Một tháng sau cưới, tôi hoảng hốt khi biết sự thật về chồng

Tôi là con gái đầu trong một gia đình có 3 chị em. Mẹ tôi làm công nhân ở một nhà máy chế biến thực phẩm gần nhà, bố tôi chạy xe ôm.

Ảnh minh họa: Internet
Ảnh minh họa: Internet

Cuộc sống của gia đình tôi vô cùng bình thường như bao gia đình có hoàn cảnh khó khăn ở nông thôn khác. Thỉnh thoảng bố mẹ tôi cãi cọ vì thiếu thốn. Tôi và hai em cũng cả năm chẳng được mua một chiếc áo mới nào mà đều mặc lại từ đồ được cho.

Học hết cấp 3, tôi nghỉ học mà chuyển sang học nghề cắt tóc làm đầu rồi mở cửa hàng gần nhà. Lúc này tôi cũng dần có thu nhập nên phụ giúp được bố mẹ đôi chút. Không ngờ, bố tôi lại sinh ra tật nghiện rượu. Ông thường uống say khướt rồi mắng chửi, đánh đập mẹ và hai em tôi. Thỉnh thoảng qua cửa hàng của tôi xin tiền đi uống rượu. Nếu tôi cho, ông cười vui vẻ bảo con gái ngoan, con gái thương bố nhất. Nếu tôi không cho, ông đòi đập phá cửa hàng của tôi. Lúc tỉnh rượu, ông cũng chạy vài chuyến xe ôm kiếm tiền uống rượu. Lúc say, ông ngủ gần 2 ngày liền.

Em trai thứ hai học hết phổ thông thì lên đường đi nghĩa vụ quân sự. Còn em gái út vẫn đang học lớp 10. Vì thương mẹ và em, tôi lần lữa không đi lấy chồng dù có người tới hỏi. Năm tôi 26 tuổi, bố tôi trong một lần say rượu đã cầm dao đuổi mẹ và em tôi ra ngoài đường. Để phản đối chuyện này, tôi đi buộc 2 chiếc khăn tang từ hồi ông bà nội mất, đến trước mặt bố định tự tử.

Tôi nói với ông, nhà nghèo, cuộc sống khổ lắm rồi. Mặt mẹ tôi bị cháy nắng, mới 48 tuổi mà già khọm như bà lão 70. Bố không thương mẹ thì cũng đừng làm khổ mẹ nữa. Còn con M nó học giỏi thì để nó đi học cho đổi đời. Đừng có bắt nó bỏ học mà rồi lại khổ như con. Sau đó tôi tròng cổ mình vào chiếc khăn vắt trên xà ngang. Bố tôi hoảng sợ vội vã ôm chặt chân tôi, khóc lóc bảo tôi đừng làm chuyện dại dột. Mẹ và em tôi cũng du đổ cửa xông vào lôi tôi xuống.

Sau hôm đó, bố tôi cố gắng cai rượu dù thỉnh thoảng cũng len lén uống chút ít. Nhưng không còn say sưa tối ngày nữa. Ông đòi lên thị trấn để chạy xe ôm vì trên đó đông người đi hơn. Vậy là tờ mờ sáng, mẹ tôi nắm cho ông ít xôi, ông lên đường đến tối mịt mới về.

Từ ngày bố tôi đi làm xa, mẹ và em tôi được sống yên ổn. Cửa hàng của tôi cũng đông khách, thu nhập khá hơn. Năm tôi 29 tuổi, em gái út đỗ đại học. Tôi chỉ phải chu cấp cho em trong học kỳ đầu, những học kỳ sau em đều được học bổng và đi làm thêm đủ tiền đóng ký túc và tiền ăn.

Đến lúc này tôi cũng khát khao có cuộc sống gia đình của riêng mình. Nhưng những đối tượng đến tìm hiểu tôi đều không tật này thì tật nọ. Bản thân tôi không hề có ý kén chọn nhưng tôi không muốn lấy người ở quá xa, không muốn lấy người đã có một đời vợ và phải làm mẹ kế. Tôi cũng không muốn lấy người không nghề nghiệp, cờ bạc…

Những người mai mối giúp tôi đều mắng tôi đã ế còn kén. Nhưng tôi phớt lờ. Tôi không muốn lấy chồng vội vàng rồi lại sống đời khổ sở. Nhưng bố mẹ tôi lại rất sốt ruột. Mẹ tôi nói con gái không chồng cô đơn và khổ lắm. Ai hợp ý thì cưới đi.

