Nhắn tin cho bồ nhầm vào máy vợ và cái kết đắng lòng

Người đời có câu, 'đi đêm lắm có ngày gặp ma', dù đã triệt để sử dụng các biện pháp xóa sạch dấu vết bồ bịch, từ tin nhắn cho đến nhật ký cuộc gọi, từ mạng xã hội cho đến vết son môi mùi nước hoa… đều bị thủ tiêu hoàn toàn.

Ảnh minh họa: Internet
Ảnh minh họa: Internet

Tôi trước nay trong việc bồ bịch luôn tự nhắc nhở mình bằng một chân lý mà tôi cho rằng đúng đắn vô cùng, đó là: “Cặp bồ không phải là tội lỗi, tội lỗi là cặp bồ để cho phát hiện ra”.

Bởi thế nên bao nhiêu năm can trường bồ bịch, tôi tuyệt nhiên không để lại một dấu vết nào. Ăn vụng thì phải biết chùi mép, cặp bồ thì phải biết lau dọn dấu vết. Thế nên, bao nhiêu năm nay tôi vẫn là người đàn ông: Yêu vợ, quan tâm đến bồ và có trách nhiệm với đàn con.

Vợ tôi ấy mà, thực ra thì cũng như bất cứ người đàn bà, người vợ nào trên đời này, họ có một cái ăng ten vô cùng tinh nhạy để phát hiện ra những dấu hiệu bất thường từ người đàn ông của mình. Một cái mùi hơi lạ lạ, hoặc đơn giản là trực giác xúi giục là họ có thể dễ dàng vạch trần việc ăn vụng thông qua đường hỏi cung.

Ấy thế nhưng, trực giác của phụ nữ cũng dễ bị nhiễu loạn, và việc của đàn ông khéo che giấu việc ngoại tình đó là làm cho vợ mình luôn bị nhiễu loạn thông tin, dần dần họ mất luôn niềm tin ở chính mình.

Trong khi các ông chồng thường xuyên bày cho nhau các biện pháp để che giấu hành vi ngoại tình của mình thì các bà vợ cũng thành lập những tổ đội thường xuyên thảo luận về các biện pháp phát hiện, ngăn chặn việc chồng ngoại tình.

Họ dần dần nhận ra, quản trị chồng cũng như chăm con đều có một điểm giống nhau đó là thay vì để cho con đổ bệnh để phải tất tả vào viện thì phải làm sao để con mình không bị mắc bệnh, tức là phải có phương pháp phòng bệnh. Nói đơn giản là phòng bệnh hơn chữa bệnh.

Từ tinh thần đó chị em đã đưa ra một phương án giảm thiểu rủi ro vô cùng phổ biến tạm gọi là: Tạm ứng và truy thu.

Cách này hiểu giản đơn là như sau. Trước khi thả chồng ra ngoài xã hội bon chen nhiều em ve vãn thì phải bóc lột thật lực “tài nguyên phong phú” của các đức ông chồng. Đàn ông có vợ tài nguyên ấy chính là sức lực và sự cống hiến.

Thế là các ông chồng mỗi khi bước ra khỏi nhà vào những thời điểm khả nghi, nhất là những chuyến công tác xa luôn bị các bà chị yêu cầu thực hiện nghĩa vụ đàn ông vượt quá tần suất yêu cầu. Ấy gọi là tạm ứng. Sau chuyến tạm ứng hết sức dã man ấy, đàn ông mấy ngày sau có gặp mỹ nhân ve vãn cũng chán như sinh viên chán mỳ tôm vậy. Sau khi trở lại gia đình, đàn ông lại bị các bà vợ truy thu và yêu cầu cống hiến để bù đắp những ngày đã qua. Ông nào mà không trả bài được thì xác định bị quy kết đủ các âm mưu và thể loại.

Nhưng lẽ thường, vỏ quýt dày đã có móng tay nhọn, cánh đàn ông cũng có nhiều thủ thuật để khắc chế việc này. Cách thức đó là gì xin hẹn kỳ sau nói tiếp. Kỳ này xin trở lại câu chuyện của tôi, một ông chồng nhiều năm có kinh nghiệm chăm bồ nhưng vẫn yêu vợ yêu con.

