Mưa rơi rất chậm

TP - Hắn đặc biệt thích mưa, hắn từng nói rằng khi nhìn mưa rơi hắn thấy lòng thật lạ, có khi ngồi trong một nơi chốn ấm áp mà nhìn mưa rơi thấy thú vị vô cùng.

Mưa rơi rất chậm

Minh họa: Lê Trí Dũng
Minh họa: Lê Trí Dũng.

Hắn có thể ngồi hàng giờ ngắm mưa rơi, hắn thích nhìn những giọt mưa trong veo, nhất là những lúc mưa rơi rất chậm. Có thể lúc đó hắn gặm nhấm quá khứ, có khi hắn nhấm nháp hương vị đắng nồng của những giọt cà phê, có khi hắn nghĩ đến những kỷ niệm thời niên thiếu của mình, đặc biệt là những kỷ niệm về mẹ hắn. Hắn nhớ rất rõ, mẹ và bố kiệm lời với nhau vô cùng, khi nào thật cần họ mới nói với nhau.

Trong ký ức về mẹ, chưa bao giờ mẹ cáu gắt hay nói to với ai bao giờ… Bố lúc nào cũng lầm lũi, nói ít, cười cũng ít luôn. Gia đình hắn ai làm việc của người ấy như một cái máy, tưởng chừng êm đềm nhưng có lúc hắn thấy sự nặng nề và đơn điệu. Mãi sau này hắn hiểu bố lấy mẹ là để lấp chỗ trống mà thôi. Trước đó, bố yêu một người phụ nữ khác, cô ấy đã đi nước ngoài và họ mất liên lạc với nhau.

Có khi trời bắt đầu mưa là hắn lang thang ra phố, hắn đi ngoài mưa mà nghĩ về một nơi chốn ấm áp, để thèm muốn chốn yên bình, ấm cúng. Và cũng có khi gặp một cơn mưa bất chợt, hắn chui tọt vào một quán cà phê ấm áp và ngắm mưa… Hắn được gặp nàng cũng vì mưa, có lẽ thế nên hắn khó có thể quên nàng.

Hôm đó, vô tình hắn sang phòng một người đồng nghiệp thì thấy nàng đang chuẩn bị ra về. Hắn ngỡ ngàng, nàng có nụ cười tỏa sáng, có mái tóc dày (hắn từng đọc ở đâu đó, mái tóc dày ở phụ nữ là một trong những biểu hiện của khả năng tình dục tuyệt vời). Đôi mắt nàng màu nâu đậm như thể có một sức mạnh lạ kỳ.

Một cơn mưa bất ngờ đổ xuống, xen lẫn những tiếng sấm ầm ù, đủ biết cơn mưa dữ dằn đến mức nào. Nghĩa giới thiệu sơ qua về nàng với cái nháy mắt chéo qua hắn… nàng từ tốn cảm ơn và mỉm cười để lộ hàm răng đều như những hạt bắp non.

Tiếng mưa to dần, nàng nhìn trời ngao ngán “ui, em sợ mưa lắm, hôm trước bị hỏng mất đôi giày vì ngập”. Hắn sợ sau này lại tiếc “ta vô tình đi lướt qua nhau…” nên hắn vội cầm cây đàn ghi ta ở góc phòng “xin phép mọi người nhé”. Hắn vừa đệm đàn vừa hát “Ngày mai em đi, biển nhớ tên em gọi về…” .

Rồi cơn mưa cũng tạnh, hắn thích khoảnh khắc sau cơn mưa, nói chung những gì dính đến mưa là hắn thích, và được hát cho nàng nghe trong cơn mưa làm hắn thấy thú vị vô cùng. Biết đâu, cơn mưa ấy như là định mệnh để hắn được gặp nàng… Nàng xin phép ra về, hắn lập cập đi theo và mong muốn đưa nàng về, hắn lúng túng, thấy hai tay mình thừa thãi, chắc mặt mình lại như thằng ngố cho mà xem…

Nàng lại cười để lộ hàm răng tỏa sáng “em tự về được anh ạ, hy vọng gặp lại anh”, hắn cuống cuồng “gặp chứ, gặp chứ… nhưng mà anh chưa có điện thoại của em”, nàng nói “anh Nghĩa có điện thoại của em rồi ma”. Ôi, nàng bật đèn xanh rồi. Hắn cười tít mắt… Quay lại phòng Nghĩa, hắn nói vẻ ghen tị “ông tài thật, vợ con rồi mà quen được cô xinh quá đi mất”.

