Mùa thu

Đã tuột khỏi tay rồi
Một mùa nắng lạnh
Có được mùa Thu chỉ bằng hoài niệm
Giữ một chiếc lá
Còn lại
Giữa ngàn chiếc lá
Đã rơi

Chớp mắt đi qua mười bảy mùa Thu cũ
Thấy một màu vàng rực rỡ
Thương một thời thiếu nữ
Dễ tin
Tiếc một thời thiếu nữ
Dễ yêu

Giờ ta nói với nhau những lời nghiệt ngã
Những câu đùa cay độc
Không sợ làm đau người
Tìm những lời sắc nhất
Mà cứa vào tim nhau
Ngọn cỏ gai làm chảy máu bàn tay bợt bạt
Dừng lại đi người ơi, tan nát hết rồi!

Xin đừng nói gì, hãy im lặng cùng tôi
Cho tôi nhớ một mùa vàng sáng biếc
Cho tôi nhớ khúc ca biền biệt
Của dòng sông chở nặng nỗi buồn
Cho tôi nhớ bàn tay ngày cuối Thu

                                                      của người

 Buông thả chút cảm tình chưa nói
Cho tôi nhớ ánh mắt nhìn từ bóng tối
Chóng mặt vì nhìn lâu không thấy nhau nhưng tưởng tượng ra nhau
Cho tôi nhớ đôi môi người
Như mùa Thu ẩm ướt
Hơi thở thân quen theo tôi suốt chặng đường về

Con tàu đi quá nhanh
Cành hoang đập xước kính toa tàu
Mùa Thu vùn vụt lùi về phía sau
Ai vừa hét lên câu gì với tôi?
“Dừng lại đi người ơi,
Kẻo tan nát hết rồi!”

 

Cánh diều

Có lý giải tình yêu bằng trăm lời thì cuối cùng cũng rơi vào ngõ cụt
Từng bay cao quá những ngọn cây trong sự ràng buộc mong manh
Của một sợi dây nghẹn ngào nối dài từ mặt đất
Giờ em đã không còn lối thoát
Phía trước là bức tường của trái tim câm
Phía sau là bức tường của sự thờ ơ vô cảm
Trong suốt mà không một kẽ hở để lách qua
Dưới chân đất rắn như băng
Không tỏa mùi hương cũ kỹ của bùn đen và củi mục
Trên đầu vẫn là bầu trời xanh ngắt
Cố bao nhiêu yêu đến bao nhiêu cũng không lên đến tận cùng

Có trách thì em chỉ tự trách mình
Em sẽ gắng nhìn thẳng vào anh mà không bối rối
Đi qua anh như đi qua một con đường tối
Ánh sáng của em không làm nó sáng lên…

Video đang được xem nhiều

Cùng chuyên mục

Xem thêm Văn nghệ

Mới - Nóng

Khám phá