Hắn và nàng thỏ

TP - Những tia nắng tinh nghịch luồn qua khe cửa xiên thẳng vào mặt, hắn vẫn nằm im quay về phía cửa sổ. Vừa hé hé đôi mắt thâm quầng, hắn đã phải nhắm tịt mắt lại. Nắng chói lóa. Nắng à, giá mà mi có thể thiêu cháy được tất cả những phiền muộn của ta. Hắn nằm nghiêng trên giường, hai tay giơ lên đầu, chân thì duỗi thẳng, chân thì co, có lẽ hắn đã trằn trọc cả đêm qua.

Minh họa: Chu Đắc Tới
Minh họa: Chu Đắc Tới
Chiếc điện thoại cứ kêu tít tít. Rõ ràng đêm qua hắn có đặt chuông đâu, cớ gì mà nó lại kêu, trêu ngươi à? 

Hắn đành dậy, điện thoại có một cuộc gọi nhỡ. Trong đầu hắn tràn trề hi vọng, hắn mong đó là một trong hai cuộc gọi mà hắn đang chờ. Hắn thất vọng nhìn dòng chữ hiện lên màn hình. Hắn trả lời qua quýt rồi đi tắm. 

Chẳng lẽ, đã không còn ai quan tâm đến mình nữa hay sao? Hắn đứng trước gương rồi tự cười chế nhạo mình. Đã một tuần rồi, hắn chưa cạo râu. Nhìn vào gương, hắn thấy mình giống một con khỉ sồm xoàm râu ria. Hắn nhếch mép cười rồi bắt đầu cạo. Cạo râu xong nhìn hắn rất khác: Tệ hơn lúc nãy. Giá mà cứ để bộ râu tua tủa ấy, hắn thấy mình sống thật hơn, đúng bản chất hơn và đúng tâm trạng hơn. 

Nhưng đời không cho hắn làm thế. Đời bảo hắn phải giả tạo một tý, phải đóng kịch một tý. Nào hãy cạo râu, hãy đánh răng, đi tắm gội, đi ăn rồi đi làm với nụ cười tươi rói trên môi. Hắn đã nghỉ làm một tuần nay, không thể nghỉ thêm nữa. Ừ, đời chính là thế! Sống – đi làm - ăn - lừa lọc - Sống. Chả có cái chết mẹ gì khá khẩm hơn ngoài mớ hỗn độn, tạp nham cùng những trò nhố nhăng. Bọn đồng nghiệp, chúng thích những thứ vớ vẩn. Vợ con đuề huề thì chê, cứ thích gái với nhậu, có ngày chúng mày chết hết. 

Vợ? Hắn vứt đống quần áo vào chậu rồi nhìn mình trong gương. Thế quái nào, mình đã từng ở đây với một cô ả nào đó mà mình lại chưa từng nhìn thấy cặp vú của người yêu mình nhỉ? 

Hắn bật nước. Nước lạnh toát, từng dòng nước lạnh tê tái chảy khắp người từ đầu xuống chân, đi qua thứ bảo bối làm nó tê tê. Bảo bối, ha ha bảo bối. Thân thể ngọc ngà của em… bảo bối… 

Người yêu à, kệ xác em, anh tắm đây để anh còn giả dối với đời. Nhưng anh thật sự rất nhớ em. Anh nhớ em phát điên lên mất. Sao em không gọi cho anh hả thánh nữ? Ôi thánh nữ của đời tôi. Hắn gào lên trong phòng tắm nhìn hắn như một con hổ điên bị trụi lông, hoang dại và đáng thương. Hắn xả nước xối xả vào mặt. Nước túa vào mắt, nước xông vào mũi làm hắn sặc sụa. Hắn quẫy và tiếp tục xả ở mức nước lạnh nhất. Nước ơi, hãy đưa tao đến sự băng giá. Hãy đưa tao đến nơi tột cùng của buốt giá…

* * *
Trong bộ đồng phục quen thuộc, hắn đứng chờ khách. Cửa hàng có hơn hai mươi người cả nhân viên lẫn thợ đứng tán phét với nhau. 

Kia rồi, một con gà đã đến. Nhìn bộ quần áo gã mặc trên người đính toàn bùn đất và loang vài vết máu là hắn biết gã vừa trải qua chuyện gì. Nữ nhân viên nữ ra săn đón, mời gã ngồi xuống ghế. Năm phút sau thêm một gã nữa trong bộ dạng gần tương tự. 

