Ngưỡng chịu đựng cuối cùng của vợ

"Mình bị trầm cảm rồi thì phải”, Yến thảng thốt nghĩ. Đột nhiên, cô có ý muốn cầm cái phích đầy nước nóng ném choang xuống nền nhà.

Những lời nói, hành động vô cảm của chồng từng chút một cứa vào tim người vợ trẻ
Những lời nói, hành động vô cảm của chồng từng chút một cứa vào tim người vợ trẻ

Dỗ mãi mới ru được con ngủ, Yến tranh thủ lau dọn nhà cửa, giặt quần áo, cắm nồi cơm. Làm được ngần đấy việc đã thấy mình vĩ đại lắm rồi. Thế mà chồng vẫn nhìn vợ như ”của nợ”. Nhà có con nhỏ, tránh sao khỏi mùi sữa, mùi nước tiểu. Đã có lúc Yến phân trần: ”Em vừa ôm con, vừa làm việc nhà, chỉ cố được đến thế thôi” thì Tuấn dài giọng: ”Cứ làm như cả nước có mỗi mình em đẻ con không bằng”.

Mỗi tháng, Tuấn đưa cho vợ một khoản tiền, bảo: ”Tiêu ít thôi, còn để dành phòng việc này việc khác”. Đến khoản sữa bỉm cho con, Yến cũng phải tiết kiệm, nào dám tiêu gì cho riêng mình. Cứ có tiền là Yến trích ra 1/5 để gửi tiết kiệm. Một hôm, đang giờ hành chính, Tuấn đột ngột về nhà, bảo Yến gom hết tiền để anh cho bạn vay. Yến nói: ”Trong nhà chỉ đủ để chi tiêu từ giờ tới cuối tháng. Tiền tiết kiệm thì cũng phải đầu tháng sau mới rút ra được, anh hỏi bạn anh xem có vay ai khác được không, mình rút tiền ra giờ thì lãi suất chả được bao nhiêu”. Tuấn không đủ kiên nhẫn lắng nghe, gầm lên: ”Tiền của tôi chứ của cô đâu mà cứ nói nhiều!”. Rồi Tuấn đóng sầm cửa, đi ra ngoài. Đứa con đang ngủ, giật mình khóc thét lên. Trong lòng Yến cũng như vừa có một cánh cửa đóng sầm lại. Đâu rồi, cái gọi là ”của chồng, công vợ”?

Lúc Yến bị cơ quan cho nghỉ việc, Tuấn từng an ủi: ”Thôi, em ở nhà cho tới khi con cứng cáp rồi tìm việc khác. Giờ thuê người thì nhà chật, mà con mình để ai bế cũng không an tâm. Làm giàu mới khó chứ nuôi hai mẹ con em, anh thừa sức”. Vì những lời ấy mà Yến yên tâm ở nhà ôm con. Rồi vì những câu nói vô tình kia mà giờ đây Yến nuôi khao khát gửi con đi nhà trẻ sớm để tìm việc làm mới. Bình thường, Tuấn rất nhã nhặn, song, những hôm anh mệt, những hôm anh có việc căng thẳng ở cơ quan, Tuấn đều mang cái khó chịu ấy về, trút lên đầu vợ.

Cuối năm, Tuấn mời bạn về nhà ăn Tất niên. Yến biết mình chẳng thể chu toàn cho bữa tiệc khi con thơ nheo nhóc nên đã đặt món qua mạng. Khách nhìn thấy mâm cơm có nhiều món ngon, xuýt xoa khen Yến đảm đang, Tuấn nửa đùa nửa thật: ”Vợ tớ chỉ giỏi tiêu tiền chứ lấy đâu ra mà đảm. Toàn đồ đi mua về cả đấy. Để vợ tớ nấu thì bữa hôm nay chỉ có các món luộc: gạo luộc, rau luộc và thịt luộc”. Không khí đột nhiên chìm xuống, chỉ còn tiếng bát đũa chạm nhau lách cách. Yến lấy cớ con quấy, ôm đứa nhỏ vào buồng nằm. Nếu còn ngồi lại, rất có thể cô sẽ hất đổ cả mâm cơm xuống đất.

Giao thừa, Yến rót rượu ra 2 cái ly, mời chồng. Tuấn trố mắt nhìn vợ. Bình thường, cô chỉ ngửi rượu cũng muốn say. Giờ đang cho con bú lại đòi uống. Yến cười nhạt: ”Anh lại định nói em chẳng có trách nhiệm gì với con, đúng không? Em đọc sách rồi, một ly rượu nhẹ chẳng ảnh hưởng gì đến sữa mẹ đâu, nên cứ để em uống. Từ lúc em nghỉ làm tới giờ, trong nhà mình không còn chữ vui vẻ, yêu thương, thông cảm, mà em nhìn đâu cũng chỉ toàn chữ tiền. Em không làm ra tiền, em không biết tiết kiệm tiền, em chỉ giỏi tiêu tiền. Em nhận em sai. Sang năm mới, em sẽ gửi con về quê cho ông bà nội, để em đi làm, sửa sai. Chứ giờ con bé quá, nhà trẻ người ta chưa nhận”.

Hai má Yến bừng đỏ, mắt cô long lanh, trông như đang lên cơn sốt. Tuấn chưa kịp nói gì thì con đã khóc ầm lên trong buồng. Bình thường, Yến sẽ là người lao vào với con. Nhưng hôm ấy, Yến như không nghe thấy gì. Cô cứ lặng lẽ cầm chén rượu, mắt nhìn vào đâu đó, trông rất vô hồn. Tuấn bế con ra. Đứa bé không có hơi sữa của mẹ, càng được thể khóc to. Yến vẫn ngồi im. Tuấn luống cuống nựng con, luống cuống ru hời, trong đầu anh đã kịp hình dung ra đứa bé sẽ thế nào nếu dự định của Yến thành sự thật. Con anh mới  4 tháng tuổi. Xa mẹ nửa ngày đã khó, huống hồ là gửi về quê cho ông bà tuổi ”gần đất xa trời”. Anh cũng kịp nhớ lại những lời mình từng nói với Yến. Kịp nhận ra rằng mình đã tạo nên một vết thương trong lòng vợ.

Ai bảo ”lời nói gió bay”. Lời nói đi qua tâm trí một người, có khi nó mang đến tình yêu thương, có khi là nỗi buồn sâu thẳm. Như nỗi buồn mà Yến đang mang trong ánh mắt xa xôi kia. Tuấn tự hứa sẽ phải sớm thay đổi!

Lựa lời chia sẻ cùng nhau

- Trước khi phán xét người khác, hãy thử đặt mình vào vị trí của "nửa kia”.

- Không nói trong lúc nóng giận.

- Trong cuộc sống vợ chồng, ngoài tình yêu thương còn cần cả sự tôn trọng. Đừng để lời nói thiếu suy nghĩ chạm đến lòng tự trọng của bạn đời.

Theo Thế giới phụ nữ - Phụ nữ Việt Nam

Cùng chuyên mục

Xem thêm Sức khỏe

Mới - Nóng

Khám phá