Nhưng người đời lại có câu, đi đêm lắm có ngày gặp ma, dù đã triệt để sử dụng các biện pháp xóa sạch dấu vết bồ bịch, từ tin nhắn cho đến nhật ký cuộc gọi, từ mạng xã hội cho đến vết son môi mùi nước hoa…đều bị tôi thủ tiêu hoàn toàn, thế nhưng ngày định mệnh ấy lại đến...

Hôm đó, khi thấy vợ đang dán mắt vào màn hình máy tính bảng xem "Hậu duệ mặt trời", thỉnh thoảng căm thù nhìn ông chồng đang ngoáy mũi, còn cô gái nhỏ cũng đang chăm chú chơi game bằng điện thoại của mẹ thì tôi bắt đầu hành vi phạm tội.

Tôi cầm điện thoại tự tin nhắn tin cho cô bồ bé bỏng với nội dung: “Tự nhiên trời lất phất mưa, se se lạnh…anh chỉ muốn được ủ ấm em bằng trái tim nồng nàn tràn trề sức sống của mình thôi, Hương à”. Nhắn xong tôi ung dung gửi đến cho cô bồ của mình. Tôi chắc chắn đã nhìn danh bạ và nhắn cho cô bồ số hai với mật danh: "Sếp phòng đời sống". Tin nhắn vừa gửi đi thì tôi nghe máy vợ báo có tin nhắn đến, cô con gái nhỏ của tôi ngoan ngoãn reo lên: Tin nhắn, mẹ có tin nhắn, rồi con bé bước đi từng bước chậm đến đưa điện thoại cho mẹ .

Lúc này, tôi bỗng chột dạ, bản năng của người đàn ông ngoại tình lâu năm bỗng nhiên mách bảo tôi rằng có điều gì đó sai sai. Tôi lục vội tin nhắn mình vừa gửi thì ôi thôi : Hóa ra tôi nhắn nhầm rồi! thay vì gửi tin nhắn cho cô bồ được mã hóa bằng tên Sếp phòng đời sống thì tôi đã nhằn nhầm sang máy vợ tôi.

Tình huống khẩn nguy, vợ tôi chỉ cách điện thoại mấy bước chân nhỏ xinh của con gái nữa, mọi sự khôn ngoan bỗng chốc biến mất, tôi lao đến như một cái máy, giật ngay điện thoại từ tay con gái rồi hùng dũng ném nó ra cửa sổ hòng thủ tiêu triệt để tang chứng. Ném xong rồi thì mới thẩn thờ tự hỏi: Phải giải thích sao với vợ. Vợ tôi lúc này cũng ngơ ngác chẳng kém gì tôi, vợ hét lên: Anh làm cái gì thế hả ?.

“Anh vừa trúng lô, quay sang nhìn thấy cái điện thoại Iphone cùi bắp của em, lại xem mấy cô em khoe chồng mua cho điện thoại mới trên facebook thì anh không chịu nổi, anh quyết định mua cho em điện thoại mới và để có thêm động lực, anh phải ném nó đi thật xa”, sau một phút bình tĩnh tôi nhanh trí trả lời.

Tôi lấm lét nhìn vợ, thấy mặt vợ đang từ ngơ ngác chuyển sang hạnh phúc tràn trề. Vợ tôi thẽ thọt: Thì ít ra anh cũng phải để cho em tháo cái sim ra rồi hẵng ném chứ. Vợ nói mà ánh mắt vẫn nhìn tôi âu yếm...

Ngày hôm đó tôi thở phào nhẹ nhõm vì đã thoát nạn và tự nhắc nhở mình phải hết sức cẩn thận... Tôi đi mua ngay cho cô vợ của mình một chiếc điện thoại mới đắt tiền mà trong lòng không khỏi ngậm ngùi, tiếc nuối. Cuộc đời còn dài lắm... Giờ tôi mới thấy thấm thía cái câu "Đi đêm lắm có ngày gặp ma", các cụ xưa nói quả không sai.

Theo Một thế giới

Cùng chuyên mục

Xem thêm Sức khỏe

Mới - Nóng

Khám phá