“Nó quen em họ tôi, năm nay mới học đại học năm thứ tư, đang nhờ tôi xin đi làm ngoài giờ, tôi đang định xin cho cô bé làm thu ngân ở một quán karaoke nhưng cô ấy chỉ muốn làm thu ngân ở siêu thị hay cửa hàng quần áo, giày dép cũng được”. Hắn mừng rơn “Vụ này ông để tôi lo, tôi có ông chú mới mở siêu thị điện máy…”. Vậy là nàng làm ca ở siêu thị điện máy, nàng bảo không bao giờ nàng quên ơn hắn…

*

Nhà nàng ở một căn hộ chung cư cũ, bố nàng mất sớm, chị nàng đã lấy chồng xa, nàng và mẹ sống với nhau khá đơn giản. Mỗi lần hắn đến nhà nàng, mẹ nàng nhìn hắn như ân nhân, bà nấu chè rất khéo, hôm thì chè hoa cau, hôm thì chè cốm, chè long nhãn hạt sen… Hắn thấy gia đình nàng thật sự cần một người đàn ông và hắn cho rằng hắn có nhiều cơ hội.

Mỗi tuần nàng đi bán hàng thêm ở siêu thị điện máy ba buổi vào ca chiều, từ 2 giờ chiều cho tới 9 giờ tối, hắn thường đến đón nàng về và họ cùng đi ăn những món mà nàng yêu thích. Mỗi tuần, hắn lại làm một bài thơ và gửi mail tặng nàng, mới đầu nàng nói cảm ơn, nhưng rồi nàng hết chịu nổi và nói rằng “Xin lỗi anh, tất cả những người làm thơ tặng em kiểu này em đều nghĩ là hâm”.

Nàng vẫn tiếp chuyện hắn, thỉnh thoảng đi uống cà phê ở cái quán nhỏ, gần cái hồ bé toen hoẻn (theo lời miêu tả của nàng) cái quán nhỏ nhưng ấm cúng và họ có thể ăn trưa luôn tại đấy. Thỉnh thoảng, hắn cũng nhận được những món quà nho nhỏ từ nàng, hắn xúc động lắm. Tuy nàng luôn có những cử chỉ và lời nói nhẹ nhàng, nữ tính nhưng những nguyên tắc của nàng rất khắt khe, một là, hai là, ba là… đến mức hắn chưa chạm được vào tóc nàng. Mỗi lần định tỏ tình hắn lại bắt đầu “Chắc em biết tình cảm của anh…”, lần nào nàng cũng “em biết, nhưng em chưa nghĩ tới…” và rồi thời gian trôi đi nhanh tới mức hắn nghi ngờ một ngày có tới 24 giờ.

Nàng càng ngày càng đẹp và ngày nàng bảo vệ luận văn tốt nghiệp đại học đã đến, nàng càng lộng lẫy hơn trong chiếc áo dài màu hồng phấn, hắn thì mặc quần âu áo sơ mi trắng, hắn đeo cà vạt đỏ, chỉ thiếu bông hoa ở túi áo là thành chú rể. Nàng hạnh phúc khi có sự xuất hiện của hắn, hắn cảm nhận được điều đó qua nụ cười tỏa sáng của nàng… Không lâu sau, nàng đi làm ở một công ty khá tốt, nàng khó tính hơn với hắn vì hình như nàng đã biết là mình rất đẹp.

