Sự kiện: Chuyện sao

Cùng Hà Trần đối thoại về... đàn bà xấu

Người phụ nữ trẻ ấy thường bị người đời chê xấu và chính chị cũng từng công nhận mình không được bắt mắt cho lắm. “Đàn bà xấu thì không có quà” như nhà văn Y Ban đã viết, nhưng “đàn bà xấu” Hà Trần dường như lại nhận được rất nhiều “quà” của cuộc sống và từ đàn ông.

- Chị ý thức mình xấu từ khi nào?

Khi người xung quanh cứ bảo tôi thế. Lúc bé tí tôi không xấu đâu, xinh là đằng khác. Tôi mũm mĩm, trắng hồng. Ai cũng thích, cũng chạy theo bẹo má.

Đến năm lớp 3, lớp 4, cái tuổi vô duyên nhất của con nít thì tôi hoá xấu đi, răng to mũi to, nét thô, tóc rễ tre dày cứng. Mặc cảm lắm, nhưng con nít thường mau quên.

Đến thời dậy thì lớp 9, 10 tôi khá thô, người thì lùn mà nặng đến 49kg, mặt lúc nào cũng bóng nhẫy tròn quay, may mà chưa có mụn trứng cá, không thì toi luôn. Ở nhà mọi người cứ trêu tôi phải đi cắt môi dày, thu mũi, rạch mí mắt, làm nhỏ bắp chân voi... Suốt ngày bị nghe những câu như thế, tôi rất bực mình, cứ nghĩ khi lớn sẽ đi cắt chỗ này vá chỗ kia cho đẹp hơn.

- Sự chê bai thiếu cảm thông ấy đã gây cho chị nỗi đau như thế nào?

Thật ra dù có mặc cảm về hình thức, nhưng tôi không đến mức thái quá suốt ngày ôm gương đau khổ, nghe ai chê thì buồn một lúc rồi cũng quên. Tôi không giận người nào chê tôi xấu, từ bé tôi đã có thói quen tự giễu cợt bản thân rồi. Con trai trong lớp mà trêu lì lợm quá thì tôi... xông vào đánh luôn.

Tôi mang nặng mặc cảm thời 14 đến 18 tuổi, nhưng do hoàn cảnh gia đình mẹ mất sớm nhiều hơn. Tôi thường xuyên sa vào cảm giác cô đơn, tuyệt vọng, chán đời, thậm chí không hiểu sống để làm gì, không tìm được tiếng nói chung với người sống xung quanh, tuổi dậy thì tâm sinh lý bất ổn, không thoát ra được... May mà tôi nhiều bạn bè, thân nhất là nhóm bạn gái chơi từ cấp II nên mới cân bằng lại.

- Hấp dẫn người khác phái mà không cần phải đẹp. Dậy thì là thời kỳ của mộng mơ, của những mối tình học trò, đi bên cạnh những cô bạn xinh đẹp, với ngoại hình thiếu điểm như thế, chị có được anh chàng nào bám đuôi?

Không hề. Bạn trai cùng lớp toàn... kính nể tôi như bà chị chứ không xem tôi là đối tượng đeo đuổi. Họ toàn gọi tôi bằng chị, một phần vì tôi làm lớp trưởng. Cũng có mấy anh tán tỉnh, nhưng toàn là các anh lớn tuổi hơn quen biết qua sinh hoạt đoàn thanh niên và thi thố văn nghệ... Không hiểu sao tôi thấy sợ nên không đáp lại.

- Vậy chị có để ý ai chăng?

Tôi biết yêu từ năm 12 tuổi, yêu thầm một anh nhạc công rất nổi ở trường nhạc nhưng không dám nói ra vì mặc cảm. Đến khi học xong lớp 12 tôi mới chính thức có người yêu, là một cậu bảnh trai nhất lớp, học với nhau suốt 3 năm trung học vốn chẳng quan tâm gì, chẳng ngờ năm 12 câu ta trổ mã chững chạc hẳn ra. Nói chuyện qua lại một hồi đâm ra thích nhau luôn.

Ảnh: Trọng Đức - Dũng Yoko

- Chị có tự ti khi đi cạnh anh người yêu như đôi đũa lệch so với chị, khi ấy?

Đôi khi cũng có, vì cậu ấy thuộc dạng “hot boy”. Nhưng tôi khéo giấu, không để cho cậu ấy thấy mặc cảm của mình. Và từ mối tình đầu này, tôi tự tin vào bản thân hơn hẳn vì hiểu ra người ta thích tôi do sự cuốn hút của cá tính.

Nhưng người con gái có cá tính mạnh thì hay gây mặc cảm ngược cho bạn trai, hay khiến họ tự ti không đủ bản lĩnh để chế ngự mình. Mối tình đầu của tôi được hơn một năm thì chấm dứt và chúng tôi gần như cắt liên lạc.

Tuy nhiên từ đó tôi đã không còn mặc cảm về nhan sắc nữa, tôi nắm được bí quyết hấp dẫn người khác phái mà không cần phải đẹp!

