng không kéo lại được thời gian nữa. Mục đích trước mắt của em là sẽ gắng cải tạo tốt vì mẹ và vì chị gái. Nên giờ, điều gì có thể làm được, em sẽ làm để cho mẹ và chị không còn buồn và khổ đau vì em nữa…”. Đó là tâm sự của đứa con “nghịch tử” Nghiêm Viết Thành (SN 1991, ở phường Bình Hàn, TP Hải Dương).

Quá khứ đau thương

Thấy tôi dừng lại bên phạm nhân này, Thượng úy Hiếu hiểu ý tôi và nối tiếp câu chuyện: “Đây là phạm nhân Nghiêm Viết Thành, mới chuyển từ trại tạm giam CA tỉnh Hải Dương về Trại giam Hoàng Tiến từ đầu tháng 5-2010 đến nay”.

Lúc này, tôi mới nhận ra, phạm nhân Thành chính là hung thủ sát hại người cha đẻ của mình mà báo chí đã tốn khá nhiều giấy mực đưa tin về vụ án. Nhưng hôm nay nhìn Thành khác nhiều so với ngày “hầu” tòa. Ngày ấy, khuôn mặt hắn hốc hác, gầy và lạnh lùng. Nhưng giờ nhìn Thành béo hơn, trắng hơn và khuôn mặt tươi tắn hơn…

“Qua hai lần xét xử, em được ân xá đặc biệt, từ tử hình xuống chung thân. Cái cảm giác lúc đó thật khó tả với em. Bởi sau lần xét xử sơ thẩm, em đã nghĩ mình không còn cơ hội sống, với tất cả những gì em đã gây ra cho gia đình và với chính người cha của em. Tất cả những giây phút kinh khủng ấy đã trôi qua, nhưng giờ mỗi lần nhớ lại em vẫn không hiểu được mình nữa.

Lúc em gây án, con người em như vô thức, không còn nhận ra được hành vi của mình. Lúc ấy, trong đầu em chỉ nghĩ làm thế nào để che giấu được hành vi tội ác của mình với mọi người. Và rồi, hàng loạt hình ảnh về phim hành động cứ hiện về trong đầu em, những hình ảnh trong các trò chơi bạo lực cứ luẩn quẩn. Lúc ấy, em như vô thức, không còn nhận ra đó là cuộc sống thực tại hay thế giới ảo nữa.

Và rồi em đã gây ra tội ác tày trời…”. Thành chia sẻ thêm. Thành nhớ lại: Trưa 9-5, em đèo chị gái đi lang thang qua những con phố ở TP Hải Dương. Khi lên đến cầu Hải Tân thấy đông người, em nghe thấy có người nói: “Có xác người chết trôi ở sông”. Em đoán họ đã phát hiện thấy xác bố mình nên không dừng lại mà đèo chị gái về nhà.

Đến khoảng 12g30, em đi xe máy một mình ra cầu Hải Tân để nghe ngóng tình hình, xong lại đi chơi game tiếp. Đến 21g, em nhận được điện thoại của người anh họ, em biết là sự việc đã bị bại lộ nên đã nhanh chóng lên xe chạy đi. Lúc đó, em không nghĩ được gì nữa chỉ muốn chạy đi thật nhanh, xa hẳn cái nơi ấy. Trên đường đi, em còn đánh rơi cả điện thoại của mình và chìa khóa nhà.

Ngày em bị đưa ra xét xử, nhìn mẹ ngất lên, ngất xuống, em thấy thương mẹ vô cùng. Em cố giấu, cố làm vẻ lạnh lùng để cho mẹ ghét em mà đỡ buồn. Nhưng thấy mẹ đau đớn nhìn em, ngồi một góc cùng chị gái, em thấy trách mình, trách cái hành vi tàn độc của mình, khiến hai người em yêu thương nhất phải gánh chịu hậu quả. Thấy con bị tuyên án tử hình, mẹ vẫn không nguôi hy vọng xin cho em được giảm án. Mẹ đã lặn lội lên trại thăm em, khuyên em làm đơn kháng cáo, mong có cơ hội sống. Rồi tất cả những vất vả, ngược xuôi của mẹ em cũng được đền đáp bằng việc em được tha tội chết. Nước mắt em đã rơi khi nghe tòa tuyên án, lúc đó, em nghĩ rằng em sẽ làm tất cả, dù khó khăn đến mấy, em cũng cam chịu để bù đắp công lao, lòng vị tha trời biển của mẹ”.

