Tôi căm hận tột độ khi bị vợ lừa đi “triệt sản” phòng hậu họa

Vừa cầm cuốn sổ bệnh án trên tay, nhìn tên bệnh nhân rõ ràng là tên tôi nhưng lại ghi chú bệnh án “triệt sản” khiến tôi bàng hoàng không tin vào mắt mình. Tôi thấy choáng váng và căm hận tột độ khi bị vợ lừa đi “triệt sản” phòng hậu họa.

Ảnh minh hoạ: Internet
Ảnh minh hoạ: Internet

Tôi lấy vợ được 5 năm. Vợ tôi từng là một cô hoa khôi của thành phố. Xinh đẹp, cao ráo lại đúng kiểu tiểu thư. Nhưng ít ai ngờ rằng, cô ấy lại có thể gật đầu lấy tôi - một gã đàn ông công việc làng nhàng, nước da bánh mật, thân hình gầy nhẳng nhơ mà còn lại là dân tỉnh lẻ. Bạn bè ai cũng bảo tôi có phước mới lấy được Ly - tên vợ tôi.

Sau khi cưới chúng tôi thuê một căn phòng trọ rộng chưa đến 25m2 gần chỗ vợ tôi làm. Theo như cô ấy đánh giá thì căn phòng phòng riêng của cô ấy còn rộng gần 30m2, bên trong chỉ có tủ quần áo, giường, bàn trang điểm và bàn làm việc của cô ấy. Còn khi lấy chồng, căn phòng nho nhỏ xinh xinh bao gồm cả nơi ăn, ngủ, làm việc, nấu nướng lại giúp nàng đỡ phải lau dọn nhà cửa hơn.

Tôi thừa biết cô ấy nói thế là để động viên tôi chứ chẳng sung sướng gì. Cưới được 6 tháng thì vợ tôi mang bầu. Lúc này, dù gia đình bố mẹ cô ấy từng phản đối và ghét tôi ra mặt nhưng cũng đành mua cho chúng tôi một mảnh đất gần nhà rồi cho tiền xây tạm một ngôi nhà hai tầng để vợ tôi sinh nở.

Niềm vui nhân đôi khi cô ấy mang song thai một trai một gái. Sau khi vợ tôi sinh con xong, bố mẹ vợ còn thuê hẳn hai bà giúp việc đến trông cháu và dọn dẹp nhà cửa cho vợ tôi nghỉ ngơi.

Khỏi phải nói, tôi sung sướng thế nào khi vừa lấy được vợ đẹp, có con khôn, có nhà cửa đàng hoàng lại rảnh rang không phải tất bật chăm con nhỏ như những ông đồng nghiệp khác. Vì thế nên tôi thoải mái đi nhậu nhẹt, đàn đúm với các anh em chiến hữu. Đôi lúc, tôi còn đi tăng hai tăng ba với các em ở bar và vũ trường. Ai nhìn vào cũng phải thầm ghen tỵ với tôi.

Thế nhưng tôi sung sướng chẳng được bao lâu thì lại bị mấy bà giúp việc là tai mắt của bố mẹ vợ tôi tố cáo. Khi biết con rể thường xuyên vắng nhà, đi thâu đêm suốt sáng, họ đã giấu vợ tôi gọi riêng tôi về nhà trao đổi. Mẹ vợ tôi vừa nhìn thấy tôi vào nhà thì đã chửi ầm ĩ “Anh không biết nhục là gì à? Ở nhà vợ, ăn cơm của vợ, tiền tiêu cũng là của vợ mà còn dám ra ngoài chơi bời, phá phách như thế. Con anh định để cho vợ anh nuôi, và đứng họ nhà tôi luôn à. Nếu anh còn sống buông thả như thế, ngay ngày mai anh dọn đồvà cút ra khỏi căn nhà đó ngay”. Tôi tức đỏ tía tai nhưng vẫn cố kìm nén cáo lỗi với ông bà ra về để nghĩ cách phục thù.

Không biết là mấy bà giúp việc mách lẻo, tôi cứ nghĩ vợ tôi kể tội chồng với bố mẹ nên hôm đó, vừa về nhà tôi đã trút giận lên vợ. Vợ tôi ngạc nhiên chẳng hiểu chuyện gì. Chuyện lại đến tai bố mẹ vợ tôi và dĩ nhiên, tôi lại tiếp tục được nghe một bài giáo huấn mới.

Nhục nhã, chán nản, hôm sau tôi bỏ đi một ngày. Tôi lang thang khắp nơi, tình cờ gặp lại người yêu cũ thời đại học. Cô ấy cũng vừa mới ly hôn xong và sau mấy chén rượu ở quán ven đường, chúng tôi chếnh choáng dẫn nhau vào nhà nghỉ.