- Cách ấy là...?

Nói ra mất “thiêng”, nhưng muốn thì tôi chia sẻ chút chút. Những cô xinh đẹp thường là tiểu thư được cưng chiều, chỉ chú trọng hình thức, hời hợt, đi chơi nói chuyện vài lần thấy nhạt liền. Tôi có lợi thế biết cách nói chuyện, khôi hài, không bắt người ta phải chiều chuộng.

Tính tôi tomboy nên nam giới thấy thoải mái, vừa là bạn gái mà cũng vừa là bạn trai, không cần dè chừng, chuyện gì cũng tâm sự được.

- Tôi nghĩ đấy mới chỉ là điều kiện cần, tình yêu đâu dễ dàng đến với phụ nữ xấu chỉ vì chị hiểu biết hay khôi hài?

Điều kiện đủ là thông minh, sâu sắc, chia sẻ được những điều mà những cô gái khác không chia sẻ được. Và tôi có được những điều ấy.

Từ nhỏ nhà tôi toàn đàn ông, nên tôi hiểu họ, biết họ nghĩ gì, nên đối xử thế nào mới hợp lý. Một điều quan trọng nữa là tôi không ghen, có thể người ta thích tôi nhưng gia đình người ta ép phải tìm hiểu cô gái khác, tôi không hề bận tâm hay dằn vặt người yêu về chuyện đó.

Người đàn ông luôn luôn chạy theo cô gái nào mà họ cảm thấy bí ẩn, khó chinh phục, đồng thời khiến họ thấy thoải mái, không rắc rối.

Phái nữ cần duyên hơn nhan sắc

Ảnh: Samuel Hoang

- Phụ nữ quá xấu thường đi đôi với bất hạnh, chị đã từng bất hạnh chưa?

Tôi nghĩ tôi chưa đủ xấu đến mức ấy. Có thể anh đang muốn công kích tôi, nhưng càng ngày càng có nhiều người khen tôi đẹp hơn đấy. Phụ nữ quá xấu, nếu họ không biết tìm đối trọng trong những ưu điểm khác thì đúng là bất hạnh thật.

Câu nói “Không có phụ nữ xấu, chỉ có phụ nữ không biết làm đẹp” dù có vẻ sách vở nhưng đúng đấy. Cái đẹp ở đây không chỉ bề ngoài mà tiềm ẩn trong nội tâm, trong sự hiểu biết, thông minh và duyên dáng. Phái nữ cần cái duyên hơn nhan sắc.

Đi nhiều gặp nhiều, tôi thấy khi có điều kiện kinh tế và sự tự tin thì có thể cải tạo rất nhiều về hình thức. Thị Nở được “tu bổ” thì cũng xấp xỉ hoa hậu chứ chẳng đùa.

- Có dư điều kiện, sao chị không thử “biến” để hoàn thành giấc mơ “cắt vá” thời nhỏ? Bởi những lời khen đẹp của đàn ông không hẳn khi nào cũng thật lòng.

Tôi thấy bây giờ tôi xinh, tinh thần thoải mái tự tin, tập thể dục đều đặn, nên cơ thể khoẻ mạnh cân đối, vậy có cần thiết “cắt vá” không?

Ý tôi là cái đẹp của ngưòi phụ nữ toát ra từ thần thái chứ không phải đường nét. Chính thần thái sẽ tạo nên sức hút. Những người khen tôi đẹp là những người nhận ra thần thái của tôi và thần thái của tôi hợp với nhã quan của họ, chứ không phải họ khen giả tạo lấy lòng. Thường là giới mỹ thuật hoặc kiến trúc. Anh mà chê tôi xấu với đối tượng này thì phải đấu khẩu đứt hơi!

Tôi quen một cô nhà báo khá mập. Tôi không biết cô ấy có mặc cảm hay không, nhưng tôi thấy cô ấy duyên dáng, cá tính, chỉ cần tập chút thể thao cho cơ thể khoẻ mạnh và tinh thần lạc quan là ổn.

Mập chưa chắc đã là xấu, thậm chí sự đầy đặn còn gây cảm hứng cho một số đàn ông. Ai mà thổ lộ ý định dao kéo gì với tôi nhờ tư vấn là tôi bàn lùi ngay.

Tôi quan niệm chỉ phẫu thuật thẩm mỹ khi cần thiết, nghĩa là chỉnh hình dị tật, chấn thương hoặc về già cần căng mặt một chút chẳng hạn. Chứ sửa sang nâng cấp thì không. Nếu có can thiệp nên can thiệp một cách... khiêm tốn.

À tôi có tẩy cái nốt ruồi dưới mắt vì thầy bói bảo đấy là nốt ruồi hứng lệ không tốt.

- Sau này nổi tiếng, chị vẫn thường xuyên bị chê xấu. Cảm giác của chị khi ấy thế nào?

Chê thoải mái. Nhưng tôi rất bực mình và sẽ lảng đi trước những lời chê như sao để tóc ngắn mà không để tóc dài, sao ăn mặc kỳ quái thế, sao không béo lên một tí ốm quá... vì đấy là phong cách của tôi, tôi muốn thế.

