Muôn màu thơ trên Facebook

TP - "Thế giới lướt rất nhanh trên mạng ảo” đó là câu thơ của nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo trong bài thơ “Tổng thống”. Hàng ngày, tôi vẫn lướt nhanh trên mạng ảo và thường dừng lại ở những bài thơ để chọn những câu thơ mà tôi thích. Có lẽ vì tôi yêu thơ và cũng để bổ sung vào cuốn “Những câu thơ hay Đông Tây Kim Cổ” sắp tái bản của tôi.

“Đừng dày vò em, đừng đánh thức em/Ta đã không thuộc về nhau một ngàn năm trước/Thì hãy để một ngàn năm sau nữa vẫn lạc nhau/Em sợ những ngày trên thế gian thảm sầu...” (Con thú). Tôi thực sự ngạc nhiên khi đọc bài thơ này của Như Bình. Cứ ngỡ Như Bình thả “Bùa mê” trong văn, ai hay Như Bình còn thả bùa mê trong thơ nữa. Nếu không lướt fb, làm sao tôi biết được điều này.

Qua fb, tôi được đọc những câu thơ của các nhà thơ quen biết như Phan Cung Việt “Cả đời chẳng chịu nghe ai/Đêm nằm nghe mọt giảng bài thế gian”; Ngô Minh “Đêm mỏng dày trăng khuyết/Đêm buồm căng gió tình”; Mai Văn Hoan “Rượu tình chưa ngấm đã say... Lưới tình đã mắc, đừng hòng gỡ ra”; Trần Chấn Uy: “Gió muôn năm cũ thổi tê tái lòng”; “Đêm mưa run rẩy tường trắng/Đêm mưa mong manh linh hồn...” (P.N Thường Đoan); Phạm Quốc Ca dịch rất nhiều thơ Đường và làm thơ về người đẹp trên fb  “Người đẹp ta chưa từng gặp mặt/Miên man...”, chưa từng gặp mặt mới miên man, nếu gặp rồi thì...

Muôn màu thơ trên Facebook - ảnh 1 Một số nhà thơ có tiếng trên facebook: (Từ trái qua) Võ Thị Xuân Hà, Lương Ngọc An, P.N Thường Đoan.

Có những nhà thơ, nhà văn chưa lên fb, hay tôi chưa kết bạn được với họ, hay họ không đưa thơ họ lên, nhưng, tôi đã đọc những câu thơ hay của các nhà thơ này trên fb do những người yêu thơ đưa lên “Tập như trái đất/lặng thầm mà quay/Tập như ánh trăng/lặng im mà đầy” (Phạm Khải ); “Cái nguyên thì vẫn còn nguyên/Cái tan thì tưởng vững bền cũng tan” (Trần Đăng Khoa); “Tôi mơ thành chó đá/Đứng canh chừng lãng quên” (Vương Cường ); “Mưa nào chẳng phải mưa ngâu/Gió nào chẳng gió qua cầu gió bay” (Nguyễn Khắc Phục); “Tình yêu là thứ trời hành/bắt người đầu bạc biến thành trẻ con” (Bùi Hoàng Tám); “Bốn bề thin thít lặng thinh/Buồn vui thế thái nhân tình đều suông” (Võ Thanh An); “Không chỉ ngã trên dây phòng tập hay trên sàn diễn/Mà ngã ngay bên số phận mình...” (Vũ Từ Trang); “Ngu ngơ chạm phải ao làng/sen chưa kịp hái đã tàn trên tay...” (Lê Quốc Hán)...

Thú vị nhất là tôi đã được đọc nhiều bài thơ của các nhà thơ, của những người viết trẻ đã từng đoạt giải “Tác phẩm tuổi xanh” (do báo Tiền Phong tổ chức): “Cái ngày vừa mới đây thôi/Em đem về tận cuối trời còn đâu” (Lương Ngọc An); “Chiều nay bỏ học tôi về/Bố tôi quăng cái roi tre lên trời” (Nguyễn Vĩnh Tiến); “Một trời gió, một trời cây/Người ơi thương lắm heo may cuối mùa” (Đỗ Quang Huỳnh); “Ngỡ đâu khi tóc ngắn/Mình lạc mình sớm mai” (Ngô Lan Anh); “Em phải về thôi/Với bình minh mặn/Dáng gầy nghiêng, mỗi sớm gọi mặt trời” (Khánh Hồng); “Tiếng trăng vỡ loảng xoảng/Làm em mở mắt/Những mảnh trăng rơi xuống chồng lên nhau/Nghe ớn lạnh” (Đỗ Hoàng Diệu); “Ánh trăng qua tuổi la đà/Buồn dâng lên ngọn cau già cuối đông” (Huỳnh Thạch Thảo), “Dép đi vào đêm/Chân để lại thềm” (Trần Tuấn)...

