Dự án "1 phút phim tài liệu" về Hà Nội:

Hà Nội dưới những góc nhìn khác

TP - Với sự xuất hiện của 100 thành phố, dự án "Cityoneminutes" có thể coi là một tác phẩm tương tác lớn, một bộ phim tài liệu ghi lại tất cả những khoảng khắc khác nhau trong ngày trên toàn thế giới.

Sander Lee (đứng) đang dựng phim cùng nhóm làm phim
Sự phong phú, khác biệt về văn hóa, sinh hoạt… đều để tạo thành một lời khẳng định mạnh mẽ về sức sống bất diệt của hành tinh xanh mang tên Trái đất. Theo Sander Lee - người trực tiếp thực hiện dự án này ở Việt Nam cho biết: "Đây là dự án mở, và nó còn tiếp tục trong tương lai".

Anh có thể nói rõ thêm về dự án “1 phút phim tài liệu” về Hà Nội?

Dự án phim 1 phút nhằm ghi lại hình ảnh của 100 thành phố trên toàn thế giới thông qua 24 thước phim 1 phút (ở mỗi nước). Mỗi một giờ trong ngày ở  một thành phố được đặc trưng bởi 1 bộ phim 1 phút. Cùng với nhau, 24 bộ phim một phút đó sẽ kể về thành phố mà nó ghi lại. Cả dự án này có thể coi là một bộ phim tài liệu lớn - một tác phẩm nghệ thuật về các thành phố trên toàn thế giới - một tác phẩm được tạo bởi hàng trăm nghệ sĩ và các nhà làm phim ở mọi thể loại.

Có thể xem các video trên website: http://www.cityoneminutes.org sau khi đã hoàn thành. Bên cạnh đó, còn công chiếu tại triển lãm World Expo ở Thượng Hải vào năm 2010, tiếp theo đó, dự án sẽ lần lượt đến các nước để chiếu. Và hẳn nhiên, toàn bộ dự án 1 phút sẽ được phát trên sóng của kênh Holland Doc, Hà Lan.

Liệu các phim có được phát sóng ở Việt Nam?

Điều này tôi không dám chắc, nó tùy thuộc vào các thành viên tham gia dự án bởi chính họ mới là người sở hữu các video.

Có bao nhiêu nghệ sỹ tham gia dự án ngay từ đầu như anh?

Khoảng 40 nghệ sĩ tới từ các quốc gia khác nhau được yêu cầu tới làm việc tại 100 thành phố lớn trên thế giới.

Trong dự án này, điều nào là quan trọng nhất? Ý tưởng phim, hình ảnh, kỹ thuật quay, hay chỉ cần tạo ra điều khác lạ là đủ?

Cá nhân tôi cho rằng điều quan trọng là các nghệ sĩ chọn được góc nhìn độc đáo để thể hiện ra bằng hình ảnh ý tưởng của họ, về đất nước họ.

Dự án vẫn chưa kết thúc?

Dự án này sẽ tiếp tục trong tương lai, nhưng không phải chỉ dành cho những thành phố mới, những nghệ sĩ mới. Hãy tiếp tục gửi video tới cho chúng tôi, bởi website - thành phần quan trọng nhất trong dự án này luôn là một tác phẩm chưa hoàn thành.

Đây là một dạng giao thoa giữa phim ngắn và video art?

Một vài phim có thể đặt tên là video art, các phim khác mang đặc trưng của phim tài liệu, hoạt hình hay ảnh. Tất cả các thể loại tồn tại trong video hay phim dường như đều được thể hiện trong "Cityoneminutes".

Có điều gì thú vị khiến anh ấn tượng về một phim độc đáo nào đó?

Tôi ấn tượng nhất với "Morning chain" (Sợi xích buổi sáng), vào tầm 4 - 5h sáng tại Hà Nội, bắt đầu với hai sợi xích chuyển động trong ánh sáng yếu ớt, chỉ nghe thấy tiếng xích, nhưng không thể đoán nổi nó là cái gì. Đến cuối cùng mới hiểu rằng sợi xích bị lắc và nhịp điệu âm thanh đó được tạo ra bởi cụ già đang tập thể dục vào sáng sớm. Phim này sử dụng thời gian rất tốt, hình ảnh hấp dẫn và huyền bí, đầy bất ngờ, thể hiện khung cảnh rất đẹp.

