Ốc đảo riêng của vợ

Căn nhà rộng chỉ có hai vợ chồng nên những lúc “chiến tranh lạnh”, hai bóng người như bị nuốt chửng vào lặng im.

Ốc đảo riêng của vợ

Thứ Bảy hàng tuần, bạn nhậu ở cơ quan thường kéo về nhà mình tụ tập. Căn nhà rộng chỉ có hai vợ chồng nên những lúc “chiến tranh lạnh”, hai bóng người như bị nuốt chửng vào lặng im.

Cuối tuần nhà mình xôm tụ hẳn lên. Đàn ông có tí men rượu vào là chuyện tuôn như mưa. Hình như cũng vì có ly rượu mà chú Tâm mạnh dạn hỏi: “Chị nấu ăn khéo thế. Chắc chị ấy hay đưa bạn bè về để trổ tài lắm nhỉ?”. Anh như tỉnh cả cơn say, ngoảnh lại nhìn vợ đảm của mình đang lụi cụi trong bếp, thi thoảng đưa ống tay áo lên quệt mồ hôi lấm tấm trên mặt. Cưới nhau bốn năm nay rồi mà anh không biết gì về bạn bè, về những mối quan hệ bên ngoài của em. Cuối tuần, em như con ong cần mẫn dọn dẹp nhà cửa, chăm chút cho luống hoa đồng tiền ngoài sân. Tối chẳng mấy khi em về muộn, hay có chăng chỉ vì công việc. Những bữa cơm của gia đình mình, anh thường thao thao bất tuyệt về những chuyến công tác xa, gặp gỡ bà con làng bản… Em không có những chuyến đi chơi cùng bạn bè cũ. Em không kể về cô bạn thân nào đó, hay bất kỳ một người khiến em bận lòng, trăn trở. Những câu chuyện ngoài cuộc sống kia hiếm khi được em điểm lại trong ngôi nhà mình.

Ốc đảo riêng của vợ - ảnh 1 Ảnh minh họa
Ngẫm lại mới biết em như chiếc bóng lầm lũi. Anh cũng tự trách mình bốn năm qua chẳng khi nào âu yếm hỏi han em, hay nhắc nhở em đừng quá bận bịu với việc nhà, cần giao lưu với bạn bè cho thoải mái tâm trí.

 

Sắp đến sinh nhật em, anh bàn với em mời mấy cô bạn thân tới dùng bữa cơm cùng gia đình mình cho vui, em chần chừ: “Thôi anh, em… ngại lắm”. Anh chủ động mua hai vé xem phim, một bộ phim khá lãng mạn, tình cảm, về dối em là được bạn đồng nghiệp tặng, rủ em cùng đi, em tần ngần: “Thôi anh, em... ngại”. Anh đành mang hai chiếc vé đi tặng người khác. Mấy bận em “ngại” rồi anh cũng không đủ can đảm để dụ em ra khỏi ốc đảo cô đơn. Em luôn đóng chặt cánh cửa tâm hồn mình. Anh sinh cáu bẳn, chỉ vì thấy sự tẻ nhạt và đơn điệu trong ngôi nhà, thấy sự âm thầm và lặng lẽ của em chỉ quen chăm bẵm những luống hoa trên mảnh đất nhà mình mà quên đi việc kiếm tìm và nhặt nhạnh những thứ hương thơm ngào ngạt ngoài kia mang về để khu vườn thêm đa hương, đa sắc. Em à, em cứ mãi sống trong cô đơn khép kín, anh sợ một ngày tổ ấm của chúng ta cũng hóa thành ốc đảo.
Theo Phụ Nữ TP HCM

Phụ Nữ TP. HCM

Video đang được xem nhiều

Cùng chuyên mục

Xem thêm Sức khỏe

Mới - Nóng

Khám phá