Gã này khá hơn, chiếc áo trắng của gã chỉ bị rách vài miếng nhỏ còn con xe SH gần như vẫn còn nguyên vẹn họa chăng chỉ bị xước nhẹ. Aha, một vụ tai nạn đã xảy ra, hẳn là mấy thằng đồng nghiệp sẽ chăm chú nhìn biển số xe để tối đánh con lô, con đề hoặc chúng nó lại chơi “đầu đít” với nhau ngay khi hai “con gà” này đi khỏi.

Hắn đứng nhìn toàn bộ cảnh tượng mà ngán tới tận cổ. Hắn cũng đã một thời như thế, cờ bạc tứa lưa qua ngày, qua tháng. Chính tay hắn đã cho đi đời con Libity màu trắng mà khối kẻ ao ước. Thế hả, hai mươi ba tuổi, hắn đã có một danh sách dài các “chiến tích” như cờ bạc, gái, cắm đồ, bỏ học, bỏ nhà và bây giờ vẫn là bỏ nhà. Ngày hắn nát tơm ấy, hắn gặp em. 

Em không trang điểm lòe loẹt, em không ăn diện. Em giản dị với áo sơ mi kẻ và quần vải, đi đôi giầy thể thao cũ mèm. Em ngồi nghe cả đống lời than vãn về cái gia đình tan tành của hắn. Em động viên, em dỗ dành hắn. Rồi họ hẹn hò, họ đi ăn kem. Họ đi xem phim. Tính đến lúc này, có lẽ đấy là khoảng thời gian tươi đẹp nhất của hắn.

* * *
Nhà em ở trong khu hẻo lánh của thành phố. Căn nhà nhỏ bé, ẩm thấp và có phần hơi lụp xụp.

- Dạ cháu chào hai bác.

- Ừ, cháu vào nhà chơi. Họ niềm nở. Mẹ em cười rất tươi nhưng sao ẩn sâu trong đôi mắt kia lại đượm buồn xa xăm.

- Thưa bố mẹ, đây là bạn của con. Hôm nay anh tới nhà mình chơi ạ.

- Ừ, thế cháu với cái Nhi nhà này là bạn bè thế nào? Bố em nhấp ngụm trà rồi hỏi hắn.

- Dạ, chúng cháu là bạn bác ạ. Hắn thành thật trả lời.

- Cháu làm nghề gì? Bố em hỏi tiếp. Hắn hơi chột dạ. Hắn biết mà, bậc phụ huynh sẽ hỏi những câu này.

- Thưa bác, cháu là thợ sửa xe máy ở đường X.

- À. Bố em chỉ à lên như thế rồi uống nốt chén trà. 

Mẹ em chẳng hỏi thêm điều gì. Còn em thì im lặng. Hắn liếc nhìn em. Khi em im lặng, em thật thuần khiết. Mái tóc đen dài buộc gọn sau gáy, làn da trắng ngần mịn màng, đôi mắt lặng yên nhìn chén nước cảm tưởng như cả thế giới bình yên này đều ở trong mắt em. 

Sự ghé chơi kéo dài khoảng gần một tiếng. Hắn chào gia đình em rồi ra về. Lòng hắn bâng khuâng đến kì lạ. Bố mẹ em có quan tâm đến nghề nghiệp của hắn không nhỉ? Sau này họ có quan tâm đến quá khứ, đến gia cảnh của hắn không? Haha, hắn bỗng nghĩ, đã có gì mà phải lo lắng tương lai. Sao tự dưng lại quan tâm đến suy nghĩ của bố mẹ em làm gì.
Hắn đi rồi, không khí gia đình Nhi trở nên nặng nề. Thứ không khí mà hắn chưa bao giờ biết.

- Tao nhìn cái thằng này quen lắm. Mẹ Nhi vừa dọn ấm chén vừa hỏi con gái.

- Dạ, anh này hơn con một tuổi nhà ở khu B.

- Mày ất ơ thế nào mà lại quen một thằng sửa xe máy hả. Tao bảo mày rồi, mày phải quen thằng nào nhà giàu một tý, có nghề nghiệp một tý. Mày chỉ cần quen cái tý ấy thôi. Cái ngữ vừa đen vừa béo như con trâu lại là thằng sửa xe thì làm ăn gì được. Con ngu. Bố mắng xa xả vào cô con gái đang cúi gầm mặt.

* * *
Ngồi một mình trong quán café, hắn thấy nhớ Nhi vô cùng. Hắn cũng rất nhớ mẹ. Hắn soạn tin nhắn: “Mẹ có nhớ con không” rồi lại lưu vào hộp thư nháp như đêm qua. Hắn không dám gửi đi vì hắn biết mẹ sẽ không bao giờ nhắn tin lại. 