Vài tháng sau, có một vị khách nam thường xuyên qua cửa hàng tôi gội đầu, cắt tóc. Anh hơn tôi 3 tuổi, người cao gầy. Anh kể anh là dân lái xe bắc nam, phải đi suốt nên chưa vợ con. Giờ đang tính xin về làm quanh nhà để lấy vợ sinh con. Sau vài lần chuyện trò, tôi cảm thấy anh vui tính nhưng cũng rất tình cảm. Anh cũng có ý tán tỉnh tôi. Chuyện này bị chủ nhà tôi thuê cửa hàng phát hiện ra, đi kể cho bố mẹ tôi. Vậy là chỉ 2 tháng sau, khi anh đến cửa xin cưới, bố mẹ tôi đã đồng ý.

Đến tận ngày đưa dâu, tôi mới biết nhà cửa nhà chồng tôi. Đó là một căn nhà cấp 4 khang trang hơn nhà tôi một chút, nằm cách nhà bố mẹ tôi khoảng 50km. Bố mẹ chồng đều là người làm công ăn lương, tính tình cũng dễ sống chung.

Những ngày đầu cuộc sống hôn nhân, tôi hoàn toàn không phát hiện ra biểu hiện gì khả nghi của chồng. Anh rất ân cần với vợ, chịu khó giúp đỡ việc nhà cửa, chạy chọt tìm chỗ cho tôi mở cửa hàng làm đầu. Nhưng chỉ một tháng sau, trong một lần dậy đi vệ sinh đêm khuya, tôi phát hiện ra chồng lén chích thuốc trong nhà vệ sinh. Hoảng hốt khi biết được sự thật đó, cả đêm ấy tôi nằm bên mà nơm nớp lo sợ.

Sáng ra, chờ lúc anh đi làm, tôi gọi điện về cho mẹ kể rõ tình hình. Lúc này tôi mới biết hóa ra mẹ tôi đã biết chuyện này rồi. Bà vừa khóc vừa kể, ngay trong hôm cưới, bà dì họ xa lấy chồng về xóm nhà tôi đã mắng bố mẹ tôi một trận. Vì chuyện không chịu đi điều tra hỏi thăm con rể trước. Chồng tôi có tiếng nghiện hút, cả xóm ai cũng biết. Bà dì tôi đến tận hôm cưới mới biết cháu gái mình bị lừa, cản thì không kịp. Mẹ tôi là người nhu nhược, không dám nói cho tôi biết. Đến giờ khi tôi phát hiện ra thì bà chỉ biết khóc chứ chẳng biết phải giải quyết thế nào.

Tôi bèn tìm đến nhà bà dì ngồi nói chuyện, bà khuyên tôi ly hôn ngay lập tức bởi chồng tôi nghiện nặng rồi. Từng cai nghiện một lần thất bại. Nếu không bỏ, sớm muộn tôi cũng bị đày đọa đến chết.

Tôi lập cập về nhà ngồi viết đơn ly hôn. Bị chồng nhìn thấy anh xé ngay lập tức bảo tôi đừng mơ tưởng thoát khỏi anh. Sau đó anh bộc lộ luôn bản tính của mình, bắt tôi đưa tiền cho anh. Mấy ngày đầu sợ anh đánh, tôi đều đưa tiền cho anh. Một mặt, tôi gọi điện cho mẹ, bảo mẹ nhờ các bác các anh trong họ đến giúp tôi về.

Mấy hôm nay tôi luôn sống trong sợ hãi. Tôi vẫn đưa tiền cho anh để anh ra khỏi nhà nhằm tránh những trận đòn roi của anh. Tôi cầu cứu bố mẹ đẻ, nhưng bố tôi bảo con gái gả đi rồi là con nhà người ta, bố mẹ chẳng thể làm gì được. Còn mẹ tôi thì cứ khóc lóc bảo tôi ráng nhịn, chiều ý anh là anh thôi không bắt bẻ nữa. Họ hàng thì xa, chẳng ai quản chuyện nhà khác. Tôi rất đau buồn và không biết phải làm gì tiếp theo.

TTT

Video đang được xem nhiều

Cùng chuyên mục

Xem thêm Sức khỏe

Mới - Nóng

Khám phá