Thuốc cho ngày mai

TP - Chẳng ai muốn đến bệnh viện, trừ khi phải đến. Có trăm ngàn lý do. Không kể ra. Kể ra, có khi chính người kể đang cố ghi tên mình vào danh sách một chỗ nằm nào đó trong chốn thương tật và đau đớn ấy. Nhưng, rồi ai cũng phải đến. Không đến, xem như không phải người. Khó làm người.

Minh họa: Đỗ Phấn
Minh họa: Đỗ Phấn

Tất nhiên, trừ trường hợp đặc biệt, họ là bác sĩ, y tá, điều dưỡng… Con chiên bất khả kháng của những bức tường dường như từng trắng toát trước khi ngả màu xỉn vàng. Các dãy hành lang, ôi thôi, cảm giác như chẳng có hành lang bất kỳ nơi đâu được tận dụng triệt để như ở bệnh viện. Làm nơi ăn, chốn nghỉ cho bất cứ ai. Làm sân phơi trọn vẹn từ sự trần trụi cỏn con nhất cho đến kín đáo dày cộm nhất mà ai đã đi qua các khu phố Tàu đều thấy: Đủ sắc màu cầu vồng, kiểu dáng, chất liệu tạm bợ hoặc bền bỉ,… Làm chốn hẹn hò công và tư: Như cái bùng binh xoay vòng ba trục đường thân nhân, bệnh nhân và lực lượng canh giữ hay mời mọc thần chết. Làm chiếc giường cọt kẹt hững hờ và quay quắt từng giấc mơ giữa ban ngày. Cáng đáng tất tần tật vai trò của một không gian chịu đựng. Dài ngoằn. Ươn ướt. Lành lạnh. Mồ hôi. Mùi.

Mùi bệnh viện. Ít nhất một lần trong đời, bạn phải thưởng thức mùi bệnh viện.

Tôi chỉ đi ngang qua thành phố này. Khỏe mạnh. Rủng rỉnh tiền. Bỗng, sau một bữa ăn, thấy mình đang nằm trên chiếc giường bé xíu. Dây nhợ rối tung đang nối vào cơ thể mình. Ống thở này. Ống truyền này. Ống đo tim mạch này.

Sao thế này? Tôi chỉ có thể hé cái miệng mệt nhọc gừ gừ.

Anh đau nặng lắm. Người đàn ông ngồi ghé mông ở chiếc giường bên cạnh trả lời. Mắt anh ta hướng về cơ thể đang nằm sát mé. Vợ tôi cũng đau nặng lắm.

À, thân nhân. Một người nuôi bệnh. Tôi mới để ý, người đàn bà nằm bên hông anh ta đang khò khè phập phồng dưới tấm áo xanh xám. Giống màu áo tôi đang mặc trên người.

Sao lại đau? Tôi cố tìm hiểu.

Bác sĩ bảo vậy. Anh có muốn tôi gọi bác sĩ giúp không? Nói rồi, người đàn ông láng giềng dợm đứng dậy, bước ra ngoài. Tưởng như, anh ta đang chờ một lý do để bước ra ngoài. Không hẳn vì muốn gọi bác sĩ giùm tôi.

Một vị áo trắng bước vào. Trước người đàn ông. Bác sĩ luôn hưởng đặc quyền đi trước người khác, dù rằng họ bước rất chậm.

Tôi đau à? Tôi ậm ừ khi vị bác sĩ nhấn hai tay trên ngực rồi lần xuống bụng mình. Không vội vàng gì mở miệng, ông nhìn máy đo đang ngoằn nghoèo zíc zắc kêu bim bíp nối với thân thể tôi. Khẽ chỉnh lại ống truyền.

Anh không đau à? Bất ngờ, ông chiếu thẳng vào tôi. Mắt tôi.
Không. Tôi có đau gì đâu.

Không đau sao vào đây? Bác sĩ khẽ nhướng mày. Không đau sao vào đây?

