Nên hóa giải nội thương...

TP - Cùng lúc đá “ba sân”: Thơ, văn xuôi, lý luận phê bình, gần 22 năm sống và làm việc ở nước ngoài, tính đến nay, Thế Dũng đã cho ra đời 15 cuốn sách đầy đặn, ngồn ngộn đời sống.

Nên hóa giải nội thương...

Nên hóa giải nội thương... - ảnh 1

Vừa ra cuốn “Bên dòng sông tình sử” (tùy bút và đối thoại văn chương), Thế Dũng trao đổi với TPCN về nghề viết, về những nỗi ám ảnh của nhà văn và của một người Việt.

Đọc “Bên dòng sông tình sử”, có thể thấy anh trao đổi chuyện văn chương với khá nhiều nhà văn, cả trong nước lẫn hải ngoại. Có câu chuyện gì thú vị mà anh ấn tượng và chưa nói hết?

Thế Dũng: Dĩ nhiên vẫn còn có nhiều ấn tượng, nhiều tự vấn thú vị mà tôi mới chỉ gợi mở chứ chưa kịp tỏ bày. Khó ai có thể biết rằng nhà thơ Viên Linh đã từng là học trò yêu của Giáo sư Tạ Quang Bửu và lúc bấy giờ anh chàng Viên Linh không hề muốn đi Nam.

Viên Linh xin phép thầy Tạ Quang Bửu đi Nam chỉ vì anh sợ mẹ anh tự tử. Trong văn xuôi của nhà văn Trần Hoài Thư, hiện sống ở Mỹ có nhân vật Trung đội trưởng biệt kích thuộc quân lực Việt Nam Cộng hòa đã hạ súng khi nhận ra kẻ lọt vào mũi súng phục kích chính là thầy giáo Văn Triết của mình.

Chàng biệt kích ấy đã âm thầm ra lệnh giải thoát để ông thầy Việt Cộng bước về sinh lộ. Ông thầy ấy chính là nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường. Tôi và khá nhiều người day dứt: Chúng ta còn xao nhãng việc giao lưu sum họp để hóa giải những nội thương trong hồn Việt, để hàn gắn kết nối những kinh mạch văn chương bấy lâu bị đứt gãy, chia lìa.

Sống và làm việc xa đất nước, làm sao anh có thể tái hiện một bức tranh xã hội và đời sống văn chương khá sống động, như bức tranh về không khí đổi mới văn học từ trước Đại hội IV Hội Nhà văn Việt Nam qua tiểu thuyết “Một nửa lá số” và một số tác phẩm khác như “Hộ chiếu buồn”, “Tiếng người trong đá Giáp Sơn”, “Tình Cuội” ?

Thế Dũng: Xa đất nước, nhiều khi tôi cảm thấy mình đã phải sống trong một ngôi nhà không có cửa sổ, một ngôi nhà bị khóa trái với những angten gãy cụt. Để vượt ra khỏi tình cảnh ếch ngồi đáy giếng ở xứ người, tôi đã cố gắng đọc và tìm đọc tất cả những gì thuộc về văn chương mà tôi có thể có được từ Berlin, từ Việt Nam.

Tôi cặm cụi học tiếng Đức và hăm hở đọc các nhà văn Việt Nam ở hải ngoại mỗi khi có dịp. Từ năm 1989 đến 1997, khi chưa có Email, chưa có các website đa diện, chưa có điện thoại di động, bạn bè, người thân ở Việt Nam đã chiu chắt từng con tem để gửi sang Berlin từng bì thư qua đường bưu điện trong đó chứa đựng rất nhiều bài báo về tình hình văn hóa văn nghệ xã hội chính trị ở trong nước để tôi không bị đứt nguồn thông tin.

Nghe anh nói chuyện, ngoài sáng tác cá nhân, tôi nhận thấy những mong muốn đóng góp cho sự phát triển nền văn học Việt Nam nói chung của anh. Xin anh nói rõ thêm.

Thế Dũng: Lẽ ra cuốn Bên dòng sông tình sử sẽ có dung lượng dày hơn. Cuộc sống phiêu bạt đã làm cho khá nhiều tiểu luận và tùy bút của tôi bị thất lạc và mất tích. Tuy nhiên với sự sắp xếp ngẫu nhiên, dù hữu hạn nhưng dòng sông tình sử văn chương trong cuốn sách (mà tôi là kẻ đi bên) lại tình cờ có một sự gặp gỡ giữa đôi bờ, có sự tụ hợp của các nhà văn bên tả bên hữu.

Bên nào là bồi?Bên nào là lở? Vấn đề là ở chỗ phải có cả đôi bờ thì dòng sông văn chương Việt ngữ mới bộc lộ được toàn bộ thần khí của nó trong một sức chảy mãnh liệt đầy sử tính qua đó thân phận bi tráng của người Việt mới có thể hiển hiện một cách đầy đủ.

Video đang được xem nhiều

Cùng chuyên mục

Xem thêm Văn nghệ

Mới - Nóng