Hai năm làm vợ hờ, giờ tôi ra đi trắng tay

Tôi chấp nhận làm cái bóng đi sau anh suốt một thời gian dài, để rồi chỉ sau vài tháng tôi đi công tác, mọi chuyện đã hoàn toàn thay đổi.

Tôi đến với anh khi anh bắt đầu ly dị vợ, anh có một đứa con trai. Vợ anh và anh ly dị khi đứa bé chưa đầy một tháng tuổi. Anh tâm sự anh ở nhà vợ nên khi ra đi chẳng có gì.

Tôi và anh quen biết qua mối quan hệ công việc. Tôi rất nể phục người như anh luôn tận tâm với nghề và nhiệt tình giúp đỡ người khác. Tôi xem như là học trò của anh vì anh trực tiếp giảng dạy cho tôi nhiều trong công việc.

Có thể do chuyện gia đình không vui vẻ nên anh đã hẹn tôi thường xuyên đi chơi. Do đã ngưỡng mộ và nhìn anh lúc đó sao thê thảm quá mà tôi thấy không nỡ từ chối dù từ đầu tôi rất ngại đi lại với người có gia đình.

Anh chia sẻ với tôi nhiều về cuộc sống của anh khiến tôi tin rằng anh đã đặt nhiều niềm tin vào mình lắm mới kể cho mình nghe những chuyện như vậy. Trước mặt tôi là một người đàn ông suy sụp về tinh thần, còn là người tôi ngưỡng mộ nên tôi không bao giờ từ chối những cuộc hẹn với anh.

Tôi không nỡ để anh cô đơn một mình vì ở đất Sài Thành này bởi anh không có ai thân thích trừ người vợ đã ly dị. Rồi anh đưa tôi về gặp mặt gia đình anh ở quê. Gia đình ai cũng vui vẻ và nói nhiều về cuộc hôn nhân không như ý muốn của anh do mẹ anh và mẹ vợ cũ là bạn thân của nhau. Gia đình vợ cũ anh rất khá giả, mẹ anh thấy yên tâm khi anh cưới cô ấy. Nhưng mọi thứ không được như ý muốn.

Số phận đưa đẩy, tôi đến với anh bằng cả sự nhiệt tình và yêu thương hết mình như con tim mình mách bảo. Tôi trao anh cả đời con gái của mình. Do anh đã ly dị vợ và anh cũng nói sẽ cưới tôi nên tôi không suy nghĩ và lo lắng gì nhiều. Anh không công khai mối quan hệ của tôi với anh cho những người quen biết trong công ty. Tôi có thể hiểu vì anh cũng đang có chức vụ và sự nể trọng của nhiều người nên anh ngại. Cứ thế tôi là một cái bóng đằng sau anh.

Hai năm làm vợ hờ, giờ tôi ra đi trắng tay  - ảnh 1

Ảnh minh họa.

Hằng ngày tối đến ở nhà anh dọn dẹp, nấu cơm, giặt giũ như một người vợ. Tôi cũng phải phòng tránh không có thai vì tôi nghĩ anh cũng chưa muốn có con sớm khi vừa ly dị. Tôi biết anh hay nhớ con anh. Tôi cũng đã xác định có ngày anh nuôi thằng bé. Tôi chưa bao giờ có ý nghĩ chia cách cha con anh.

Thế rồi thấm thoát hai năm, mẹ tôi bắt đầu hỏi về chuyện tôi và anh. Lúc này tôi hỏi cưới thì anh toàn lảng tránh. Một ngày về quê thăm gia đình anh. Mẹ anh nói rằng tôi làm ảnh hưởng đến việc anh và vợ cũ quay lại với nhau. Mẹ anh so sánh tôi và vợ cũ của anh rằng vợ anh là con nhà giàu là công chúa, là đại gia, chịu lấy anh là đã thiệt thòi. Tôi nuốt nước mắt vì chưa bao giờ bị nói như thế nhất là người đó sẽ là mẹ chồng tương lai của mình.

Mẹ anh bảo không cưới năm nay, tôi hỏi năm nào thì mẹ anh cũng không nói gì. Về đến nhà tôi buồn lắm nhưng tôi cũng cố gắng quên đi và vui vẻ vì dù sao đó cũng là mẹ của anh. Tôi cũng xác định chưa cưới cũng được quan trọng là sống với nhau tốt cho đến khi mẹ anh thấy thoải mái đón nhận mình.

Thời gian sau, tôi đi công tác được hơn tháng. Khi trở về mọi thứ thay đổi tất cả. Anh nói anh đang có việc cần suy nghĩ đó là chọn ở bên cạnh em hay về với vợ cũ để con có đầy đủ cha và mẹ. Tôi bàng hoàng và cảm thấy thất vọng nhiều về những gì mình đã cố gắng suốt những năm qua.

Tình yêu, sự chăm sóc, chịu đựng bỗng nhiên được đánh đổi bằng sự thay đổi từ anh. Dù anh nói chưa quyết định nhưng tôi biết vướng bận của anh bây giờ là tôi rồi. Tôi phải làm gì người đàn ông đó bây giờ. Hét toáng lên cho mọi người biết anh ấy không ra gì để anh ta mất mặt, hay tôi cố gắng vượt qua và quên người đàn ông đó để tin rằng luật nhân quả ai sống không ra gì và không tôn trọng tình cảm người khác sẽ bị báo ứng?

Theo Ngôi sao

Video đang được xem nhiều

Cùng chuyên mục

Xem thêm Sức khỏe

Mới - Nóng