Nhiều nhà văn, nhà báo mà tôi quen biết cũng có thơ trên fb. Tôi đã chọn những câu thơ hay (theo ý tôi): “Ta đã nói quá nhiều điều cần nói/Hãy để lặng im ngàn tuổi đá già/Khi biết vậy, ta đã già hơn đá/ Khanh khách cười, nhìn nước gặm chân ta...” (Nguyễn Thế Hùng); “Em đi đi, em đi đi/Để tôi chầm chậm chia ly với mình” (Nguyễn Huy Cường); “Nắng vàng hong áo mùa xuân cũ...” (Yên Khương); “Đốt lòng nhau, như cát đốt mặt trời...” (Nguyễn Quốc Khanh); “Coi như ngọn gió qua cầu/Coi như nhuốm một chút mầu nhân gian...” (Lê Quốc Châu); “không còn thân xác/Chỉ còn bầu trời và sự hoài nghi/Tiếng vọng mộc cầm/Bầy quạ khóc...” (Võ Thị Xuân Hà); “Vầng trăng treo ngơ ngác đêm tàn...” (Lập Nguyễn); “Nồng nàn đi cửa trước/Lạnh lùng bước cửa sau...” (Nguyễn Thị Hạnh Loan); “Anh chia tay em/Một mình đi tiếp...” (Hà Phạm Phú)...

Có khá nhiều người làm thơ, xuất bản thơ trên fb mà tôi không quen biết, nhưng tôi vẫn tìm thấy nhiều câu thơ mình thích: “Thuyền tình em chở hoàng hôn/Về nơi cuối bãi, đầu nguồn xa xôi...” (Hảo Trần); “Đơn côi em mãi hao gầy... Tôi xin dâng cả tái tê tặng người... Nợ tình càng trả, càng đầy...” (Thanh Bình); “Trời dâng lạnh trong cơn mưa/Chiều hưu hắt ướt cho mùa tàn phai...” (Đỗ Thu Hằng); “Một mình, một chiều, một dặm đường/Một mình nhớ, một mình thương, một mình...” (Ngọc Thanh); “ Ba đang ở đâu trong vạn dặm cõi niết bàn...” (Nguyên Chương); “Hỏi thăm gió, hỏi thăm diều/ Trời ôm đất ấy, còn thiêu thiếu gì...” (Vũ Thiên Kiều); “Bồn chồn đi bắc cầu vồng đón mưa...” (Đỗ Chiến Thắng); “Em về làm trái mùa đông/Mây rơi lòng chảo, cải ngồng đơm hoa...” (Khúc Hồng Thiện); “Dịu dàng như hoa cỏ may...” (Hoa Đồng Nội); “Em mơ cùng bay bên anh/Ta thấy như trăng dưới chân mình...” (Trần Lê Quỳnh); “Ném gió, đu tình, xua nắng hạ...” (Hàn Quốc Sinh); “Và chiều nay có người đàn bà chạy xe như điên/Đến điểm hẹn của thời hai mươi tuổi...” (SallHà); “Mắt mòn ngọn gió/Người ơi, ở đâu?...” (Dương Diêu Minh); “Tất cả đều hoang hoải/Yêu và say. Chưa tỉnh bao giờ...” (Ngô Thanh Vân)...

Còn nhiều câu thơ hay của nhiều nhà thơ được xuất bản trên fb mà tôi chưa có điều kiện đưa vào bài viết ngắn này, có lẽ tôi sẽ tiếp tục hầu bạn đọc trong bài viết khác. Nhưng, tôi cũng muốn nói đôi điều về thơ trên fb trong thời gian qua.

Nhà văn, dịch giả Thái Bá Tân có lẽ là người có nhiều bài thơ trên fb được truyền bá nhiều nhất. Có hai bài thơ được đông đảo người đọc biết đến và gây ra nhiều tranh cãi nhất trên fb đó là bài thơ của cô giáo Lam ở Hà Tĩnh viết sau vụ Fomosa và bài thơ  “Xin đổi kiếp này” của Nguyễn Bích Ngân học sinh lớp 8A1trường PTCS Nguyễn Đình Chiểu (HT), bài thơ của Bích Ngân khá dài tôi xin trích mấy câu “Nếu đổi được kiếp này, tôi xin hóa ruộng đồng/Thử nếm vị thuốc sâu, thử sặc mùi hóa chất/Thử chịu bão giống, thử sâu rầy, khô khát/Thử ngập mặn, triều cường, núi lửa, sóng thần dâng...”.

Bài thơ của một cô giáo dạy văn và một nữ sinh quả thực làm ta suy nghĩ rất nhiều. Nhiều người đề cao, khen hết lời, cũng có nhiều người coi đây chỉ là cảm xúc bức bối trước hiện tượng ô nhiễm môi trường trầm trọng, nó có tác dụng nhất thời, chứ chưa phải là những bài thơ hay theo đúng nghĩa là thơ. Gần đây, còn có bài thơ nhại lại một bài thơ nổi tiếng “Hai sắc hoa Tigôn” của TTKH... phải chăng đó là hiện tượng bình thường trên mạng xã hội?! Điều đáng nói là người chơi fb, người đọc các bài thơ, cũng như các thông tin khác trên mạng xã hội, tôi thiển nghĩ phải chắt lọc rất nhiều... Những người chơi fb có quyền xuất bản và chúng ta cũng có quyền chắt lọc, lựa chọn... Như tôi đã đọc gần như hàng ngày, trong hơn hai năm nay, đọc  hàng ngàn bài thơ trên fb để chọn lấy những câu thơ hay theo ý tôi trong bài viết này.

Nhà vườn Sóc Sơn 2017

Cùng chuyên mục

Xem thêm Văn hóa

Mới - Nóng

Khám phá