Hòn đảo Tuần trăng mật

TP - Trên chuyến bay 7C 0108 của Hãng hàng không JEJU AIR từ Xơ-un ra đảo JeJu, tôi xem một tài liệu nói về hòn đảo nổi tiếng qua những bộ phim của Hàn Quốc mà người Việt Nam gọi là đảo Chê Chu, đảo Tình yêu, đảo Tuần trăng mật.

Đảo Jeju được hình thành từ một đợt phun trào của núi lửa cách đây hai triệu năm. “Triệu năm đã triệu năm rồi, những ngôi sao ở trên trời đã yêu”, đó là hai câu thơ của một nhà thơ phương Tây mà tôi rất thích. Không hiểu sao, khi đặt chân lên hòn đảo này, tôi bất chợt ngân lên...

Triệu năm rồi có hòn đảo này và đã nghìn năm có tình yêu đôi lứa. Nơi đầu tiên chúng tôi dừng chân trên đảo là một địa dạng có cái tên “miệng núi lửa thứ ba” (Sankulpule).

Một góc “miệng núi lửa thứ 3”
Dấu tích của núi lửa có mặt hầu như khắp mọi nơi trên hòn đảo. Đất và đá ở đây đều màu than đen. Hệt như đất và đá chúng ta vừa đốt cháy ở trong lò.

Điều dễ nhận thấy ở “miệng núi lửa thứ ba” là một bãi hoang mênh mang hình lòng chảo. Rừng lau bạt ngàn. Hoa lau trắng đến rợn người. Và, giữa rừng lau trắng là những đôi lứa tự tình,... giữa thiên nhiên bao la, giữa hoang sơ trầm mặc, giữa cây cỏ ngàn đời những con người của cuộc sống xô bồ hiện tại tìm thấy sự hồn nhiên, tĩnh lặng của tâm hồn mình.

Điều gây ấn tượng nhất cho du khách không phải sự lòe loẹt, hoa hòe, hoa sói, mà là ý tưởng: Nơi nào cần hoang sơ, giữ lại nét hoang sơ thì thật hoảng sợ, y như nghìn đời nay, nơi nào cần hiện đại thì thật hiện đại và tiện lợi.

Bãi lau bạt ngàn nơi tự tình của đôi lứa

Bên cạnh bãi lau hoang sơ bạt ngàn, những con đường đá rêu phong cổ kính, những mái nhà cổ tưởng như không thể cổ hơn và mang đậm tính bản địa không hòa lẫn, là những khách sạn, những tòa nhà, những con đường hiện đại và tiện lợi cho du khách.

Jeju còn được gọi là đảo cam. Cam ở đây quả bé như quýt ở Việt Nam. Những vườn cam trĩu quả, vàng rộm...

Kang Dae Heng, người lái xe kiêm hướng dẫn viên du lịch, một người bản địa sinh ra và lớn lên trên đảo Jeju với cách ăn mặc hệt như một nông dân, quần lá tọa nhuộm nâu, áo nâu gương mặt chất phác với nước da cũng màu nâu.

Ông nhiệt tình đến mức khi đưa chúng tôi đến địa điểm tham quan nơi quay bộ phim rất quen thuộc với người Việt Nam “Chuyện tình mùa đông” thì mưa nặng hạt. Chúng tôi ngồi trên xe nhìn, ngại xuống vì không có ô che đầu, ông đã chạy ra khỏi xe, đầu trần giữa mưa để tìm ô...

Lúc ở nhà hàng đặc sản, ông chạy vào giúp nhà bếp bưng món bào ngư ra mời chúng tôi, ông bị bỏng tay vì chảo nóng... Tất cả những gì ông biết về hòn đảo, ông kể với chúng tôi say sưa.

Ông còn tự bỏ tiền mua rượu, mua râu bạch tuộc sống, mời chúng tôi ăn... Ông bảo: Đảo Jeju có ba cái nhiều: Nhiều đá, nhiều gió và nhiều con gái. Có ba cái không: Không mất trộm, không ăn xin, không ống khói nhà máy. Và, một cái nhất: Không khí trong lành nhất!

Như sợ chúng tôi hiểu lầm chuyện “gái mú”, ông giải thích: Dân đảo làm nghề biển, đàn ông cả ngày, cả tuần, có khi cả tháng ra khơi, chỉ có đàn bà ở nhà nên vào làng, chỉ gặp toàn con gái...

Nhưng, Jeju mới thực là hòn đảo của du khách. Hòn đảo có chiều dài 167 km, chiều ngang chỗ rộng nhất là 67km, với số dân 55 ngàn người nhưng mỗi năm đón trên một triệu du khách đến đảo.

Hai ngày ở Jeju, chúng tôi đi từ sáng đến tối mịt mới về khách sạn. Leo núi, vào rừng, chui xuống những hang động kỳ bí, vào xem cây, ngắm cảnh ở công viên quốc gia, dừng chân trên những bãi biển thơ mộng, cát trắng, nắng vàng, nơi những đôi nam nữ thường đến đây nghỉ tuần trăng mật...

Ở đây có những bãi đá cổ nghìn đời thiên nhiên bày đặt, những cột đá được nắng, gió, thời gian, sóng biển đẽo gọt tinh vi... khiến du khách ngắm nhìn không chán mắt. Biển xanh mênh mông bao lấy hòn đảo và những con tàu trắng như trong chuyện cổ tích...

Trên đảo có một ngôi chùa cổ, đây là ngôi chùa ba tầng duy nhất ở châu Á, nơi du khách có thể viết họ tên, gia đình mình với những điều ước nguyện lên những viên ngói, để sau đó, được lợp lên mái chùa...

