Những thi sĩ túc cầu

TP - Nếu ví mỗi trận túc cầu là một vở kịch thì đó là một vở kịch thơ, mà mỗi cầu thủ là một nhà thơ tự viết nên những câu thơ của mình. Nhưng trong số biết bao nhà thơ như thế, dường như để tìm ra những thi sĩ tầm cỡ giải Nobel thì người ta cảm thấy không có nhiều.

Trong cuốn sách “Từ Pele tới Maradona” của nhà báo Yên Ba vừa cho ra mắt bạn đọc nhân World Cup 2006 – World Cup lần thứ 18, anh đã chọn ra được 17 thi sĩ túc cầu như thế. Có vẻ như anh đang để dành cho kỳ World Cup này chàng thi sĩ túc cầu thứ 18, để dành cho chúng ta chọn lựa.

Cho đến hôm nay, khi trái bóng đã lăn vào các trận tứ kết đầy kịch tính thì dường như chàng thi sĩ túc cầu thứ 18 ấy đã được định hình. Chẳng phải ai khác mà chính là “người ngoài hành tinh”, là “gã béo” – gọi theo cách yêu chiều – Ronaldo.

Tham gia World Cup đầu tiên (1994) ở tuổi 18, Ronaldo chỉ ngồi trên ghế dự bị. Vậy mà World Cup sau (1998), Ronaldo đã tỏa sáng dù mắc cơn động kinh trước trận chung kết.

Đến World Cup 2002, Ronaldo đã cùng đồng đội giành Cúp vàng lần thứ 6 về cho đất nước của vũ điệu Sam Ba và đến World Cup này, vừa cùng đội Brazil vượt qua vòng Knock – out, Ronaldo vừa phá kỷ lục ghi bàn suốt 32 năm qua của Gerd Mueller – một thi sĩ túc cầu người Đức với 14 bàn thắng các kỳ World Cup.

Còn với Ronaldo thì bàn thắng ngày 27/6/2006 là bàn thắng thứ 15 trong các kỳ World Cup mà anh có mặt. Và có lẽ anh sẽ lập kỷ lục mới ở những trận cầu tiếp theo.

Giống như các thi sĩ trước mình, Ronaldo không phải dễ dàng tìm ra thi pháp riêng để khẳng định đẳng cấp. Những dấn thân trên đấu trường châu Âu ở Inter Milan, ở Barcelona… đã khiến cho Ronaldo nhanh chóng tỏa sáng.

Những đường bóng của Ronaldo như những câu thơ hiện đại, tước bỏ những hoa mỹ theo lối cũ, không ngại va chạm để đi thẳng tới đích là ghi bàn thắng. Chính vì sự độc đáo của mình, Ronaldo đã không ngừng bị những trọng tài khắc nghiệt thổi còi, không ngừng bị các đối thủ đốn ngã khiến anh bị chấn thương nặng nề.

Những chấn thương có thể dìm sâu Ronaldo vào cái đáy của sự lãng quên. Nhưng bản chất mạnh mẽ và ý chí ngoan cường của một thi sĩ không chịu khuất phục đã khiến anh không chịu lùi bước, vượt qua mọi rào cản.

Người ta cứ ngỡ sau chung kết World Cup 1998, Ronaldo đã phải nhường vị trí thi sĩ túc cầu này cho Zidane song trong thực tế, World Cup 2002 đã là một tiếng trả lời rắn đanh của tài năng đích thực này khi đội tuyển Brazil lại đăng quang Cúp vàng, còn đội tuyển Pháp thì lủi thủi ra về từ vòng loại.

Đến World Cup này, dường như không ai tin một “gã béo” chạy lang thang không bóng, mờ nhạt trong trận đấu mở đầu lại hiện sáng trở lại một sát thủ ghi bàn bằng rất nhiều kỹ thuật và tốc độ ở những trận đấu sau.

Trong trận đọ sức với Nhật Bản, màn trình diễn phối hợp nhỏ giữa Ronaldo và Ronadinho đột phá vào trung lộ tuy không ghi bàn thắng là màn trình diễn cực kỳ ngoạn mục của bóng đá hiện đại cũng như thơ vụt hiện cách tân hôm nay.

Ronaldo đã tạo ra lịch sử cho thi sĩ túc cầu thứ 18, đã bước vào lịch sử túc cầu và đã là lịch sử của môn nghệ thuật viết nên giai điệu bằng đôi chân huyền thoại, như Fontaine, như Kossis, như Gerd Mueller…

Giống như thơ ca, không biết bao nhiêu nhà thơ đã có những lóe sáng thần hứng, nhưng để tạo ra một sự nghiệp thơ ca đồ sộ mang tầm cỡ nhân loại thì số thi sĩ ấy quả thật là không nhiều.

 Sự nghiệp của các thi sĩ túc cầu còn có chỗ khắc nghiệt hơn bởi họ chỉ có thể tạo dựng bằng những năm tháng tuổi trẻ trên dưới một thập kỷ. Tới World Cup sau, nếu tái bản, có lẽ cuốn sách của nhà báo Yên Ba sẽ có thêm thi sĩ thứ 18 và có tên là “Từ Pele tới Ronaldo” chăng?

Video đang được xem nhiều

Cùng chuyên mục

Xem thêm Văn nghệ

Mới - Nóng

Khám phá