Roberto Baggio: Nhọc nhằn đường đến vinh quang

(TPO) Không được các HLV trọng dụng và tin tưởng trong một thời gian dài liên tục chấn thương, Baggio vẫn chứng tỏ được phẩm chất. Và anh trở thành huyền thoại của bóng đá Italia.

Chuyện về Baggio không phải là một câu chuyện bình thường của một cầu thủ đương thời. Đây là câu chuyện chứa đựng sự hy sinh và đau khổ trong suốt 20 năm vật lộn với chấn thương và bộc lộ khả năng thiên tài mà Roberto Baggio có được.

Sở hữu một vẻ đẹp rất quyến rũ nhưng lại có một thân hình tương đối nhỏ và thể lực trung bình, Baggio phải cần đến một tinh thần thép ẩn chứa bên trong đôi mắt xanh ngọt ngào để đến được với thành công.

Anh khởi đầu cho cuộc chiến của cái đẹp chống lại sức mạnh cơ bắp trên sân cỏ kéo dài trong suốt 2 thập kỷ. Baggio thu hút được sự chú ý cả trong và ngoài nước về một cầu thủ mà cảm giác bóng, tài năng và sự sáng tạo tưởng chừng không bao giờ tìm được tại Azzurri.

Sinh năm 1967 trong một gia đình gồm 8 anh em tại thị trấn nhỏ Caldogno gần Vicenza, Baggio là con thứ 6. Anh chơi trận đầu tiên trong sự nghiệp của mình cho đội bóng địa phương, lúc đó đang thi đấu tại giải Serie C1, khi mới 15 tuổi.

Ba năm sau, anh đến với Serie A, sau khi ký hợp đồng với Fiorentina. Thế nhưng, cũng tại Fiorentina, Baggio đã phải chịu một trong ba lần gián đoạn sự nghiệp chơi bóng do chấn thương đầu gối.

Chính trong thời gian đó, anh đã gia nhập đạo Phật. “Tôi cần một đạo giáo tâm linh hơn là đạo Thiên Chúa. Đạo Phật giúp tôi kiểm soát tâm hồn tốt hơn,” anh giải thích như vậy cho dù đã phải bỏ ra 3 tháng để thuyết phục người mẹ.

Anh từ chối lối sống dập khuôn của các cầu thủ bóng đá, làm hôn lễ với người yêu từ thuở thiếu thời tại Caldogno. Và cho dù đã biết về sự lựa chọn về tôn giáo và lối sống ẩn dật của anh, nhưng những bài tập về mặt tâm linh của anh trước các trận đấu luôn gây khó chịu cho các đồng đội.

Nhưng chính những bài tập đó đã giúp Baggio, lúc đó mới 20 tuổi, có được sức mạnh tinh thần để tiếp tục thi đấu cho dù các vết thương vẫn luôn hành hạ anh.

Dù không phải là một tiền đạo săn bàn nhưng Baggio đã nhanh chóng có được những bàn thắng cho CLB mới và dành được tình cảm của người dân thành Florence bằng những màn trình diễn tuyệt vời trên sân cỏ.

Cuộc đời sang trang

Khi Baggio được mua về Juventus với cái giá kỷ lục thế giới vào thời điểm đó: 13 triệu USD ngay trước khi World Cup Italy 1990 bắt đầu, người hâm mộ thành Florence đã biểu tình phản đối trong 2 ngày liền.

Khi mà cả thế giới còn chưa biết lý do tại sao, họ đã nhanh chóng tìm ra câu trả lời khi cầu thủ này đi bóng qua một nửa đội hình Czech & Slovakia để ghi bàn ngay trong lần ra mắt đầu tiên.

Thế vẫn chưa đủ, HLV Azeglio Vicini vẫn để “cậu bé vàng” ngồi ngoài trong trận bán kết, trận đấu mà Italy đã để thua Argentina trong loạt đá penalty đầy may rủi. Đó là một quyết định, không phải lần cuối cùng, đã bị phản đối bởi những tifosi cuồng nhiệt.

