Sự kiện: Chơi hội Xuân

Những trò chơi tuổi thơ tôi

TP - Những năm 9-10 tuổi, tôi cùng bố mẹ và anh chị em ở xóm đê Yên Phụ nghèo khó, hồi đó hai triền đê phần lớn là những mái nhà tranh, đường thì có trải nhựa nhưng khấp khểnh. Vậy mà nghĩ lại, sao hồi đó trong trẻo , vui tươi và sung sướng thế. Hồi chiến tranh, tôi đã viết bài thơ dài, trong đó mở đầu là đoạn này:

Những trò chơi tuổi thơ tôi

-Đẹp mãi trong tôi

            con đường ngoại ô

Gió hồ Tây chạy dọc

            đê Yên Phụ

Mái tranh nghiêng che khoảng trời mưa lũ

Con sông Hồng sóng vỗ

            muốn tràn đê

Lá cải già  mẹ không nỡ

            bỏ đi

Vại dưa mặn suốt

            thời thơ bé

Guốc không có

            chân lau vào chổi rễ

Chị  lớn rồi áo chật vá    nhường em

Trẻ nhà nghèo dễ dãi

            lớn lên

Miếng giẻ cũ thành

            búp bê xinh xắn

Vòng tôi đeo là

            cuộng rau mát lạnh

Quả thị vàng sáng rực

            một vầng trăng…

Búp bê, vòng đeo tay, quả thị, là những đồ chơi rất riêng. Còn bọn trẻ vui đùa nghịch ngợm ra sao?. Đê Yên Phụ nằm giữa hồ Tây và sông Hồng với rất nhiều vòm cây, lại có ao tên là Ao Vả- giờ vẫn còn. Cứ chiều chiều, cả bọn con trai con gái rủ nhau xuống hồ bơi và lặn thi, tay mỗi đứa cầm theo hai cục đá nhỏ gõ dưới nước để gọi nhau, đứa nào thò đầu lên trước là thua-có một trọng tài ngồi trên bờ theo dõi- Đứa nào gõ ba tiếng liền có nghĩa là: “Tao lên đây, ngộp thở quá!” Và tất cả hò reo bằng cách gõ liên tục  những mảnh đá vào nhau, như một tràng vỗ tay. Và tất cả nhô đầu lên khỏi mặt nước khi biết chắc chắn đứa gõ  ba tiếng liền đã lên trước, ngồi làm trọng tài thay cho đứa ngồi ban nãy! Trò chơi này chúng tôi không biết chán, hôm nào cũng chiều muộn, mặt  tái nhợt mới về. Và bố thường chờ sẵn với  chiếc roi, chạy ra đón.Nhưng mẹ cũng chạy ra trước, ôm tôi vào lòng rồi đẩy tránh xa bố, giục: “Tắm lại rồi thay quần áo đi con”. “Và mẹ quay sang bố; “Con nó mải chơi, đang chết rét kia kìa, ông tha cho nó đi mà”… Bọn con gái chúng tôi, đứa nào cũng thủ sẵn trong túi sách vở đi học một bộ 10 chiếc que chuyền. Và đứa nào cũng có anh, chị hoặc chính bố mẹ cuốn cho một quả bóng hoặc bằng giẻ rách, hoặc bằng rơm khô, sang nhất là bằng len vụn.Cứ rỗi là xúm nhau chơi chuyền với tiếng hát đồng thanh thật dễ thương:-Cái mốt, cái mai, con trai, con hến,con nhện chăng tơ, quả mơ quả mận, quả thận-lên bàn đôi! Đôi tôi -đôi chị- đôi cái bị -đôi cành hoa-lên ba-Ba đi xa- ba về gần-ba luống cần-lên bàn tư! Tư ông sư -tư bà vãi- hai lên năm! Năm con tằm  năm lên sáu! Sáu lẻ tư-Tư lên bảy-Bảy còn ba-ba lên tám-Tám lẻ đôi-đôi lên chín! Chín lẻ một- một lên mười! Ai qua được cả mời lượt thì tất cả lại hát tiếp: “Chuyền chuyền một, đủ một đôi-Chuyền chuyền hai, hai mắt lác…”

Nhưng ít khi có đứa nào đi một lèo thông suốt mà thường chỉ đến bàn năm, bàn sáu là hoặc rơi que chuyền, hoặc không đỡ được bóng, phải nhường cho đứa khác. Trò này bọn con gái bé cũng say sưa lắm, tay mặt nhọ nhem không để ý, cứ lăn lê với bài đồng dao và bộ que chuyền, quả bóng cuộn , chơi mê mải. Một trò nữa , là  chơi ô ăn quan, ba bốn đứa ngồi quanh một “bàn” tự lấy que vạch lên đất có mười ô và hai đầu hình nửa mặt trăng khép kín, rải sỏi loanh quanh sao cho “ăn” được của đứa khác nhiều , là thắng. Trò này mới thật... chân lấm tay bùn, mặt mũi nhọ nhem, mà đầy tiếng cười.

Nhảy dây cũng là một môn thể thao vui thích của cả con gái con trai. Nào nhảy đơn, rồi nhảy kép, nhảy bắt chéo dây, nhảy quay tròn… Ui choa là vui. Nhưng vui thích nhất, phải nói đó là trò Rồng rắn lên mây. Một đoàn khoảng trên dưới mười đứa, ôm lưng nhau vừa rồng rắn đi vòng vừa hát đồng thanh: “Rồng rắn lên mây- có cây lúc lác, có nhà điểm binh, ông trốn bà rình, đuổii nhau chí chết”… Tiếng cười như nắc nẻ.

Ôi tuổi thơ quý hóa, đầy niềm vui và tiếng cười, đầy hương hoa sen, hoa móng rồng, hoa duối, và mùi thơm ngô nướng, mùi thơm của ngọn gió phóng khoáng sông Hồng. Tuổi thơ của tôi giờ đã xa tít tắp. Chỉ thương các bé ngày nay, vẫn ở đê Yên Phụ hoặc các xóm nghèo và các bé ở nhà cao tầng hay biệt thự, tất cả chẳng còn bé nào được hưởng những niềm vui thơ trẻ, trong trẻo và mến thương như chúng tôi xưa.  

Hà Nội 12 – 2016

Video đang được xem nhiều

Cùng chuyên mục

Xem thêm Văn nghệ

Cùng chủ đề

Mới - Nóng

Khám phá