Thủ khoa ơi hỡi thủ khoa

TP - Tin đứa cháu gái con bà chị của Ngơ đỗ thủ khoa trường đại học số dách làm cả họ nhà Ngơ mừng rú.

- Thần kỳ! Đứng đầu cả ngàn người tài quả là chuyện thần kì!- Ngơ reo lên sung sướng - Xứng đáng dòng họ Nguyễn Ngu Ngơ he he.

Bố Ngơ hân hoan:

- Nửa thế kỷ nay dòng họ nhà mình mới có người đỗ thủ khoa, vinh dự tự hào quá!

Nghèo thì nghèo, cả họ quyết tâm mổ một con heo tạ đãi cả làng, vừa đãi vừa khoe, sự đời xưa nay vốn vậy.

Không ai không mừng cho cháu. Bữa tiệc râm ran chuyện đất nước trọng dụng nhân tài, chuyện thành phố mở rộng cánh cửa đón thủ khoa.

- Đỗ thủ khoa tất nhiên là giỏi nhất, giỏi nhất tất nhiên phải có việc làm tốt nhất - Ngơ vung tay đá chân khẳng định.

Thị Mẹt lườm:

- Để từ từ xem cái đã.

- Xem xét cái gì nữa. Đấy kìa, thành phố đang trải thảm đỏ mời thủ khoa khắp đất nước về làm việc, em về mà xem.

Thị Mẹt dài môi:

- Ối dào thảm đỏ với chả thảm xanh.

Tiêu chuẩn thủ khoa về làm việc ở thành phố mới nghe phát thèm. Thủ khoa không cần qua khâu thi tuyển công chức, vào làm việc là được hưởng mức lương chính thức, không một ngày ăn lương tập sự.

Chẳng những thế còn được hưởng mức lương ưu đãi cao như Thái Sơn. Thật đã đời. Đường công danh vừa mới ra ràng đã rộng mở thênh thênh. Thủ khoa nếu bảo vệ luận án thạc sĩ được hỗ trợ số tiền bằng ba chục lần mức lương tối thiểu.

Nếu làm luận án tiến sĩ thì được thành phố hỗ trợ số tiền mới nghe đã điếc tai: Tám chục lần mức lương tối thiểu! Thủ khoa nếu có học bổng đi học nước ngoài thì thành phố sẵn sàng mở hầu bao tạm ứng 100% kinh phí học tập, ăn ở hoặc được hỗ trợ 100 USD/ tháng.

- Chu cha! - Ngơ kêu lên - Đời Ngơ nằm mơ cũng không thấy. Ngày xưa cô Dương Thị đỗ thủ khoa, mà cũng phải mãi mới được tập sự, tập sự mãi mới chính thức. Bây giờ xem kìa, như một giấc mơ!

Thị Mẹt chồm tới bịt mồm Ngơ:

- Người ta nói dzậy chứ biết có làm dzậy không, chưa chi mồm miệng đã toang toác! Nếu đúng vậy thì tại sao hơn trăm thủ khoa trong cả nước, mới về thành phố làm việc có vài ba người?

Ngơ ngồi ngẩn ra. Ừ nhỉ, lạ nhỉ! Có khi chủ trương chính sách hay nhưng làm thế nào đến được tai người cần thì lại qua quít. Đăng một mẩu tin, lên mấy dòng trang web thế là xong.

Mình làm việc trong thành phố mà chẳng nghe thấy bao giờ, nữa là trẻ con suốt ngày chúi mũi học tập.Nếu anh thực lòng muốn trải thảm đỏ thì phải trải từ cổng trường đại học.

Loan báo cho tất cả sinh viên biết để phấn khởi thi nhau gắng sức đạt được cái thủ khoa. Chính sách hay thế mà cứ thậm thà thậm thụt, giấu không ra giấu, công khai chẳng ra công khai, đến khổ!

- Công khai sao được mà công khai! - Thị Mẹt mặt đỏ phừng phừng - Nhà mình cứ hay cả tin. Thời buổi người nhiều của ít, việc làm có một nhúm, cử nhân thất nghiệp thì vô thiên lủng, công khai có mà họa!

- Thị Mẹt nói hay! - Bố Ngơ cau mặt - Chủ trương thu hút nhân tài của thành phố là có thật, ai giấu diếm đâu!

- Con lạ gì cái cách trải thảm của người ta nữa. Bao nhiêu việc làm ngon lành đã giành hết cho con ông cháu cha, quen thân, đồng hương, cánh hẩu rồi.

Còn một tí  việc làm đầu thừa đuôi thẹo mới trải thảm đỏ ra mời. Thủ khoa là nhân tài, kiếm đâu mà chẳng ra việc, sao phải đi làm mấy việc đầu thừa đuôi thẹo?

Bố Ngơ lại ngẩn ra. Ngơ ngẩn theo. Ừ nhỉ?  Cháu nhà mình thủ khoa chứ con cái nhà người ta đâu. Việc ngon lành không dành cho người nhà lại trải thảm đỏ mời thiên hạ về làm, có mà điên!

Nhân tài thì mặc nhân tài

Bao nhiêu chỗ tốt chẳng ai chịu nhường.

Ô hô!

Video đang được xem nhiều

Cùng chuyên mục

Xem thêm Văn nghệ

Mới - Nóng

Khám phá