Tôi háo sắc

Ảnh: Samuel Hoang

- Không đẹp, nhưng tình đầu và người chồng hiện tại - tạm thời xem như tình cuối - đều rất đẹp trai, chưa kể những mối tình ở giữa hình như cũng bảnh bao chẳng kém. Chị thích đàn ông đẹp?

Đúng thế, tôi háo sắc (cười). Tôi chỉ thích những chàng đẹp trai. Nếu không đẹp trai thì phải tài khủng khiếp khiến tôi bị chinh phục, và cũng từng có người như thế. May mắn chồng tôi bây giờ vừa đẹp vừa tài.

- Đặt quan điểm ấy của chị cho đàn ông, vậy có nghĩa là nếu anh nào yêu một phụ nữ xấu thì cô ấy cũng phải có tài khinh khủng, như chị tài ca hát nổi bật. Nhưng đâu phải ai cũng tài như chị?

Có tài thì càng tốt, nhưng theo tôi đàn bà nếu không đẹp, không tài thì duyên và nết vẫn “đánh chết” đàn ông được.

- Có bao giờ chị bị người chồng vừa đẹp vừa tài chê xấu?

Chồng tôi khi nào cũng xem vợ là đẹp nhất. Cứ hỏi anh ấy mà xem. và không hề nịnh nhé, vì nịnh với tôi chẳng để làm gì. Tôi không thuộc tuýp người hảo ngọt. Và cơ sở của quan điểm này là anh ấy nhìn thấy con người thật của tôi.

Ảnh: Trọng Đức - Dũng Yoko

- Có bao giờ chị e ngại anh ấy sẽ chán cái “đẹp nhất” quen thuộc của chị mà đi theo những vẻ đẹp khác mới lạ hơn?

Anh ấy thuộc tuýp đàn ông chỉ tập trung vào những đam mê của mình, không bay bướm, không bị sắc đẹp cuốn hút. Đẹp mà nói chuyện không hấp dẫn thì không ăn thua. Anh ấy sâu sắc và cổ quái, không dễ bị thuyết phục đâu.

Cuộc hôn nhân của tôi như là hai nửa ghép lại, rất vừa vặn, nếu không ở với anh ấy thì tôi chẳng biết ở với ai. Có câu “Không nắm tay được đến sáng” nhưng chúng tôi đã sống 5 năm với nhau một cách rất tự nhiên không hề gượng ép, không phải “vượt qqua thử thách” như những cặp khác.

- Nãy giờ đã bàn nhiều về cái xấu, chị tự tin bây giờ chị không xấu và ngày càng xinh. Vậy theo chị, nét đẹp ngoại hình của phụ nữ nằm ở đâu?

Với tôi, vẻ đẹp của phụ nữ chỉ cần ba điểm: tóc đẹp, da đẹp, răng đẹp. Ba thứ ấy của tôi đều vừa vừa trung bình, trang điểm lên thì đẹp ngay (cười).

- Chị tự ti nhất điểm gì trên cơ thể?

(Nghĩ ngợi một lúc) Hay có mụn, ở những chỗ không nên có. (cười)

- Còn điểm tự tin nhất?

(Nghĩ ngợi hồi lâu) Không biết nữa... À tự tin về thân thể cân đối, dù hơi lùn nhưng tỷ lệ phân chia đều đặn.

- Chị cảm thấy khi nào mình sexy nhất?

Là khi tôi tự nhiên nhất, không cố tình tỏ ra sexy, không khoe sự gợi cảm. Mà thực sự tôi không tạo dáng sexy được, cứ ẹo ẹo một chút là thấy buồn cười.

- Câu hỏi cuối, lời khuyên của chị cho những phụ nữ mặc cảm về nhan sắc là...?

Hãy tự tin một cách vô căn cứ (cười)! Đùa đấy, vì câu hỏi này sách vở khó trả lời quá!

Một bài hát mới của Đỗ Bảo có nói thế này: “Chúng ta ai nấy đều mặc cảm, một điều gì rất đỗi mơ hồ...”. Xấu đẹp, giàu nghèo đều mặc cảm hết. Nếu cứ sống với mặc cảm tự ti ấy thì sống làm gì! Điều thiết yếu là hãy chăm sóc bản thân mình, thương mình một chút.

Phụ nữ không nhan sắc nên tìm những mặc cảm của người đẹp và biến chúng thành ưu điểm của mình. Làm trong ngành giải trí tôi thấy bi kịch của người “nhiều vốn” về nhan sắc có khi thê thảm hơn những người “ít vốn”. Về già cô không nhan sắc chỉ tệ hơn chút đỉnh, nhưng người đẹp thì... mặc cảm hơn nhiều.

Theo Lê Lê
Thế giới Nghệ sỹ

Video đang được xem nhiều

Cùng chuyên mục

Xem thêm Văn nghệ

Cùng chủ đề

Mới - Nóng

Khám phá