Mỗi buổi trưa, công ty hắn thường vắng vẻ, nhiều khi không muốn tụ tập hắn gọi một hộp cơm, sau đó nằm nghỉ, trước khi ngủ bao giờ hắn cũng nhớ đến nàng. Nếu mưa, hắn còn thích hơn, có thể hắn lại làm một bài thơ về nỗi nhớ… Một hôm nàng mail cho hắn “hình như anh không có ai ngoài em, anh lãng mạn quá đấy, bọn con gái bây giờ sợ đàn ông lãng mạn, sợ đàn ông đa cảm và sợ cả đàn ông thích mưa, mưa thì còn làm ăn gì nữa…”. Hắn hơi buồn, thích cái gì là việc của hắn sao nàng lại can thiệp thô bạo như vậy nhỉ…

Sự kiêu ngạo của nàng làm hắn mệt mỏi, vài mối tình dang dở trước đây có cơ hội sống lại, hắn gặp lại họ vờ hờn giận và ỡm ờ… Những phương án của hắn là 1, 2, 3 nhưng nàng vẫn là số một. Hắn duy trì gặp nàng, thỉnh thoảng tặng nàng những món quà xinh xinh mà hắn phải nhờ cô em họ mua hộ…

Mỗi ngày hắn nhắn cho nàng vài tin nhắn kiểu “em đang làm gì đấy” hay “Trời mưa, em có nghĩ về một nơi chốn ấm áp không” hoặc “Ngày vui khi nắng vừa lên…”. Thông thường nàng trả lời “E đang ở công ty đút chân vào gầm bàn” hoặc “Mưa em chỉ sợ hỏng giầy thôi” hoặc “E thích nắng”.

Bố hắn không có vẻ sốt ruột về chuyện vợ con của hắn nhưng họ hàng cô bác thì như ngồi trên đống lửa, ai cũng trổ tài mai mối cho hắn rồi chả đâu vào đâu, người thì chê hắn, người thì hắn chê họ… Thế là sau một thời gian chả ai làm mối cho hắn nữa.

Hắn nghĩ về ba người phụ nữ trong đời hắn, đó cũng là ba phương án của hắn. Một người hắn yêu nhất nhưng lại không yêu hắn nhất (người đó chính là nàng), một người yêu hắn nhất nhưng hắn không yêu nhiều nhất, một người không yêu hắn nhất, hắn cũng không yêu nhất.

Hắn đem chuyện đó kể với một người bạn gái thì cô ấy bảo hắn nên chọn phương án ba, bởi vì như vậy cả hai đều đỡ khổ. Nhưng hắn tiếc nhan sắc và cảm xúc với nàng, mỗi khi bên nàng hắn vui, hắn thấy một sự ấm áp và mộng mị, nàng đẹp như một bông hoa, nhẹ nhàng như một bài thơ, dịu dàng như gió thu, nàng thông minh và hóm hỉnh. Tóm lại hắn yêu nàng nhất, thế mới khổ…

Thỉnh thoảng, cuối tuần hắn đến chơi nhà nàng, dạo này nàng đi chơi tối nhiều hơn (nàng không còn đi bán hàng điện tử nữa), vắng nàng, hắn đành ngồi nói chuyện với mẹ nàng. Mẹ nàng than phiền, từ dạo đi làm nàng bận rộn, có khi phải đi tiếp khách cả buổi tối.

Còn hắn thấy nàng có gì đó khang khác, nàng ăn mặc đẹp và gợi cảm hơn, nàng làm tóc xoăn, mỗi hôm diện một chiếc váy, nàng dùng nước hoa và nàng còn sơn móng tay màu đỏ (hắn sợ nhất phụ nữ sơn móng màu đỏ, hắn bị ám ảnh bởi bọn đàn ông sau khi nhậu say hay nói đi ăn “gà móng đỏ”). Nàng đối xử với hắn vẫn thế, vẫn trả lời tin nhắn, thỉnh thoảng vẫn đồng ý đi uống cà phê, thậm chí đi ăn trưa với hắn. Nàng vẫn đẹp vì nàng sở hữu một nụ cười tỏa sáng…

Dạo này trời hay mưa, hắn nhớ hôm về quê thăm mộ mẹ, trời cũng mưa, nàng nhắn tin cho hắn “Anh về quê à, hy vọng có dịp em sẽ về quê với anh…”. Hắn ngồi bên mộ mẹ thật lâu, hắn tâm sự với mẹ về những người phụ nữ trong đời mình, nhiều người đi qua đời hắn rồi dằn vặt, trách móc hắn, còn nàng, chưa bao giờ trách cứ hắn cho dù vài lần lỗi hẹn, rồi việc hắn đi công tác đúng hôm sinh nhật nàng. Chả sao, nàng bảo đàn ông luôn có lý do và công việc rành mạch, nó quan trọng hơn tất cả. Sợ nàng buồn, hắn bảo “không không, nhưng đây là việc đột xuất, không ai đi thay anh được”…