“Ông ta nói trông tôi có vẻ mệt,” Baggio nói một cách thất vọng sau khi được thay vào ở hiệp 2 và thực hiện thành công một quả penalty cho Italy, “Tôi đã 23 tuổi và tôi đủ sức để tham gia trận đấu.”

Thành công đã đến và mọi người đều biết điều đó. Vấn đề là bóng đá luôn biến đổi và trường học Milan về bóng đá của Arrigo Sacchi và Fabio Capello không có chỗ cho những cá nhân như Baggio. Ngay cả người hùng của Juventus, Michel Platini, cũng không thể xác định được số áo cho Baggio.

“Baggio là số 9 rưỡi, một tiền đạo có xu hướng hoạt động lùi. Nhưng trong một trận đấu đang trở nên đóng băng thì cậu ta là người sẽ phá vỡ thế đóng băng đó.”

Michel Platini đã nói vậy vào năm 1993, năm mà Baggio đã thực hiện lời hứa trước đây của mình và giúp Bà đầm già đoạt Cup UEFA, đồng thời bản thân anh cũng lấy luôn hai danh hiệu cao quý nhất dành cho một cầu thủ bóng đá.

27 tuổi, Baggio đang ở đỉnh cao phong độ. Tuy nhiên, với việc Azzuri bị đuổi 1 cầu thủ sau 22 phút thi đấu trong trận đấu thứ hai tại USA 1994 (trận đầu thua Cộng hòa Ireland 0-1), Sacchi đã làm một việc gây sửng sốt cho toàn bộ những người đang chứng kiến trận đấu bằng việc thay cầu thủ số 10 - Roberto Baggio ra sân.

Sự thay đổi này đã mang lại hiệu quả. Italia thắng trận và sau đó đi tiếp vào vòng trong. Chính Baggio, tại vòng đấu loại trực tiếp, đã cứu Italia bằng bàn thắng muộn trong trận gặp Nigeria và Tây Ban Nha, thêm hai bàn nữa trong trận bán kết với Bulgari để đưa Italia tới trận chung kết gặp Brazil.

Cái giá mà Baggio, cầu thủ đã ghi 5 bàn tại giải đấu, được nhận là một chấn thương và các bác sỹ đã khuyên anh không nên chơi trận chung kết.

Vài ngày trước trận chung kết đó, hàng triệu người ở khắp nơi và hàng trăm người bên ngoài đền thờ Phật tổ ở Bangladesh – được Baggio chu cấp tiền để khôi phục lại – đã cầu nguyện cho sức khỏe của anh.

Trận chung kết buồn

Nỗi buồn sau thất bại

Sau hơn 120 phút thi đấu đầy tẻ nhạt của hai đội, Baggio là người cuối cùng đi tập tễnh tới điểm đá phạt penalty nhưng không phải là người đầu tiên đá hỏng. “Cả tinh thần và thể xác của tôi đều ở đó. Tôi hoàn toàn tập trung. Thường thì tôi đá bằng lòng bàn chân nhưng vào lúc đó, tôi đã quá mệt nên tôi chọn giải pháp đá úp mu.”

Trận chung kết ấy kết thúc đầy buồn bã với Baggio, nhưng tất cả đều nhận ra rằng, thiếu Baggio thì sẽ không có trận chung kết đó.

Và "Đuôi ngựa thần thánh" đã trở lại, dù phải trải qua nhiều cuộc phẫu thuật đầu gối, giúp Juventus đoạt Scudetto lần đầu trong suốt 9 năm chờ đợi.

Năm 1995, mẫu thuẫn giữa Baggio và chủ tịch Agnelli đã buộc Lippi phải bán anh tới Milan, nơi mà trong suốt hai năm vật lộn với chấn thương Baggio chỉ có thể là một phần nhỏ của đội bóng, dành phần lớn thời gian trên ghế dự bị và chỉ được huấn luyện viên sử dụng tùy theo hoàn cảnh chiến thuật, thường là khi có cầu thủ chấn thương.

(còn tiếp...)

Kỳ 3: Ra đi rồi trở lại

Video đang được xem nhiều

Cùng chuyên mục

Xem thêm Thể thao

Mới - Nóng

Khám phá