Méo mặt vì tình phí cho … bố vợ

TPO - Vậy mà mấy tháng gần đây, tôi thấy bố vơ tôi thiếu tiền liên tục. Có khi ông gọi tôi vào, bảo “mày cho bố mượn vài triệu, bố có việc cần, ít nữa bố thu xếp đưa lại sau. Nhưng nhớ đừng nói gì với vợ mày, con nhé”.

Ảnh minh họa: Internet
Ảnh minh họa: Internet

Tôi lập gia đình đã được gần 8 năm, chúng tôi có một con trai học lớp 2 và con gái út năm nay 4 tuổi. Vì mẹ vợ mất từ ngày vợ tôi còn bé tý, nhà lại chỉ có mình vợ tôi nên một trong những điều kiện “hàng đầu” của bố vợ khi cưới là tôi phải ở rể.

Chẳng giống nhiều người đàn ông khác tủi phận khi “chó chui gầm chạn”, tôi vui vẻ sống cùng gia đình vợ bởi thật sự cảm thông với cuộc sống đơn thân “gà trống nuôi con” của bố vợ gần hai mươi năm qua. Phần nữa là bố vợ tôi khá vui tính, lại tâm lý nên dù ở nhà vợ nhưng tôi sống rất thoải mái.

Mọi chuyện cứ thế diễn ra êm đềm cho đến một ngày bố vợ  tôi có … bạn gái. Thật ra thì việc mong muốn, giục giã ông có bạn để chia sẻ, tâm sự, thủ thỉ tuổi già là điều mà vợ chồng tôi đều mong muốn từ lâu. Thậm chí nhiều khi vợ tôi còn sốt sắng giới thiệu để ông làm quen bà này, bà kia là mẹ của bạn cô ấy để ông có cơ hội gặp gỡ.

Nhưng bố vợ tôi dù tính cách vui vẻ, trẻ trung nhưng ông chỉ thích tụ tập các ông bạn già, chuyện trò, trà lá mỗi buổi sáng sớm hay chiều tối đi tập thể dục, cùng lắm là thỉnh thoảng ngày cuối tuần, đạp xe ra ngoại thành thư giãn, dã ngoại.

Thấy con cái sốt sắng chuyện tìm bạn gái cho mình, ông phẩy tay “ôi dào, sắp xuống lỗ đến nơi rồi yêu với đương cái nỗi gì chứ. Nếu mà muốn đi bước nữa thì tao lấy vợ từ ngày con Mơ (vợ tôi) chưa đi học lớp một”…

Đầu tiên là những thay đổi của ông trong giờ giấc sinh hoạt. Bình thường thì ông vẫn đảm nhiệm việc đưa con trai lớn của tôi đi học, cho cháu ăn sáng và chiều đón cháu về nhà. Thế nhưng dạo này ông hay đón cháu muộn, nhiều hôm thằng bé đứng mếu máo khóc ở trường vì trời đã sập tối, các bạn về hết mà ông vẫn chưa đến đón cháu về.

Vợ chồng tôi đều làm xa nhà, công việc chia ca nên không thường xuyên có mặt ở nhà vào giờ chiều để đưa đón con được. Đã mấy lần thằng bé bị ông “bỏ rơi” nhưng vì con về nhà không nói nên vợ chồng tôi không biết. Đến hôm rồi ông đón muộn quá, thằng bé đứng ở cổng trường lâu bị đói, ngất xỉu. May mà có bác bảo vệ nhà trường và mấy nhà hàng xóm ngay cạnh trường đưa vào trạm y tế gần đó cấp cứu, rồi điện thoại cho vợ tôi, chúng tôi mới biết chuyện.

Đón con về nhà rồi mà ông ngoại vẫn chưa về, vợ tôi lúc ấy mới được cô giúp việc thẽ thọt kể việc ông dạo này hay “đi sớm về khuya”.

Hơn 8 giờ tối ông mới về đến nhà, hớt hơ hớt hải vì qua trường và nghe chuyện cháu bị đói mà ngất xỉu ở trường. Ông thanh minh rằng “nhà ông bạn ở tận Gia Lâm có việc đột xuất nên ông không về kịp để đón cháu”…

Thay đổi tiếp theo là ông chau chuốt chuyện ăn mặc, đầu tóc, một việc ‘cực kỳ hiếm” từ ngày tôi về làm rể. Trước đây ông ăn mặc xuềnh xoàng bao nhiêu thì giờ ông chỉn chu, chăm chút bấy nhiêu. Dù là đi tập thể dục thì ông cũng tỉ mỉ là thẳng hoặc vuốt cho phẳng phiu cái áo phông, cái quần sooc hoặc lau sạch sẽ đôi giầy thể thao.

Chẳng biết từ khi nào ông có cái lược nhỏ, để ngay túi áo ngực, thỉnh thoảng lại lấy ra chải qua chải lại mái tóc ba phần muối, một phần tiêu.

Ông ngoại vốn không có lương hưu vì đã về nghỉ chế độ từ ngày còn trẻ để chăm sóc, lo lắng cho vợ tôi khi ấy còn quá nhỏ. Mọi chi tiêu của ông từ nguồn cho thuê ngôi nhà có mặt tiền ngay chợ thị trấn ở quê và của vợ chồng tôi biếu ông hàng tháng.

Gọi là biếu ông chứ chẳng mấy khi ông lấy, ông bảo ông chẳng tiêu gì đến tiền, tiền thuê nhà họ trả vài tháng một, có khi ông còn nhờ vợ tôi gửi tiết kiệm để sau này “lo cho tao lúc tao đi gặp tổ tiên”.

Vậy mà mấy tháng gần đây, tôi thấy bố vơ tôi thiếu tiền liên tục. Có khi ông gọi tôi vào, bảo “mày cho bố mượn vài triệu, bố có việc cần, ít nữa bố thu xếp đưa lại sau. Nhưng nhớ đừng nói gì với vợ mày, con nhé”.

Số lần “gọi” tôi vào nhà để đưa tiền cứ tăng dần lên, khi thì vài trăm nghìn, khi thì vài triệu. Đến tối qua, khi vợ tôi đưa con bé con ra đường để dỗ cho nó ăn, ông lại gọi tôi vào phòng của ông, giọng khẩn khoản”thôi thì bố cũng chẳng giấu gì mày, mày là con rể nhưng bố cũng coi như con đẻ từ lâu rồi. Bố có bạn gái, thỉnh thoảng đi chơi, ăn uống với nhau gọi là cho vui tuổi già thôi. Giờ bố muốn mua cho bố và cô ấy hai cái xe đạp tốt tốt một tý để đạp xe tập thể dục, rèn luyện sức khỏe. Mày cho bố mượn hai chục triệu, mấy tháng nữa đến hạn người ta trả tiền thuê nhà, bố lấy rồi trả dần cho mày”.

Giờ thì tôi đã hiểu việc ông “tiêu tiền như máy” mấy tháng qua. Đồng lương kỹ sư của tôi cũng chẳng dư giả gì khi nuôi hai đứa con đang tuổi ăn tuổi lớn, lại gửi về quê giúp bố mẹ nuôi mấy đứa em lớn nhổng mà chưa có công ăn việc làm ổn định ở quê. Giờ lại phải “cõng” thêm khoản tình phí cho bố vợ. Tôi biết làm thế nào bây giờ?

Video đang được xem nhiều

Cùng chuyên mục

Xem thêm Sức khỏe

Mới - Nóng

Khám phá