Vụ án ba cáo trạng 'vênh' nhau

TP - Một vụ án có tới 3 kết luận điều tra, 3 cáo trạng, 3 lần thu thập chứng cứ, giám định… nhưng nội dung lại “vênh” nhau. Vụ án có dấu hiệu vi phạm tố tụng nghiêm trọng này xảy ra tại một làng quê nghèo, hẻo lánh vùng rừng U Minh Thượng, tỉnh Kiên Giang.

Bản cáo trạng lần thứ 3, số 15 ngày 20/3/2007 của Viện KSND huyện An Minh (Kiên Giang) được đưa ra xét xử sơ thẩm ngày 1/11/2007 ghi: Vào ngày 12/2/2006, Ban giám thị Trại giam Kinh 7 đưa xe Kobe - Komastsu 03 do Nguyễn Văn Tuấn điều khiển vào múc đất tại địa bàn xã Đông Hòa, huyện An Minh.

Khoảng 14 giờ cùng ngày, Phan Thị Thu (SN 1952) cùng Trần Thị Nguyệt, Nguyễn Thị Kiểu và Lê Kim Liên đến ngăn không cho xe anh Tuấn hoạt động. Anh Tuấn không dừng lại, bà Thu cùng bà Nguyệt, Kiểu, Liên nhặt đất ruộng ném vào xe.

Sau đó bà Thu nhặt được một miếng gỗ dài 40cm ném làm xe bể kính trước (diện tích kính 0,844m2, trị giá 1.321.704 đồng. Viện KSND huyện An Minh quyết định truy tố bà Thu ra tòa vì tội “hủy hoại tài sản” được qui định tại khoản 1, điều 143 Bộ luật Hình sự.

Trong khi đó, bản cáo trạng lần đầu, số 12, ngày 15/5/2006 ghi tài sản thiệt hại là 1 kính trước và 2 kính cửa xe Kobe, thiệt hại 1.240.800 đồng. Bản cáo trạng lần 2, số 26, ngày 5/9/2006 ghi thiệt hại 1 kính trước, 2 kính cửa, thiệt hại 1.760.000 đồng.

Ngoài sự khác nhau về giá trị và số lượng tài sản bị thiệt hại của 3 bản cáo trạng, các biên bản giám định của huyện, tỉnh còn mâu thuẫn nhau về chủng loại kính.

Biên bản định giá tài sản ngày 24/2/2006 của Hội đồng định giá tài sản huyện An Minh xác định kính bị hủy hoại là kính 2 lớp, bao gồm kính trước và 2 kính cửa, giá 1.240.800 đồng. Hội đồng định giá Sở Tài chính Kiên Giang ngày 29/1/2007 kết luận kính hạt lựu, giá thời điểm tháng 2/2006 là 1.566.000 đồng.

Việc thu hồi tang vật cũng có vấn đề. Biên bản thu hồi tang vật tại hiện trường ngày 21/2/2006 (sau 9 ngày xảy ra vụ án) ghi chỉ có 6 khúc cây dài từ 33cm – 77cm,  “Ngoài ra chúng tôi không thu giữ gì khác”.

Gần 6 tháng sau, ngày 8/8/2006, cơ quan CSĐT huyện An Minh tiến hành thu hồi tang vật. Biên bản thể hiện “Kính trước bị bể ra từng mảnh nhỏ, kính 2 bên bị rạn nứt, loại kính hạt lựu.

Thu hồi toàn bộ số kính bị vỡ…”. Việc thu hồi này không ghi rõ số lượng, trọng lượng, đặc điểm tình trạng vật chứng. Điều quan trọng là dựa trên cơ sở nào cơ quan CSĐT huyện An Minh lại kết luận ngay là kính hạt lựu?

Tại phiên tòa sơ thẩm ngày 1/11/2007, đại diện Viện KSND huyện An Minh đề nghị phạt bị cáo Thu từ 9 -12 tháng tù. Tòa án sau phần nghị án một lần nữa đã đề nghị trả hồ sơ điều tra bổ sung.

Trong đơn khiếu nại của bị cáo Thu gửi Viện KSND huyện An Minh và ngành chức năng cho rằng: Việc ngăn cản xe của nhà trại là để bảo vệ tài sản vuông tôm gia đình đang nuôi với mức đầu tư trị giá 70 triệu đồng; do tài sản bị hủy hoại quá lớn, nên quá bức xúc.

Một vụ án khá đơn giản, nhưng mỗi lần kết luận điều tra, truy tố có khá nhiều chi tiết “vênh” nhau. Điều này thể hiện sự cẩu thả của cơ quan tố tụng.

Video đang được xem nhiều

Cùng chuyên mục

Xem thêm Pháp luật

Mới - Nóng

Khám phá