Đáng ngờ hơn là sau đó một tháng, tình cũ gọi điện thông báo có thai. Tôi không biết xoay xở thế nào, nhỡ lại đến tai bố mẹ vợ thì tôi phải ra đường là cái chắc. Bí quá, tôi đành thú tội với vợ. Vợ tôi bảo cứ yên tâm để cô ấy giải quyết.

Chẳng rõ cô ấy giải quyết bằng cách nào mà 3 hôm sau, tình cũ thông báo đã bỏ thai và thề không bao giờ gặp lại tôi nữa.

Tôi lại sung sướng, ung dung sống tiếp những tháng ngày thoải mái, hạnh phúc. 3 tháng sau, tôi lại cảm nắng với một cô bé thực tập ở cơ quan tôi. Sau 3 lần hẹn hò và nói dối cuộc sống vợ chồng không hạnh phúc, cô bé ngây thơ đó tin lời tôi và gật đầu đồng ý yêu tôi. 2 tuần sau đó, tôi đã đưa em vào nhà nghỉ.

Tất nhiên chuyện này tôi cũng giấu nhẹm không cho vợ biết. Mãi đến khi quan hệ với cô bồ được 6 tháng thì nàng lại thông báo có thai. Lần nào gặp nhau nàng cũng khóc lóc bảo tôi sớm ly hôn vợ để làm đám cưới gấp. Dĩ nhiên tôi có ngu đâu mà bỏ vợ đi rước của nợ ấy về. Lần này tôi lại đành phải cầu cứu vợ giúp tiếp. Vợ tôi khi nghe tôi nói thế lần này sa sầm mặt mày, chửi bới tôi không ra gì. Có lẽ cô ấy cũng hết chịu nổi với lối sống của tôi.

Một lần nữa vợ tôi lại dẹp yên mọi chuyện. Thế nhưng, một hôm, cô ấy về nhà báo cô bồ của tôi bị bệnh tình dục, là bệnh sùi mào gà hay gì gì đó. Cô ấy còn chắc chắn tôi cũng dính bệnh vì bây giờ, vợ tôi cũng đã có dấu hiệu của bệnh.

Hôm sau, vợ tôi bảo vợ chồng cùng đến một phòng khám tư để khám và chữa bệnh triệt để. May mắn là tôi và vợ đã được trị hoàn toàn sau vài thủ thuật nhỏ.

Chuyện sẽ chẳng có gì đáng nói nếu như tôi không phát hiện ra sự thật tày đình hôm thứ 4 vừa rồi. Vợ tôi hôm ấy kêu mệt nên bảo sẽ thuê người lái xe đi làm còn tôi đi xe vợ. Vừa mở cốp xe định lấy mũ ra đội, bất ngờ một cuốn sổ khám bệnh rơi ra. Cúi xuống cầm quyển sổ bệnh án lên định cho vào cốp xe, tôi tò mò giở ra thì choáng váng khi rõ ràng cuốn sổ ghi tên tôi nhưng bệnh án lại là “triệt sản”.

Lẽ nào vợ tôi đã lừa đưa tôi đi triệt sản ư? Tôi tức tốc gọi điện cho cô ấy nhưng vợ tôi không nghe máy. Mãi chiều hôm đó, đi làm về, tôi cầm quyển sổ hùng hổ ném xuống bàn tra hỏi cô ấy. Vợ tôi nhìn tôi với vẻ lạnh lùng rồi bảo “Đúng đấy, tôi đưa anh đi triệt sản đấy. Hai lần gây họa không chừa hay sao còn thắc mắc”.

Tôi điên tiết cầm lấy cốc nước ném vỡ tan xuống nhà rồi chửi “Cô được lắm, tôi sẽ đi khỏi căn nhà này cho mẹ con sướng thân”. Đến bây giờ, tôi vẫn căm hận tột cùng khi vợ dám làm chuyện tày đình đó với tôi. Tôi phải làm sao để trị người vợ hỗn láo đó? Tôi đã nghĩ đến chuyện ly hôn nhưng nếu ly hôn tôi có được quyền phân chia tài sản ngôi nhà đó hay không? Vì nhà đó là của bố mẹ vợ tôi cho nhưng lại đứng tên vợ tôi? Xin hãy tư vấn giúp tôi.

Theo NĐT

Video đang được xem nhiều

Cùng chuyên mục

Xem thêm Sức khỏe

Mới - Nóng

Khám phá