Ừ nhỉ. Tôi ậm ừ. Nghèn nghẹt khi bắt đầu cảm thấy dường như mọi ánh mắt trong phòng đều hướng về mình. Giống nhau. Giống bác sĩ.

Nhướng mày. Không đau sao vào đây? Biết chết liền chứ còn có sức mà hỏi à? Tôi cáu. Cái cáu của con cá đang dung dăng dung dẻ trong hồ nước sâu bỗng dưng thấy mình nằm trong tủ kính. Nước trong hơn. Thức ăn sẵn. Không có chỗ giấu mình. Máy lọc oxy thổi bọt khì khì. Chờ.

Không đau sao vào đây? Bác sĩ lặp lại. Ông ta xắn tay áo. Ai vào chốn này cũng bảo rằng mình bình thường. Mình khỏe như vâm. Mình chẳng bệnh hoạn gì. Bệnh viện để làm gì chứ? Vào bệnh viện chứ có phải lên thớt đâu mà sợ? 

Người đàn bà giường bên ho khục khặc. Vẫn nhìn tôi, bác sĩ hỏi. Bà sao rồi?

Còn đau lắm ạ. Suốt đêm không ngủ được. Người đàn ông trả lời thay vợ. 

Bác sĩ quay hẳn sang giường kế bên. Không ngủ được thì làm gì? Chẳng đợi nghe câu trả lời, ông ta đi lần lượt từng giường. Chỗ nắn, chỗ kề ống nghe, chỗ ngó nghiêng máy đo điện tâm đồ. Tôi đếm, có cả thảy năm giường. 

Giường này ai nằm nhỉ? Bác sĩ lại hỏi trống không, hếch mặt về chiếc giường cạnh cửa sổ.

Chẳng ai cả. Ai đó trả lời. 

Sao có gối chăn ở đây? Dường như, bác sĩ chỉ biết hỏi.

Người đàn ông có vợ nằm giường kề bên tôi bẽn lẽn, gãi đầu. Đêm qua, mệt quá, nhà cháu ngả lưng tạm đấy, bác ạ. 

Tạm thôi à? Bác sĩ lại hỏi. 

Không đau, tôi sẽ gí vào tai ông ta câu trả lời ngay. Chỉ có các vị mới xem bệnh viện là nhà, là tổ, là nơi thường trú. Chứ ai mà muốn ở vĩnh viễn trong cái nhà ngục nồng nặc hơi hướm bệnh hoạn thế này. Chứ ai mà tình nguyện kề cổ vào lưỡi hái thần chết – kể cả thần chết du nhập từ nước ngoài, mang những cái tên rất Tây, rất oách, rất hống hách trêu ngươi. Cá nào chẳng sợ thớt.

Tôi không mở miệng nổi. Nghĩa là tôi đang đau. Không đau sao vào đây.

Người đàn ông vơ vội gối chăn về giường vợ trước khi bác sĩ bước ra khỏi cửa. Phòng Y. Ba cũ cộng một mới là bốn. Còn thiếu một. Tấm áo blouse trắng quá mông trước khi khuất dạng còn bỏ lại mấy lời lẩm nhẩm. Ai nữa nhỉ? Bao giờ đủ nhỉ?

Người đàn ông trở về giường vợ. Anh ta chắc như đinh đóng cột, cái giường ấy, anh thấy không, cái giường kề bên cửa sổ kia, chẳng bao giờ có người. Bệnh viện này có căng cứng bệnh nhân, nó vẫn không có ai nằm. Trừ thân nhân.

Sao vậy?

Phong thủy. Nắng hắt suốt buổi sáng. Trưa chiều lành lạnh. Góc khuất. Chẳng ma nào muốn ở đó huống chi người ốm.

Người bệnh được lựa chọn chỗ nằm à?

Giá mà được chọn. Nhập khoa, điều dưỡng sẽ đưa ngay bệnh nhân vào giường đấy, nhưng không hiểu sao chỉ chốc lát là bệnh nhân lại đổi. Lạ, phòng này luôn chỉ có nhiều nhất bốn người bệnh. Chăm vợ gần tháng nay rồi, tôi thấy thế.