Hôm ấy hắn ngồi bên mộ mẹ thật lâu, lúc thấy mưa hắn cũng không muốn về, người trông nghĩa trang đã mang cho hắn một cái ô. Hắn muốn chia sẻ sự lạnh lẽo cô đơn với mẹ, giá mẹ còn sống thì sung sướng biết bao, hắn được về nhà ăn cơm mỗi tối, dù không khí không thật rộn rã nhưng hắn vẫn thấy dạt dào những tình cảm mà mẹ dành cho hắn qua những món ăn.

Từ hồi mẹ hắn mất, hai bố con chưa nấu cơm, cái tủ lạnh cắm điện quanh năm nhưng chẳng có gì ngoài mấy chai bia và nước ngọt. Bố hắn ăn ba bữa ở đầu phố, cơm, phở, bún chả, cháo, bánh bao, miến lươn, mì xào, bún thang, xôi xéo… cứ quay vòng như thế.

Hắn cũng như vậy nhưng thêm các cuộc nhậu nhẹt với bạn bè, liên hoan với công ty và các buổi cà phê, ăn trưa cùng bạn bè và các cô gái kể cả các cựu người yêu… hắn buồn lắm, hình như với hắn chưa có gì là trọn vẹn mặc dù hắn là người duy nhất được hưởng cái gia tài khá lớn về đất đai mà bố mẹ để lại.

Nhiều đêm hắn nhớ về mẹ, hắn choàng dậy ra phòng thờ thắp hương cho mẹ. Nhiều đêm hắn nhớ nàng đến phát điên, hắn cứ ước ao được có nàng mỗi sớm tỉnh giấc, muốn có nàng mỗi tối về nhà, muốn có nàng trong những ngày cuối tuần dài vô tận. Nhớ nàng, hắn nhắn tin, hắn gọi điện và giọng nàng trong trẻo cất lên như không hề biết nỗi nhớ đến khổ sở của hắn.

Một hôm, muốn dành cho nàng sự bất ngờ, hắn đến công ty nàng sau giờ làm việc với hy vọng đưa nàng đi ăn tối và sẽ cùng nhau “lang thang hoài trên phố”… rồi tình tiết xảy ra tương tự như trong phim truyền hình dài tập. Nàng mặc chiếc váy tím hoa cà để lộ dáng mình hạc sương mai, tóc buộc cao đầy kiêu ngạo, hắn khấp khởi mừng thầm nhưng nàng nhanh chóng bước kịp lên chiếc ô tô đen bóng chỉ dừng ở cổng công ty trong tích tắc. Hắn buồn thật là buồn, chẳng lẽ nàng không nhìn thấy hắn đứng ngay bên kia đường?

Đêm đó nàng không trả lời tin nhắn của hắn. Hôm sau, hắn đến nhà nàng vào buổi tối, nàng chuẩn bị đi đâu đó nên mặc rất đẹp. Nàng xin lỗi hắn vì phải đi gấp mà hắn lại không hẹn trước với nàng. Hắn nghĩ, hồi mới quen nhau hắn vẫn đến nhà nàng chơi mà đâu cần hẹn trước.

Hắn mơ hồ nhận ra nàng đã không cần sự chở che của hắn, hình như nàng cần ngồi ô tô để trời mưa không ướt giày, nàng cần những bộ váy đẹp để họ biết nàng có cái eo lưng hoàn hảo, nàng cần có những bộ mỹ phẩm đắt tiền để làn da trắng ngần của nàng được bảo vệ. Hắn đoán thế.

Rồi một lần nàng nhắn tin thông báo cuối năm nàng sẽ lấy chồng. Tin nhắn bẽ bàng ấy đủ làm cho trái tim đa cảm của hắn rớm máu. Hắn thấy mình như một sự thừa thãi của thế giới, hắn chán chính bản thân mình, chán cả cái vũ trụ vô vị và nghiệt ngã…

Hắn gặp lại vài cựu người yêu để đong đếm tình cảm của mình, người đã lấy chồng, kẻ còn cô đơn. Một điều kỳ lạ là hắn không còn thấy những xúc cảm ở họ. Hắn còn không cầm tay họ, không thấy một sự thèm muốn nào kể cả một vài lời ve vuốt. Hắn nhận ra nàng quá quan trọng với hắn.