Jeju có nhiều đặc sản quý hiếm, trong đó có Bào ngư. Đảo Bào ngư. Tượng con Bào ngư chín lỗ mà người Việt gọi là Cửu khổng ngự trên đảo, ngay sát bãi biển “Tình yêu”, nơi những đôi trai gái yêu nhau đến tắm đêm...

Buổi chiều, chúng tôi trèo lên núi “Mặt trời”, đỉnh núi cao chót vót, những người yếu tim khó mà lên đến tận nơi: Dòng người tứ phương nườm nượp đổ về, chủ yếu là những người trẻ tuổi. Từ đỉnh núi, gió lồng như bão, tôi phải vịn vào lan can...

Từ đỉnh núi nhìn xuống, tôi mới hình dung được đảo Jeju là hòn đảo của những miệng núi lửa. Những đỉnh núi ngàn đời há miệng, hệt như những con Bào ngư kia. Sự sống bắt đầu từ hòn đảo chết. Hòn đảo được hình thành từ những dòng nham thạch, nhưng dòng đất đá được nung chảy trong ngàn độ lửa, tưởng vĩnh viễn sự sống bị chôn vùi. Ấy vậy mà, nó lại trở thành một hòn đảo thiên đường!

Khi Mặt trăng như cái mâm vàng nhô lên từ mặt biển, dịu dàng, mát rượi, cũng là lúc chúng tôi bước vào quán Bào ngư, thưởng thức món Bào ngư tuyệt hảo, thịt Bào ngư thơm ngon, cháo Bào ngư mát bổ... Thứ hải sản được coi là bậc nhất này, lại ẩn trong cái vỏ xù xì đầy gai góc... Thiên nhiên mới kỳ diệu làm sao!

Tường đá rêu phong
Dốc Quỷ

Jeju có hai sân bay ngay trên đảo, một sân bay quốc tế, một sân bay nội địa. Có cả một hãng hàng không, mang tên đảo Jeju. Từ thủ đô Xơ - un ra đảo, bay mất một giờ, từ phía tây, sang phía đông đảo ô tô phải chạy mất ba giờ...

Cách trung tâm Jeju không xa, có một con dốc gọi là “Dốc Quỷ”, một con dốc thu hút khách du lịch trên khắp thế giới...

Trước khi sang Hàn Quốc, tôi đã đọc nhiều bài báo về Dốc Quỷ, nghe nhiều chuyện ly kỳ, nào dốc có ma, người đi xuống dốc bị kéo ngược trở lại, không ai qua nổi con dốc này...

Lúc xe chở chúng tôi đến, con dốc đen đặc người, tiếng xe ô tô hú còi inh ỏi. Chúng tôi phải chờ khá lâu để được chứng kiến những chuyện ly kỳ…

Người lái xe chạy vòng qua đoạn đường rẽ rồi bắt đầu cho xe lên dốc. Chúng tôi ngồi trên ô tô hồi hộp đến nghẹt thở. Ô tô bắt đầu lên dốc. Người lái xe tắt máy. Đột nhiên, mọi người kêu lên. Nhà báo Nam Đồng, Tổng biên tập báo Pháp luật thành phố Hồ Chí Minh đang đứng trên xe ngã xoài ra phía trước. Anh nằm sấp trên sàn xe làm chúng tôi hoảng hồn. Khi mọi người đỡ anh dậy, vừa sợ, vừa không nhịn được cười, Nam Đồng đã hài hước “Người mình đầy sắt nên nó hút khiếp quá...”. Một cú ngã như trời giáng nhưng Nam Đồng không hề hấn gì. Cây chuyện trạng của đoàn nhà báo chúng tôi lại bắt đầu nói trạng...

Đúng là chuyện lạ. Chiếc xe ô tô chở chúng tôi mười mấy chỗ ngồi, đã tắt máy, vẫn vùn vụt lên dốc như có một ma lực nào đó. Lần sau người lái xe không tắt máy vì sợ đâm vào dòng người đông nghịt, anh để số mo. Xe vẫn lao lên dốc như đang đi số hai vậy.

Chúng tôi xuống xe, thử lấy một vật gì đó không có sắt. Tôi tìm chiếc hộp giấy đựng sữa X.0 nổi tiếng của Hàn Quốc, loại sữa bột hiện đang được người Việt Nam ưa dùng và thả xuống con dốc. Hộp sữa lăn, lăn mãi không dừng lại, xuống đến chân dốc, hộp sữa nằm im, không lăn ngược lên như chúng tôi mong đợi.

Vậy đã rõ, Dốc Quỷ này chỉ hút các vật có sắt. Để chắc chắn hơn, chờ đến lúc gần tối, dòng người hiếu kỳ vãn dần, tôi mượn cái xe đạp, bắt đầu từ dưới chân dốc, tôi để chân lên hai bàn đạp không tác động một lực nào, lạ thế, chiếc xe lăn lên dốc như có một lực đẩy vô hình từ phía sau...

Rời đảo Jeju, tôi nghĩ đến ngành du lịch, nghĩ tới một bàn tay đạo diễn tài ba đã tạo nên một quy hoạch tổng thể, biến hòn đảo chết, một nơi hoang vu thành nơi nghỉ dưỡng bậc nhất cho hàng triệu con người, nơi được gọi là hòn đảo Tuần trăng mật – một thiên đường trên mặt đất.

Jeju tháng 10/2007

Video đang được xem nhiều

Cùng chuyên mục

Xem thêm Văn nghệ

Mới - Nóng

Khám phá