Tôi có đổi đâu?

Chẳng phải ban nãy anh vừa nhờ tôi dìu qua giường này á? Đau quá nên quên à?

Bất chợt, rùng mình. Hóa ra, tôi đau thật. Đau đến nỗi chẳng nhớ mình có đổi chỗ nằm cơ đấy. Thế, ông ấy trực phòng này à? 

Bác sĩ Hỏi? Người đàn ông cười. Ở đây, chúng tôi quen gọi ông ấy là bác Hỏi. Cả y tá, điều dưỡng, hộ lý cũng gọi thế. Anh mới vào nên chưa biết. Ông ấy luôn hỏi và chỉ hỏi thôi. Đừng mong cạy miệng ông ấy một câu trả lời. Thế nhưng, giỏi lắm. Mát tay lắm.

Chữa bệnh à? Đến lượt tôi thắc mắc.

Người đàn ông sừng sực. Thì, chữa bệnh chứ chẳng lẽ gieo bệnh hoặc giết người? Anh hỏi lạ nhỉ?

Ái chà. Ông bác sĩ được quyền hỏi vô vàn chán chê, không cần biết duyên cớ. Người bệnh thì không được hỏi à? Người bệnh chỉ có thể rụt rè trả lời hoặc im ỉm cắn răng? Tôi kéo chăn đắp ngang mặt, cắt ngang cuộc chuyện trò bắt đầu nhen nhóm hình ảnh vị bác sĩ khả kính có nickname Hỏi ngay khi có thể. Người đàn ông lấy cái bô dưới gầm giường lên, dựng vợ ngồi ngửa dậy, lấy tấm chăn quây một vòng quanh người chị. Ai cũng biết những chuyện ấy. Chẳng cần hỏi.

Tôi xoay mặt sang hướng khác. Lởn vởn. Mê mê tỉnh tỉnh. Làm sao bạn nhớ hết từng viên thuốc đã uống trong đời? Từng cơn sốt nóng lạnh đã diễn ra trên cơ thể? Con người, khác gì cái lồng chim. Thượng đế nhón tay treo cái lồng ấy lên một cành cây vừa phải. Bỏ vào một chú chim vừa phải. Hai lọ nước và thức ăn vừa phải. Thế là, thế gian sẽ có thêm một cuộc loay hoay tìm kiếm lối thoát vừa phải. Ngọt nhạt vừa phải. Xoay hướng này, mổ song kia. Thi thoảng nhảy toáng loạn. Thi thoảng hò hét đến khản giọng. Thi thoảng giả vờ tin tưởng và phục tùng số mệnh. Cuối cùng, nhận được một cái chết rất vừa phải. Vừa phải bằng tất cả những cái vừa phải trước đó cộng lại. 

Tôi không ưa hỏi. Tôi là cái lồng chim đan bằng tre trúc nhân tạo qua đôi tay người thợ lành nghề. Chẳng cần cửa nẻo gì, chú chim trong tôi cứ đứng yên đấy, ngày qua ngày, ăn rồi hót ba bốn lượt. Sau rất nhiều lần vỗ cánh bay đi, chú chim nhận ra rằng chẳng có nơi nào dung thứ mình như cái lồng kia. Bầu trời là ảo tưởng. Tự do là phù phiếm. Bản năng là địa ngục. Tôi, kiêu hãnh chấp nhận cái kiểu mẫu đã nuôi nấng, che mưa che nắng cho mình. 

Cành cây của tôi, có lẽ, đã già yếu trong chuyến du ngoạn dài ngày này. Ông bác sĩ Hỏi đang làm công việc tìm kiếm một cành cây khác, trong khi băng bó, cứu chữa, thậm chí thay nốt cành cây cũ đã mục rỗng vì thời gian, thời tiết hoặc sâu bọ. 

Chú chim đã ngủ. Chiếc lồng im ắng trên nền đất, không còn treo lắc lư trên cành cây theo gió. Cho tới khi có tiếng ồn ào đánh thức nó dậy. Tôi nhỏm người, gượng ngồi tựa lưng vào thành giường. 