Một trong những thước phim có giá trị nữa là "Fire Cup" (Cốc lửa). Đây là một bộ phim được biên tập rất tốt với sự kết hợp giữa cảnh đường phố buổi đêm với cận cảnh một chiếc cốc "lửa" mát-xa. Video này thể hiện nhiều hơn cái mà ta có thể thấy được từ thành thị với chính đôi mắt của mình. Nhiều thứ đang diễn ra đằng sau những khung cửa đóng kín vào lúc chiều muộn đấy. Tôi tin rằng một phim hay về thành phố kể được nhiều hơn những gì có thể thấy được nếu chỉ đơn thuần đi thăm thú.

Điều gì khiến anh tham gia vào dự án này?

Khi được yêu cầu tham gia vào dự án này, tôi đã không có sự lựa chọn thứ 2, nhưng tôi thỏa mãn khi được cộng tác cùng các nghệ sỹ và các nhà làm phim từ rất nhiều phông văn hóa khác nhau. Tôi đã nói chuyện với họ để tìm cách thể hiện bằng hình ảnh các ý tưởng, và tôi cũng học được rất nhiều khi ở lại thành phố nào đó. Tôi cố gắng tham gia cùng họ khi họ quay và tôi đã nhìn thấy một chút bản thân mình trong đó

Tôi thấy có sự khác nhau rất rõ giữa các nhà làm phim và video tại các thành phố đã đến. Sự khác nhau lớn nhất chính là cách kể truyện. Ví dụ như ở Addis, các nghệ sĩ thích thú với việc thể hiện câu chuyện về cuộc sống thường nhật của các cư dân. Ở Hà Nội tôi thấy lại tập trung vào cái mà các bạn thấy thực tế về thành phố.

Bản thân anh cảm nhận ra sao về Việt Nam?

Vì lịch làm việc hàng ngày của tôi quá dầy nên đã không thể có thời gian dài ở Hà Nội. Điều này làm tôi rất tiếc, nhưng khi tham gia dự án, tôi đã có một thời gian rất tuyệt vời khi ở Hà Nội. Nơi đây giống một thành phố của nhiều loại hình nghệ thuật tồn tại. Không phải cổ điển mà còn là nghệ thuật trong trường phái đương đại. Tôi có thể nhìn (và cảm thấy) thành phố này rất thu hút nghệ sĩ và những người tới từ các đất nước khác, như một thành phố để đến và đi (nghĩa là nó rất sống động và thu hút).

Tại Hà Nội, anh gặp gỡ những ai và mời họ tham gia thế nào?

Trong suốt thời gian chuẩn bị cho chuyến đi, tôi tìm thấy blog "…" nói về rất nhiều các sự kiện văn hóa đang diễn ra tại Hà Nội và các nước xung quanh. Tôi đã liên hệ với admin của blog và hỏi anh ấy nơi để có thể liên hệ với nghệ sĩ và các nhà làm phim. Anh ấy chào đón và mời tôi tới địa chỉ 113 Triệu Việt Vương để làm việc trong suốt thời gian ở lại. Bên cạnh đó tôi đã liên hệ với một vài nghệ sĩ và galery trước để mời họ tham gia dự án này.

Khó khăn lớn nhất của anh khi ở Hà Nội là gì?

Có một thực tế là ngày càng có nhiều người muốn tham gia dự án này tại Hà Nội. Điều này thật tuyệt và tôi rất hạnh phúc với tất cả các video mà họ đã làm ra, nhưng theo logic, nó lại gây khó khăn, bởi vì phần lớn họ phải sử dụng camera của tôi hay chỉnh sửa trên máy tính của tôi, điều này khiến thời gian làm việc rất lâu.

Điểm dừng tiếp theo của anh?

Hà Nội là thành phố cuối cùng trên cuộc hành trình của tôi.

Vậy còn 1 phút film về Hà Nội của anh?

Trong suốt thời gian ở Hà Nội, do lịch làm việc rất dày, nên tôi không thể xử lý cho chính phim của mình dù rằng tôi đã thấy rất nhiều điều thú vị. Khi tôi trở về khách sạn thường là rất muộn, và tôi thấy cửa cuốn của khách sạn đã được hạ xuống, nhưng không đóng hẳn, mà chỉ lưng chừng và nhân viên trực nằm ngay dưới khoảng trống đó, vừa để ngủ, vừa để canh gác. Tôi lập tức quay phim của tôi và gọi là "Charming", sau tên của khách sạn.

Video đang được xem nhiều

Cùng chuyên mục

Xem thêm Văn nghệ

Mới - Nóng

Khám phá