Sự kiện: Cười hay Mếu

Báo lợi và báo hại

TP - Đang đêm Thị Mẹt bỗng rú lên: "Ối giời ơi! Ối Ngơ ơi! Chuyện kinh qua đi mất!" Ngơ chồm dậy, hốt hoảng: "Chuyện gì thế?"

Thị Mẹt đưa tờ báo, mặt xanh lơ:

- Một bà già ở Long An tự nhiên mọc nanh, cứ gặp ai mặc áo đỏ là xông vào hút máu!

- Tào lao!

Thị Mẹt trương gân trương cổ:

- Đâu phải tin vịt, tin vỉa hè! Báo đăng đàng hoàng.

Ngơ vồ tờ báo. Ờ nhỉ! Sao có chuyện kì khôi thế nhỉ. Lập tức gọi điện cho bạn đang công tác ở tờ báo kia.

Bạn Ngơ cười ha hả:

- Ôi ông ơi! Ai bảo ông đọc báo tôi. Báo tôi là báo lá cải, chỉ phục vụ thị dân, ai phục vụ mấy ông trí thức dở hơi như ông.

Ngơ tức điên lên:

- Phục vụ thị dân thì dám đăng bài bốc phét à?

Bạn Ngơ cười hic hic:

- Thỉnh thoảng tung tin vịt chơi vui. Tin vô hại ấy mà, ông chấp làm gì.

Khổ, báo chí bây giờ lắm khi mệt quá. Do cạnh tranh, do phải đối mặt với thị trường, người ta ra sức khai thác tin tức giật gân, các vụ scandal vớ vẩn.

Có nhà báo chỉ cần nghe phong thanh ai đó nói, thấy tin này có thể “ăn” được là tương lên, không kiểm chứng. Nghe ông bạn nào đó nói đùa, chọc nhau ngày Cá tháng Tư: Lại Văn Sâm bị đâm xe, là viết cứ như chính mình trông thấy sự vụ.

Rồi chuyện Giám đốc ngân hàng Á châu bỏ trốn, chuyện nghệ sĩ này bị AIDS, nghệ sĩ kia gay khiến thiên hạ xôn xao còn người thân của họ một phen điên đảo.

Mới đây còn tung lên tin dollar serie CB-B2 là giả làm các ngân hàng hoảng hốt, dân tình tái mặt, chuyên gia ngân khố Hoa Kì phải bay sang xác định thực hư.

Chỉ vì những tin tức kiểu này mà xã hội nhiều phen rối như canh hẹ. Bây giờ lại đến tin bà già hút máu người.

Thôi thì những tin thuộc về đời sống xã hội, mình mới nghe, không kiểm chứng, vội vã đã đành, những chuyện đến con nít cũng còn không tin mà các nhà báo văn hóa đầy mình, bản lĩnh đầy mình, nghiệp vụ đầy mình cũng cứ tin cho bằng được!

Tin chó biến thành người, điện thoại S-phone gọi từ âm phủ. Rồi chó khóc, cây khóc. Rồi rắn thần, cá thần chỉ có trong cổ tích đã được báo chí ngang nhiên đưa lên với giọng điệu rất chi là khoa học để khuyến dụ người ta tin.

Thị Mẹt nghe ra, cười toe toét.

- Năm ngoái còn đưa tin xoài giả, trứng gà giả, đến chết cười!

Ngơ gườm gườm:

- Chết cười cái gì, chính em tin sái cổ! Còn loan tin ấy vung vít khắp chung cư, chứ còn gì nữa!

- Thì báo đăng mà, ai chả tin.

Hi hi nghĩ cũng buồn cười. Thấy trứng gà nước hàng xóm quá rẻ, rẻ đến mức không ngờ, bèn bán tính bán nghi.

Thay vì anh mua một quả trứng gà đập ra nếm thử là biết ngay giả hay thực thì đã vội vã tương lên báo làm thiên hạ một phen cười vỡ bụng. Vô lẽ người viết cũng không tính được nếu làm trứng gà giả y như thật thì còn tốn kém gấp 10 trứng gà thật!

- Hi hi hi... Thị Mẹt khúc khích.

- Thì Ngơ đây cũng có lúc tin đó thôi. Chính anh cũng theo phong trào uống nước tiểu dưỡng sinh đó mà.

Ờ nhỉ! Xấu hổ quá đi mất. Chính Ngơ từng nghe theo chuyện vô lý đùng đùng là cái thứ nước thải của con người lại chữa bách bệnh. Báo chí viết nước tiểu có chất gì, chất gì...

Phật nói ra sao, Thánh nói ra sao, ông Thủ tướng nước nọ nước kia sáng nào cũng làm một ca, bây giờ đã tám mươi mà vẫn khỏe như vâm... Thế là Ngơ tin.

Mình uống nước thải của mình mà cứ đinh ninh uống thuốc bổ trời cho. Khốn nạn, sao mà ngu thế không biết!

- Báo chí đứng đắn sao lại viết thế hả Ngơ? - Thị Mẹt hỏi.

Đã nói rồi, trăm sự là vì giật gân mới bán được báo. Vì bán báo người ta quên mất mối nguy hiểm của những tin tức thất thiệt. Xoài giả xoài thật tưởng chuyện đùa, nhưng hàng vạn nông dân trồng xoài sống dở chết dở.

Đô la giả đô la thật tưởng là chỉ chuyện cảnh báo tầm phào, nhưng mấy trăm ngàn người có đô la mất ăn mất ngủ, có người còn tính chuyện quyên sinh.

Vu khống nghệ sĩ bệnh này tật kia tưởng để chọc chơi, nhưng có người vì xấu hổ mà phát điên, mà bỏ nghề, mà tự tử.

- Thôi, dẹp! Từ này không đọc báo nữa! - Vợ Ngơ kêu lên.

Không! Vợ ơi vợ sai rồi! Báo chí chúng ta vẫn là nguồn tin đáng tin cậy. Con sâu làm rầu nồi canh, chớ có vơ đũa cả nắm. Chỉ xin báo chí từ nay bỏ ngay đi cho cái thứ tin tức... mình, lợi chẳng thấy đâu mà xã hội thì rối ren còn mình thì tổn hại thanh danh.

- Ngơ nói ai thế?

- Tức là sao?

Thị Mẹt tủm tỉm:

- Ngơ vừa kêu gọi ai thế? Không phải Ngơ đang kêu gọi Ngơ à. Vì chính Ngơ cũng là nhà báo? Cái tên Nguyễn Ngu Ngơ to đùng, thứ Hai nào không có mặt trên báo?

Ngơ cả cười. Ngơ đang khuyên Ngơ chứ có dám khuyên ai đâu. Nếu có ai đó có tật giật mình, xin đừng mắng Ngơ tội nghiệp.

Hu hu.

Video đang được xem nhiều

Cùng chuyên mục

Xem thêm Văn nghệ

Cùng chủ đề

Mới - Nóng

Khám phá