Chao ôi, mẹ ơi, con mất mẹ rồi sao? Sao mẹ lại bỏ anh em con đi về phía lão ấy? Mẹ đã quên những ngày tháng gian khổ của mẹ con ta bên mâm cơm dưới bếp nhà bác Vinh chỉ có rau muống luộc rồi à? 24 tuổi nhưng con vẫn cần được mẹ quan tâm, mẹ có hiểu con không?

Con nhớ mẹ, con nhớ em Hằng lắm. Mẹ có biết ngày nào con cũng thấy đau đớn khi mẹ cười bên lão ta, khi mẹ cùng lão đi chơi không mẹ? Mẹ ơi, tiền mà mẹ mang về con không cần, thứ con cần là cái khác. Con muốn mẹ luộc cho con bát canh rau muống… Chiếc điện thoại đổ chuông inh ỏi. Tiếng điện thoại dồn dập lôi hắn về hiện tại.

- A lô

- Anh đang ở đâu?

- Em hỏi làm gì? Anh không về, bà ấy không còn là mẹ anh nữa.

- Anh bỏ đi lần này là lần thứ bao nhiều rồi? Lần thứ bao nhiêu từ khi quen em?

- Lần thứ ba. Lần này anh không về, nhất định không về. Anh sẽ lôi cái Hằng đi cùng, cho bà ấy ở nhà mà hú hí với lão ta.

- Anh điên rồi. Bố anh làm khổ mẹ anh đến mức họ phải ly dị. Mẹ con anh đã sống khổ sở như thế nào? Anh đã kể như thế nào với em? 

Ai, ai đã khóc khi nhớ mẹ. Ai, ai đã khóc vì những đau buồn ấy, vậy mà chính anh lại đang đi vào vết xe ấy. Vì sao mẹ anh lại chọn lão ta. Vì sao mẹ anh ngập vào tình yêu ấy. Có phải ở đó bình yên và ngọt ngào không? Anh trả lời đi.

- Anh không biết. Anh không về.

- Anh có yêu em không?

- Anh không muốn em có người mẹ chồng như thế. Chúng mình lấy nhau, em sẽ khổ thôi. Anh không muốn em khổ.

- À, thế chia tay đi, chào anh. Em cúp máy đây.

Đầu bên này chỉ còn một mình hắn bên chiếc điện thoại có dán hình con thỏ trắng. Chính em đã dán nó vào điện thoại của hắn. Ban đầu hắn đã bóc ra nhưng em giận nên hắn gắn lại. Giờ hắn cũng muốn bóc lắm nhưng hắn kịp ngưng lại, không phải vì sợ Nhi giận nữa. Hắn nhớ em. Hắn nhớ cô gái thỏ.

* * *
Lại đêm. Đã từ lâu, như một thói quen, gần sáng hắn mới ngủ! Đêm luôn là khoảng thời gian của riêng cho hắn. Hắn thức khuya lắm, chẳng phải để làm gì cả, chỉ nằm thế thôi. Đến khi mệt nhoài hắn sẽ tự ngủ và không phải nghĩ đến nhiều chuyện làm hắn phiền lòng!!! Hắn thích đêm lắm, thích lắm vẻ tĩnh mịch đôi khi đến vô tình của đêm. 

Thích những vì sao lấp lánh trên trời kia và mong một lần được hái chúng. Nhưng liệu hái được chúng rồi, chúng có đẹp, lung linh như khi ta ngắm từ xa? Cũng giống như con người thế thôi, đừng nên cố dành giật thứ gì đó cho riêng mình, khi không thể mang lại điều tốt đẹp cho người ấy thì hãy để họ ra đi. Một sự ra đi nhẹ nhàng. 

Màn đêm ôm gọn lấy hắn hay chính hắn đã chọn đi về phía đêm. Những ngày tới hắn sẽ cố gắng làm việc chăm chỉ. Cố gắng tích góp tiền để có thể đón em gái đến ở cùng. Hai anh em sẽ bắt đầu sống bình yên, cơm canh đạm bạc bên nhau. 

Tuy chỗ ở có chật chội, ăn uống có kham khổ hơn nhưng sẽ không phải nhìn thấy mẹ và lão già thân mật, cười đùa. Hắn biết trước mặt, lão luôn nói những lời tốt đẹp chứ sau lưng lão sẵn sàng đâm bằng mọi loại dao sắc nhọn. Chỉ vì có thế, mẹ hắn mới nghe lời lão, mới đi chơi, mới bỏ bê anh em hắn. Cuối tuần nào, hai người đó cũng đi chơi rồi hú hí với nhau ở đâu đó. Hắn hận lão già khốn kiếp đã chen vào gia đình hắn. Hắn cứ hận thù rồi hắn thiếp đi…

Hắn cứ điên rồ một mình ở phòng như thế và lại hớn hở ra mặt ở cửa hàng. Hắn dần quen với cuộc sống đầy giận hờn bủa vây. Nhiều lúc nhớ em, hắn lại đi lang thang, đến những nơi hắn và em đã từng đến. Ngồi và nhớ. 

