Cán bộ 'bốn không'

TP - “Anh không nên khách sáo. Thời buổi này, ăn nhiều là vướng bệnh “ba cao” (*) đấy! Hơn nữa, đi làm suốt ngày đến tối không kịp về nhà, ngày nghỉ cũng nên gần gũi phục vụ vợ con, phòng ngừa hoả hoạn trong nhà (**) chứ. Bữa nay, mình xin khất!”.

Cán bộ 'bốn không'

> Quà sinh nhật
> Người lạ ở Bắc Kinh

Minh họa: Hoa Y
Minh họa: Hoa Y.

“Đến nhà ngồi chơi, chuyện này càng không nên. Mình chưa từng cho ai đến nhà bàn công tác, đây là nguyên tắc của mình. Có việc gì ư, xin mời anh đến bàn tại phòng làm việc trong giờ hành chính!”.

Phó bí thư huyện uỷ Trương là cán bộ “bốn tốt” lừng danh: Mời ăn không đến, tiền quà không nhận, phụ nữ không dính, cờ bạc không chơi! Phó bí thư Trương cự tuyệt người ta đều có chiêu thức, hợp tình hợp lý.

Khi Phó bí thư Trương vừa từ Ban chấp hành Thành đoàn xuống, rất nhiều người không chấp nhận nổi tính khí này của ông, vẫn thường nói xấu sau lưng.

Ban đầu, mọi người cho rằng Phó bí thư Trương mới đến, còn lạ nước lạ cái, quan hệ nhân sự trong huyện lại khá phức tạp, ông ta không muốn vướng mắc. Nhưng thường xuyên như vậy, muốn nhờ Phó bí thư, cũng khó mời ông ta đi ăn nhậu. Lâu dần, bèn có lời ra tiếng vào đàm tiếu này nọ, có người nói Phó bí thư Trương trọng cấp chức, có người nói Phó bí thư Trương sống khác người.

Nhưng, bất kể thế nào, thanh danh liêm chính của Phó bí thư Trương vẫn cứ lan truyền khắp toàn huyện.

Trước khi bầu cử đảng uỷ xã, thị trấn khoá mới, rất nhiều người muốn tìm gặp Phó bí thư Trương. Song rất khó mời. Các Bí thư đảng uỷ xã, thị trấn nghĩ nát óc, tìm trăm phương ngàn kế, ai cũng có cách riêng, nhằm móc nối
quan hệ.

Nhà văn 7x Vi Danh
Nhà văn 7x Vi Danh.

Đảng uỷ xã, thị trấn thay thế ê kíp lãnh đạo thuận lợi đúng kỳ hạn, người đáng lên thì đưa lên, người nên điều chỉnh thì điều chỉnh, diễn ra bình thường, không sai sót.

Nhà văn 7X Vi Danh, quê quán Nhiêu Bình, tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc; Trước học kỹ thuật, sau học văn chương, đã từng làm cán bộ kỹ thuật, làm phóng viên,

Hội viên Hội Nhà văn tỉnh Quảng Đông. Năm 1993 bắt đầu công bố tác phẩm văn học, đã xuất bản nhiều tập truyện cực ngắn.

Vi Danh tập trung tái hiện đời sống, với góc nhìn mới mẻ, chân thực, sắc bén. Ông có tài khắc họa nhân vật tinh tế, được mệnh danh là một trong những nhà văn tiêu biểu sáng tác “truyện cực ngắn quan trường thời đại mới”.

Điều bất bình thường là, trong cuộc họp Ban thường vụ huyện uỷ thảo luận các ứng cử viên của chức bí thư đảng uỷ xã, thị trấn, Phó bí thư Trương đã phủ định một chủ tịch thị trấn đã từng mời cơm ông mà mọi người đều biết, phê rằng “Người này thành tích bình thường, trong dịp thay đổi ê kíp lãnh đạo, lại phạm kỷ luật về tổ chức, chơi các thủ đoạn mời cơm biếu quà. Những cán bộ dựa vào mời ăn nhậu, dựa vào chạy chọt, dựa vào biếu quà, làm hư hỏng cán bộ của Đảng, làm bại hoại thanh danh của Đảng, tôi cho rằng kiên quyết không dùng loại
người này!”.

Lời nói của Trương có gang có thép, như đinh đóng cột.

Đồng chí Lương, Chánh văn phòng huyện uỷ lấy sự tích của Phó bí thư Trương viết thành bài báo “Trương Chính Văn, cán bộ bốn không” đăng trên nhật báo của thành phố. Rất khó mới tìm được một điển hình liêm chính, thế là Uỷ ban Kiểm tra Kỷ luật Đảng của Thành uỷ bèn xây dựng Phó bí thư Trương thành tấm gương sáng liêm chính mẫu mực, tuyên truyền rộng rãi. Thanh danh Phó bí thư liêm khiết càng vang xa.