Dãy ba giường đối diện, ở giữa là một sư già. Đầu trọc bóng. Áo vàng. Đang ngồi như Phật. Bên phải, cạnh cửa sổ, giường trống. Bên trái ông, là giường của một thanh niên gầy đét. Có mấy người đứng túm tụm, khoanh tay, xì xào, thút thít. Tôi nhận ra, trong đám đứng lô nhô ấy, có một vị linh mục hoặc thầy dòng, áo dài đen cổ viền trắng. Một tay cầm cây thập giá nhỏ, một tay nhúng vào lọ nước vẫy vẫy lên người thanh niên. Họ đọc kinh. Rì rầm. Lạy cha chúng con ở trên trời…

Vợ nằm thiêm thiếp. Người đàn ông giường bên thấy tôi thức, sang ghé mông ngồi ké. Thì thào. Lễ xức dầu. Anh ta chắc không qua nổi. Muốn xưng tội lần cuối cùng. 

Sao phải xưng tội? Tôi không ngăn được câu hỏi. 

Thủ tục ấy mà. Kiểu như, để báo cáo với Chúa rằng con đã hoàn tất đời này, xin mở cửa bước vào đời sau. 

Nhỡ, không có tội tình gì thì xưng làm sao?

Ớ. Anh hỏi gớm nhỉ. Không tội cũng phải moi ra tội mà xưng. Không moi ra tội cũng là một cái tội. Không sống nổi cũng là tội.

Thì ra vậy. Ông cha xứ và vài người làm xong công việc, về ngay. Chỉ còn thanh niên nằm lại. Thoi thóp. Nhưng, có vẻ mãn nguyện. Một chiếc lồng hết đát, một chú chim mãn hạn. Anh ta ra đi vài giờ sau đó. Hộ lý thoăn thoắt lột tấm ga cũ, tròng tấm mới vào. Gối chăn, có lẽ phải đem đi giặt. 

Sư vẫn ngồi. Tôi không biết ông đã ngồi bao lâu. 

Ông sư bệnh gì? Tôi lại hỏi.

Người đàn ông láng giềng ra vẻ hiểu biết. Nghe đâu, thầy ấy tắt thở trước khi nhập viện. Lại thở, lại ăn uống bình thường. Đệ tử thay phiên nhau chăm nom. Kỳ lạ. Bác Hỏi khám đi khám lại vẫn chưa ra bệnh. Bệnh gì mà chẳng nghe than vãn đau đớn. Cứ ngồi. Có khi ngồi suốt đêm. Chẳng nói chẳng rằng với ai. Chỉ có thầy ấy là bác Hỏi không hỏi han được gì.

Mà này, anh không có người thân à? Người đàn ông quan tâm. Rồi ăn uống thế nào? Cần gì cứ bảo tôi nhé. Cùng hoàn cảnh bệnh hoạn, chia sẻ với nhau. Vô tư. Đừng lo. Tôi không lấy tiền công đâu.

Bây giờ, tôi mới nghe bụng mình réo như cơm sôi quá lửa. Đèn đã sáng trưng tự lúc nào. Mấy giờ rồi? Tôi buông cái khay cháo đã sạch trơn xuống. Người đàn ông đã sớt phần cháo của vợ cho tôi. Ngại tôi áy náy, anh bảo: Đằng nào, nhà tôi cũng ăn không hết. Chăm vợ tháng trời mà tôi béo quay lên, anh thấy không? 

Mấy giờ rồi?

Đã vào đây còn giờ giấc làm chi cho mệt óc. Cứ đếm ngày ba bữa cháo kèm ba liều thuốc là xong. Thời gian chẳng ích gì với người bệnh cả. Nhắm mắt ngủ thì ngày cũng như đêm. Thôi, tôi nằm nghỉ chốc đây.
Người đàn ông lại ôm gối chăn sang chiếc giường cạnh cửa sổ. Nhưng, chưa kịp nằm cho ấm chỗ, cửa phòng lại mở toang, áo trắng áo xanh đẩy một người mới vào. Người đàn ông bật dậy như lò xo. Vẫn không thoát khỏi sự bắt gặp của bác sĩ.