Những ngày hy vọng…

“... Những ngày đầu tiên về trại giam, cái cảm giác sợ, buồn và cô đơn cứ ùa về và em thường hay ngồi thu mình ở một góc buồng giam. Biết được hoàn cảnh và nỗi lòng của em, cán bộ giáo dục Sơn cũng thường xuyên gọi em ra tâm sự riêng và thầy khuyên em rất nhiều điều.

Giờ đã thành lệ, buổi sáng em dậy và khoảng 6g bắt đầu đi lao động, sau đó đến 10g về ăn uống, nghỉ trưa; đến chiều lại bắt đầu từ làm việc từ 14g đến 16g là được nghỉ về tắm, giặt và ăn cơm, rồi về phòng. Buổi tối rảnh, em cũng hay đọc báo, đọc tạp chí, xem ti vi nên cũng quên đi nhiều mặc cảm. Nhiều lúc rảnh, em cũng viết thư cho mẹ, trong những bức thư ấy, em cũng đã khuyên mẹ hãy giữ gìn sức khỏe. Em hứa với mẹ sẽ làm lại cuộc đời.

Giờ tư tưởng em cũng đã ổn định hơn rồi và em còn tăng cân nữa đấy chị ạ. Hiện nay, em ở trong phòng có gần 80 phạm nhân, nhưng em là người trẻ tuổi nhất trong buồng giam, nên nhiều anh em cũng động viên chia sẻ. Đặc biệt, là anh Dũng, hơn em cả chục tuổi, cũng là người Hải Dương. Anh ấy dẫn dắt em từng ly, từng tý một, bảo cho em cách ứng xử với mọi người như thế nào cho phù hợp…

Cũng vì mới vào môi trường trại giam nên em đang dần thích nghi, nhiều lúc nhớ lại những món chuối đậu, cá kho, thịt băm mà mẹ làm cho em và chị ăn mỗi lần mẹ về nước mà thấy nhớ mẹ thế chị ạ! Rồi nhớ những cái tết Trung thu, tết Nguyên đán, em được chị đưa đi dạo quanh phố phường, rồi hai chị em cùng nhau đi dạo quanh hồ… Cái cảm giác ấy, thật tuyệt! Nhớ lắm, nhưng em sẽ cố kìm nén để mẹ và chị biết rằng em đã lớn rồi và không phải suy nghĩ về em nhiều nữa.

Từ ngày em về đây, em cũng quên những trò chơi game ấy và cũng từ ngày ấy, cô bạn gái của em chưa một lần lên thăm em. “Con gái bây giờ phụ bạc lắm chị ạ", Thành cười rất tươi và bảo, “đùa chị cho vui thôi, chứ em và cô ấy cũng chỉ là tình cảm nhất thời, bồng bột của tuổi học trò, không có gì sâu đậm chị ạ, cô ấy rồi cũng có cuộc sống riêng. Nếu cô ấy lên thăm, em lại thấy áy náy vì cảm thấy mắc nợ người ta. Cứ như này lại hóa hay chị ạ”.

“Em cũng suy nghĩ rất nhiều và biết rằng, có nghĩ nhiều, u sầu nhiều cũng không kéo lại được thời gian nữa. Cái mục đích trước mắt của em là sẽ gắng cải tạo tốt vì mẹ và chị gái. Bởi mẹ đã vất vả, chạy ngược, chạy xuôi lo cho em vào những ngày gian khó nhất, mẹ như sinh em ra lần thứ 2 vậy. Nên giờ, điều gì có thể làm được, em sẽ làm để cho mẹ và chị không còn buồn và khổ đau vì em nữa…”.

Theo Phương Tâm
Pháp Luật & xã hội

Video đang được xem nhiều

Cùng chuyên mục

Xem thêm Pháp luật

Mới - Nóng

Khám phá