Hắn dằn lòng không gọi cho em. Không biết cuộc đời hắn sẽ như thế nào đây. Không ai có thể biết được. Hắn cũng không biết được em có nhớ tới hắn hay không. Ừ, em đi với hắn, em cười với hắn nhưng hắn cảm nhận vẫn luôn hiện hữu một khoảng cách.  

Nhưng cái gì qua rồi thì thôi, sao cứ vương vấn mãi hay tình yêu của hắn vẫn chưa đủ?... Cơn điên của hắn lại nổi lên. Lúc điên, người hắn nóng như lửa đốt. 

Chỉ có nước mới làm dịu mát được thân thể tàn tạ này. Được, hắn sẽ đi tắm, tắm rồi sẽ không ngồi im mà phỏng đoán nữa. Lần này, lần này phải lành làm gáo, vỡ làm muôi. Nỗi nhớ cứ dâng lên cồn cào như thế này làm sao mà nói là không cần, mà dằn lòng cho được đây.

* * *
Trời mưa tầm tã suốt 4 ngày… Mưa rả rích rơi. Từng giọt mưa ì ạch rơi xuống mái nhà, thấm vào đất. Đường nhiều ổ gà lênh láng nước, mỗi khi có ai đó phóng qua, hãy sẵn sàng được té nước. Thứ nước đục ngầu bẩn thỉu. 

Nhi lặng câm bước trong mưa. Bước chân liêu xiêu. Lạc trong mưa gió, Nhi thấy mình nhỏ bé, cô đơn biết bao. Có ai hiểu được trái tim này không? Tại sao anh đã hứa rồi lại thất hứa, có lẽ anh một đi không trở lại… 

Nhi tưởng rằng trái tim mình đã băng giá từ lâu rồi. Cũng có người khác đến với Nhi nhưng sao cô không thể. Nước mắt hòa vào nước mưa trôi xuống môi. Nhi mím môi, người con gái mạnh mẽ là người con gái phải lạnh lùng không được rơi nước mắt. Thế nhưng, Nhi đâu thể ngăn được cảm xúc của trái tim nhiều vết xước kia. Nó vẫn biết nhớ, biết thương và biết rỉ máu.  

Tình yêu là thứ gì đó rất điên rồ và man rợ. Nó “mọi rợ” hơn bất kỳ tình cảm nào khác. Nó khiến Nhi muốn lạnh lùng mà chẳng được. Nó khiến Nhi khao khát và hi vọng cùng niềm tin về một căn nhà nhỏ với mảnh vườn xinh xinh. Hằng ngày, hai vợ chồng ríu rít trồng rau. Người hái rau, người nhổ cỏ. Nhi thích chồng biết làm cũi rồi nhà sẽ nuôi một đàn chó con, một đàn mèo con…

Tất cả là ảo tưởng hay sự thật sẽ xảy ra? Nhi không muốn sống trong sự kìm nén như thế này nữa. Sự kìm nén khiến trái tim bị bóp nghẹn, lồng ngực căng tức. Cô muốn bung, muốn lan tỏa tình yêu dành cho anh. Một lần nữa, Nhi muốn tin vào tình yêu, tin vào tình yêu đích thực chứ không phải thứ tình yêu sắp đặt toan tính.

Với những đoạn văn gấp gáp và chuyển nhanh giữa luồng suy tư và cuộc sống nhiều chi tiết của hai nhân vật, truyện ngắn dưới đây giống một cuốn phim truyện áp dụng thủ pháp tài liệu.

 Điều này khiến một chủ đề không mới mẻ trở nên hấp dẫn, và câu chuyện không còn là câu chuyện tình trắc trở mà đã thành một cửa sổ để nhìn vào tâm hồn người trẻ hôm nay.

Ngô Diệp cũng còn rất trẻ. Cô có một suy tư khá lạ: “Văn chương giống như thức ăn khi đói - chúng hấp dẫn, lôi cuốn, khi ta “ăn” vào, nó sẽ thành máu thịt”. 

L.A.H

Video đang được xem nhiều

Cùng chuyên mục

Xem thêm Văn nghệ

Mới - Nóng

Khám phá