Lại ngủ nhờ ở giường ấy à? Sao không nằm ở cái giường mới được làm phép ban chiều kia? Tiếng bác sĩ Hỏi. 

Người mới được đưa vào thế chỗ thanh niên con chiên Thiên Chúa. Cũng là một thanh niên. Cũng gầy xọp. Khó lòng nhận ra những con người khoác cùng màu áo bệnh nhân ra ra vào vào chốn này. Tưởng chừng, con chiên Thiên Chúa vừa quay trở lại. Ống oxy, ống truyền dịch, ống đo tim mạch lại gắn vào. Nằm duỗi chân, thở khó nhọc. Một người thân ngồi ké mông bên cạnh. 

Sư vẫn ngồi. Im lặng. Ai đó tắt bớt đèn. Người đàn ông lại lấy bô dưới gầm giường lên, dựng vợ ngồi ngửa dậy, quây tấm chăn xung quanh. Tôi kéo chăn ngang mặt, xoay người nằm nghiêng một bên.  

Mở mắt là ngày. Nhắm mắt là đêm. Người đàn ông có lý. Thời gian chẳng nghĩa lý gì ở cửa ngõ sống chết này. 

Tôi chỉ dạo qua thành phố này. Bệnh viện này. Chiếc giường này. Có ngắn ngủi hoặc lâu dài như những liều thuốc đang đi dạo trong thân thể tôi, tan ra và ngấm vào, chữa trị bệnh tật hoặc vô dụng, lôi kéo tôi xa xôi hơn hay bỏ mặc tôi đến gần nhà xác?

Thanh niên ban chiều đã đi đâu? Thanh niên thế chỗ từ đâu đến?

Cái chết. Có phải cái chết là câu hỏi lớn nhất, ám ảnh nhất, bế tắc nhất mà con người ta không thể nào tránh khỏi? 

Tại sao vị sư già kia đã tắt thở rồi lại hồi sinh? Tại sao ông ấy chỉ ngồi mà không nằm? Chỉ im lặng mà không lên tiếng? Chẳng có gì đáng hỏi và trả lời nữa ư? 

Chú chim nằm yên. Thuốc an thần xâm lấn tâm trí nó. Lâu lâu. Chợt ngưa ngứa hai tai bởi tiếng xì xào rất nhỏ ở giường bên cạnh. Nó he hé mắt nhìn qua.

Tấm chăn bên ấy đắp tràn kín giường. Hơi nhô lên. Rung rung nhè nhẹ. Chiếc giường nhịp nhàng đều theo, thi thoảng cót két lành lạnh. Ai rên ư ử. Ai thở 

khò khè. 

Ông sư cũng có lúc nằm. Chiếc giường bên phải ông, cạnh cửa sổ, trống huơ.

Không chỉ người đàn bà giường kế bên tôi, mà người đàn ông chồng chị ta cũng thế. Họ đang đau. 

Không đau sao vào đây? Giờ này, có lẽ bác sĩ Hỏi đang bận rộn với những toa thuốc cho ngày mai.  

Núi Dinh, 3/2014

Truyện ngắn của 
Trịnh Sơn

Không gian siêu thực, lẩn quất đâu đây không khí của phòng chờ trước ngày phán xét? Nhưng cũng rất thực với những nỗi đau có thật của con người.

Thuốc cho ngày mai - ảnh 1

Trước ngưỡng cửa sống - chết. Mọi con người đều như nhau. Không phải ai cũng hiểu điều đó, nhưng Trịnh Sơn, bằng quan sát và chiêm nghiệm của mình, đã cố gắng truyền đạt điều đó - bằng văn chương.

Trịnh Sơn, nhà văn trẻ, đang sống và làm việc ở Bà Rịa - Vũng Tàu. 

L.A.H

Cùng chuyên mục

Xem thêm Văn hóa

Mới - Nóng

Khám phá