Huyện uỷ chuẩn bị Đại hội bầu Ban lãnh đạo mới. Phó bí thư Trương và Chủ tịch huyện cạnh tranh vị trí Bí thư huyện uỷ.

Phó bí thư Trương tuy có tiếng thơm liêm chính, nhưng so với chủ tịch huyện, quá trình hoạt động mỏng, kinh nghiệm công tác ít, lại không hiểu kinh tế. Hai lấy một, Phó bí thư Trương rõ ràng ở thế yếu.

Vào thời gian này, Phó bí thư Trương rất bận rộn, thường hay một mình chạy lên thành phố, gặp gỡ những người bạn cũ làm việc trên thành phố.

Một hôm, Trương hẹn gặp một cựu lãnh đạo của mình ngày trước. Ông này hiện là một nhân vật có máu mặt, nặng đồng cân trên thành phố.

Rượu qua ba tuần, cựu lãnh đạo kháy: “Cậu trẻ người mà đã là điển hình liêm chính của huyện, không nhận lời mời đi nhậu nhẹt. Hôm nay, cậu muốn kéo tớ xuống sông, dìm chết đuối hả?”.

“Thưa lãnh đạo, em đâu dám? Cái gọi là điển hình mẫu mực như em, chẳng qua là cầm lá che mắt, làm sao mà giấu được các cựu lão thành như cụ chứ? Hơn nữa, không nhậu nhẹt, không tụ bạ, làm sao mà liên kết được tình cảm, xây dựng được quan hệ chứ?”.

“Cậu trẻ tuổi mà một mặt trưng bảng trinh tiết, một mặt làm đĩ điếm ư! - Cựu lãnh đạo giễu cợt Trương - Cậu không sợ mình cũng giống như cậu, chơi cho cậu một vố à?”. Cựu lãnh đạo hiển nhiên biết tỏng chuyện Trương đã chơi người mời ăn nhậu một vố đau.

“Lãnh đạo khéo nói đùa. Em không giống như cậu chủ tịch thị trấn nọ, mời ăn nhậu không đúng lúc đúng chỗ! - Trương đắc ý nhìn phòng VIP sang trọng, nơi hai người đang nhậu nhẹt - Hơn nữa, đối thủ cạnh tranh của chủ tịch thị trấn nọ lại là người nhà của cụ, em không sử dụng chiêu trò ấy, thì chắc chắn chủ tịch thị trấn nọ đã lên rồi!”.

“Cậu trẻ này càng học càng tinh ranh, càng học càng ma quái rồi!”.

“Đó đều là do cụ giáo dục đến nơi đến chốn, có bài có bản mà!”.

Rượu lại tiếp, lời lẽ càng nói càng tung tẩy.

“Lãnh đạo ơi! Cụ có biết hiện tại những chuyện nào bị coi là nói lung tung không?”.

“Cậu nói nghe thử!”.

“Dựa vào tiền lương nuôi người tình là nói lung tung, dựa vào bà xã thoả mãn tình dục là nói lung tung, dựa vào thành tích công tác mà thăng tiến cũng là nói lung tung...”.

Trương nói làm lãnh đạo ha hả cười lớn.

Sau đó, Phó bí thư Trương được cắt chữ “Phó” đúng như mong đợi. Trương lên làm Bí thư huyện uỷ, vẫn được trong huyện công nhận là cán bộ “bốn không”, thanh danh rất tốt.

Lên làm Bí thư huyện uỷ không lâu, cựu lãnh đạo của Trương lại xuống huyện công tác. Hôm ấy, nói đến “bốn không” của Bí thư Trương, cựu lãnh đạo rất hào hứng thích thú, trước mặt toàn bộ ê kíp lãnh đạo huyện uỷ, viết tặng Trương một bức thư pháp: “Trương Chính Văn cán bộ bốn không”.

Như vớ được châu báu, Bí thư Trương sai người đưa bức thư pháp vào khung kính, trang trọng treo lên chỗ bắt mắt nhất trong phòng làm việc, vừa bước vào cửa là có thể trông thấy ngay!.

VŨ PHONG TẠO
giới thiệu và chọn dịch

(*) Bệnh “ba cao”: Huyết áp cao, đường huyết cao, mỡ máu cao (chú thích của người dịch)

(**) ý nói ghen tuông, vợ chồng lục đục (chú thích của BT)

Tác phẩm “Cán bộ bốn không” công bố lần đầu trên báo “Dương Thành buổi chiều”, ngày 21/11/2005; Được tuyển chọn nhiều lần trong các tuyển truyện cực ngắn; Được chọn in tạp chí “Truyện cực ngắn” điện tử (www.xiaoxiaoshuo.com), ngày 14/4/2010.

Truyện ngắn của
VI DANH
(Trung Quốc)

Báo giấy

Video đang được xem nhiều

Cùng chuyên mục

Xem thêm Văn nghệ

Mới - Nóng

Khám phá