Duy Mạnh kinh doanh nhà hàng

TP - Duy Mạnh ngoài đời hoạt bát hơn hẳn trên sân khấu. Có lẽ bắt đầu nổi tiếng khi đã bước vào tuổi 30 nên tác giả “Kiếp đỏ đen” tỏ ra trải nghiệm và tự chủ.

Duy Mạnh
Duy Mạnh tâm sự: Tôi mới hát 2 năm nay, chưa ăn thua gì. Đĩa đầu của tôi hot vì làm kiểu nhạc thời trang, đĩa 2  trữ tình, không ồn ào như đĩa trước và cuối năm nay tôi ra album trong đó có bài Kiếp đạo tặc có thể gây chú ý, đĩa năm sau sẽ có Kẻ tham tiền viết về anh giang hồ vì tiền sẵn sàng làm bất cứ thứ gì. Muốn biết ca sĩ còn hot không đơn giản lắm, hãy đến buổi diễn của ca sĩ ấy xem khách đông không.

Cách đây mấy tháng anh tung “Kiếp bán độ”, tới đây là “Kiếp đạo tặc”, rồi còn bài nào kiểu “Kiếp tham nhũng”  không? Anh thử cắt nghĩa cái gọi là nhạc xã hội mà mình đang theo đuổi?

Tôi không rõ về tham nhũng nên không viết. Những bài hát có thông điệp mang tính xã hội nếu chỉ hô hào người ta sẽ không thích nghe. Còn tôi truyền tải thông tin ấy theo kiểu nhạc giải trí, chú trọng giai điệu hợp thời trang, hợp gu giới trẻ.

Lời sám hối của kẻ hấp hối - tâm sự của một con nghiện ma tuý là một cách nói thẳng, chắt lọc và cho người ta thấy ngay nỗi khổ, hậu quả của việc nghiện ngập chứ không bóng gió kiểu làn khói trắng hay hô hào chung chung tránh xa ma tuý. Viết nhạc xã hội rất khó, ca từ không khéo thì thành dạy đời.

Sắp tới tôi cũng không hát nhiều nữa mà kinh doanh.

Vì anh bắt đầu ít sô?

Tôi muốn giữ hình ảnh đẹp. Ca sĩ nước ngoài họ sống được bằng bán đĩa, ví như ban nhạc Eagles có bài Hotel California mười mấy năm nay vẫn sống tốt nhờ bán đĩa, 1-2 năm họ mới diễn lại, khán giả đông.

Còn ca sĩ mình  bán đĩa không được bao nhiêu, cứ 6 tháng đến 1 năm không có bài hát mới là rất nhanh bị quên lãng, tranh thủ thời gian để cày, khán giả cũng chóng chán, sức lực có hạn.

Mình kinh doanh, có nguồn thu nhập ổn định, cứ vài tháng mới tổ chức một đêm nhạc công phu, không phải cày sô sẽ tạo được sự mới lạ, hấp dẫn hơn. Chắc đầu năm tới tôi sẽ mở nhà hàng hoặc quán bar, lâu lâu lại hát.

Anh có định đổi phong cách cho mới lạ?

Không. Viết rock, hip hop là để cho người khác hát. Còn tôi chỉ hát thể loại ballad buồn, làm mới mình bằng ca khúc chứ không phải cứ nhảy loạn xì ngậu.

Tôi rất thích câu nói của anh Trọng Tấn rằng muốn hát nhạc gì thì hát nhưng quan trọng nhất mình phải có kiến thức, học hành bài bản. Đừng đánh giá nhạc sến hay nhạc sang, hãy nhìn vào kiến thức âm nhạc, xã hội, cách giao lưu trên sân khấu…

Anh nghĩ sao khi không ít người nghĩ sự nổi tiếng của anh phần nhiều là ảo?

Thời gian sẽ trả lời. Hai năm trước sự thành công đến quá mức làm tôi có phần bị ngợp, nhưng khi lên sân khấu không bao giờ nghĩ mình ghê gớm dù tên căng chính trên băng-rôn.

Tôi vừa là ca sĩ vừa sáng tác, phong cách biểu diễn cố gắng hoàn thiện hơn. Tôi cũng không ham tổ chức live show, sau này có tiền làm đêm nhạc thôi. Tiền không đủ mà làm live show sẽ thành Kiếp vỡ nợ!

Fan club cũng không có ý lập làm gì, để thời gian ấy cho các em học. 

Video đang được xem nhiều

Cùng chuyên mục

Xem thêm Văn nghệ

Mới - Nóng

Khám phá