Nỗi niềm tôm cá

TP - Ngày xưa nghèo thật, lo toan cuộc sống cứ điểm mặt từ miếng ăn trở đi, cái lo thành cả mối quan tâm thường ngày. Giờ hàng xóm 10 năm có khi không thuộc hết mặt, nhưng chục năm trước, khi hàng xóm đúng nghĩa tối lửa tắt đèn, tầm chiều chiều mà nhìn thấy nhau kiểu gì cũng nghe hỏi: “Đi đâu đấy? Ăn cơm chưa?”.

Nỗi niềm tôm cá

Nỗi niềm tôm cá - ảnh 1
Ảnh: Minh họa: T.H

Ngày bé mình cứ thắc mắc tại sao lại hỏi ăn cơm chưa lắm thế. 7 tuổi, đi học tiếng Anh cô giáo dạy chào khác hẳn, chào sáng, chào chiều, chào khỏe không, chào chung chung. Chả ai chào mà như hỏi (ăn cơm chưa) vậy cả. Mãi rồi mới hiểu ra đấy đúng là lời chào, gật đầu chào đáp lễ là được.

Mới nhớ lúc trước mình nghe đâu một câu ca dao ý rằng cả năm mong nhất ngày mùa, có bát cơm trắng với cá kho. Hóa ra ông cha ta không phải là yêu cá mà là mê mẩn món cá:

Cá đồng nướng mà hơn sơn hào hải vị:

Điên điển mà đem muối chua
Ăn cặp cá nướng đến vua
                          cũng thèm!

Cá đi cùng sự khao khát:

Muốn ăn cơm trắng cá kho
Trốn cha, trốn mẹ xuống đò
                               thăm anh

Đỉnh cao của ẩm thực, hân hoan:

Chi ngon bằng gỏi cá nhồng.
Chi vui bằng được tin chồng
                                  vinh qui


Món cá quyến rũ thế này có ghê không:

Cá nục nấu với dưa hồng
Lơ mơ có kẻ mất chồng như chơi


Cá làm thước đo vị trí và sự tôn trọng:

Anh về làm rể ăn cơm với cá
Em về làm dâu ăn rau má với
                                 rạm đồng


Cá gắn với tình yêu quê hương:

Em đi em nhớ quê nhà
Nhớ con cá bống sông Trà
                                kho tiêu

...

Cả nỗi niềm mong ước đơn sơ:

Bao giờ cho đến tháng Mười,
Bát cơm đầy ngọn cá kho đầy nồi

Video đang được xem nhiều

Cùng chuyên mục

Xem thêm Văn nghệ

Mới - Nóng

Khám phá