Vợ chồng mình lên cung trăng sống nhé!

TPO - Cậy nhờ mai mối, mãi tôi mới rước được em về làm vợ. Thế là đã làm hài lòng bố mẹ tôi, khi các cụ nghỉ hưu, kêu rỗi rãi mong có cháu bế bồng mà tôi đã bước qua tuổi 30, trong khi cô em gái đã có tới 2 nhóc.

Bố mẹ cho vợ chồng tôi một phòng khá rộng rãi nên cũng thoải mái. Về làm dâu, thời gian đầu thấy em rụt rè, ít chuyện trò cũng bố mẹ, thỉnh thoảng vợ chồng em gái mang con về chơi em cũng chào hỏi qua loa rồi về phòng riêng. Tôi nghĩ chắc em mới về nên còn lạ nước, lạ cái nên chưa quen, ở lâu em sẽ hòa hợp với mọi người trong gia đình chồng thôi.

Vợ chồng mình lên cung trăng sống nhé! - ảnh 1 Ảnh minh họa

Thế nhưng đến nay, em đã sống cùng bố mẹ và tôi gần một năm, mà tôi nhận thấy tình hình không có gì thay đổi. Rất hiếm khi em chủ động trò chuyện, hỏi han bố mẹ chồng, thường các cụ hỏi gì, em đáp nấy. Em làm cho một công ty tư nhân cách nhà khá xa nên buổi trưa em không về ăn cơm nhà. Sum họp gia đình duy nhất trong ngày là bữa cơm tối. Vào mâm cơm, em thường ăn vội ăn vàng rồi xin phép về phòng, nhắm chừng mọi người xong bữa, em ra dọn dẹp, rửa bát xong lại đóng cửa phòng lại, khiến không khí gia đình tôi nặng nề, khó chịu.

Vợ chồng em gái tôi thấy thái độ thiếu thân thiện, cởi mở của em như vậy nên cũng ít khi ở lại ăn cơm cùng bố mẹ và chúng tôi. Thế nhưng khi chỉ có tôi và em ở trong phòng thì em thay đổi hẳn. Em cười nói vui vẻ, kể chuyện công ty, chuyện bố mẹ em ở nhà đối xử, chiều chuộng em và em trai em thế nào, rồi những dự tính cho tương lai hai đứa ra sao. Lắm lúc nhìn em ríu rít tôi nghĩ hay trong em tồn tại hai con người khác nhau?

Vợ chồng mình lên cung trăng sống nhé! - ảnh 2 Ảnh minh họa

Hôm thứ bảy tuần trước, vợ chồng con cái chị ruột mẹ tôi ở trong quê ghé thăm. Vì bác gái đã biết em khi ra dự đám cưới, nên khi gặp em, bác vui vẻ, lởi xởi, thân tình như người ruột thịt. Bà hỏi thăm gia đình, bố mẹ em, hỏi cuộc sống, công việc của em. Đáp lại sự quan tâm thân thiện của bác gái tôi là thái độ lạnh lùng cùng những câu trả lời hời hợt nhằm kết thúc thật nhanh sự gặp gỡ của em. Thế rồi trước sự sượng sùng, hụt hẫng của bác gái tôi, em vào phòng riêng đóng cửa lại. Chắc bác gái tâm sự với mẹ nên sau khi gia đình bác tôi ra về, mẹ không giữ được bình tĩnh, gọi cả hai vợ chồng tôi ra trách mắng. Em nép sau lưng tôi nghe mẹ mắng mà không thanh minh câu nào, chỉ khóc khiến mẹ tôi bực bội phải dừng lời. Về phòng tôi cũng không kìm chế được nặng lời với em, không ngờ em vừa khóc, vừa nói: "Tính em vậy đó, lấy chồng chỉ biết có chồng, sao phải yêu thương, chiều ý tất cả mọi người trong gia đình chồng nữa?"

Ôi! Vợ tôi, em có bị làm sao không đấy? Không có bố mẹ làm sao có anh cho em lấy làm chồng? Không có anh em, họ hàng làng xóm làm sao có cuộc sống cộng đồng? Nếu sống theo triết lý của em thì vợ chồng mình lên cung trăng sống nhé. Mà vợ ơi! Trên cung trăng cũng có chị Hằng và chú Cuội định cư rồi. Anh biết đưa em đi đâu sống để thỏa mãn ý muốn của em là chỉ có hai ta thôi?


Video đang được xem nhiều

Cùng chuyên mục

Xem thêm Sức khỏe

Mới - Nóng

Khám phá