Biết nàng đã có người khác, Nghĩa - người đã cho hắn cơ hội gặp nàng nói đừng giận phụ nữ nếu họ phản bội mình vì mình cũng là vua của sự giả dối đấy thôi. Nói vậy nhưng hắn nghĩ mãi, hắn nghĩ đã là tình yêu thì không thể dối lừa, trái tim là thứ ương bướng, ngang ngạnh nhất, ai mà sai khiến được nó đâu…

Nhiều đêm nằm nghe mưa, hắn ước ao nơi chốn ấm áp này có hơi ấm và vòng tay nàng. Hắn nhắn tin “G9 chưa em?” nàng trả lời “E chưa, dạo này G9 khó quá”. Hắn mừng thầm biết đâu nàng vẫn nhớ đến mình.

Một hôm, bố hắn nói chiều về ăn cơm, nhà có khách. Hắn gần như bải hoải. Chết thật, hắn đâu biết nấu ăn, bố hắn cũng vậy luôn thì tiếp khách bằng cách nào. Nhưng chiều hôm đó hắn cũng mò về nhà sớm. Một người phụ nữ đang lúi húi trong bếp, bố hắn trong bộ dạng lăng xăng, mặt vui hơn hớn. Đã lâu hắn không được ăn một bữa cơm gia đình, đặc biệt lại có một người phụ nữ xinh đẹp nấu nướng.

Một ngày cuối tuần hắn lang thang trên phố khi mưa lác đác rơi, hắn đến quán cà phê nơi trước đây nàng và hắn hay ngồi rồi cùng nhìn ra cái hồ bé toen hoẻn bên cạnh. Vừa gọi một cà phê đen thì có điện thoại của nàng, có vẻ nàng xúc động khi biết hắn đang ngồi một mình ở quán cà phê đó.

Chừng nửa giờ thì nàng đến, nàng chủ động ngồi cạnh hắn (phá vỡ cái quy định phải ngồi đối diện của nàng) nàng gầy và xanh, nàng không trang điểm, không sơn móng tay, đôi mắt nàng đượm buồn. Tuy nhiên hắn vẫn phải công nhận là nàng đẹp vì nàng sở hữu nụ cười tỏa sáng.

Nàng hỏi hắn “nếu cho anh một điều ước, giờ anh sẽ ước điều gì?”. Hắn nói “nếu chỉ là ước thì thôi, nhưng nếu nó trở thành hiện thực thì anh chỉ ước không gì mang em rời xa anh được”. Nàng gục đầu vào vai hắn và khóc nấc lên như một đứa trẻ. Hắn thấy những giọt nước mắt ấm áp của nàng thấm dần vào vai áo hắn. Hắn để yên cho nàng khóc, trong lúc đó, hắn thấy ngoài trời mưa đang rơi rất chậm.

Truyện ngắn của Đoàn Thị Phương Nhung

Giữa cái thời mà sự lãng mạn và cả sự chậm rãi đều thành một thứ xa xỉ, thậm chí bị chối bỏ, Đoàn Thị Phương Nhung lại trưng chúng ra, như một nghịch cảnh tréo ngoe.

 

Mưa rơi rất chậm - ảnh 2

Toàn bộ câu chuyện dày đặc những tâm tư của nhân vật hắn, thêm vài khung cảnh u buồn khá ư phù hợp, khiến câu chuyện có một vẻ nặng nề. Lại thêm giọng điệu lê thê, cố ý (hay vô tình?) lan man kiểu đàn bà, khiến người đọc dễ rơi vào tâm trạng của nhân vật chính.

Chỉ có đoạn kết làm cho truyện đổi hướng, dường như tươi sáng lên. Nhưng đây là cái kết có hậu nịnh số đông. Biết sao được, có thể tác giả thật lòng muốn thế.

Đoàn Thị Phương Nhung viết nhanh và nhiều. Cô nói, khi viết như lên đồng, nhưng sau đó thường quên rất nhanh.

Báo giấy

Video đang được xem nhiều

Cùng chuyên mục

Xem thêm Văn nghệ

Mới - Nóng

Khám phá