Tôi vẫn là Ái Vân!

Thấm thoắt đã 4 năm kể từ ngày Ái Vân trở lại sân khấu Hà Nội tham gia Gala ca nhạc của NSƯT Trần Bình. Sau khoảng một thập kỷ vắng bóng, chính anh Bình lại là người mời chị trở về hát.

Tháng 4/2006, chị xuất hiện trong bộ váy hồng đi từ dưới hàng ghế khán giả của Nhà hát Lớn Hà Nội lên song ca cùng NSND Quang Thọ, một người anh và cũng là đồng nghiệp chung Đoàn ca nhạc nhẹ ngày xưa.

20 năm trôi qua, bao sự kiện trôi qua, NSND Quang Thọ rơm rớm nước mắt nghẹn ngào, còn Ái Vân thì gặp lại đồng nghiệp cũ tóc đã điểm bạc như NSƯT Mạnh Hà, NSƯT Vũ Dậu, NSƯT Quang Huy... khiến chị cứ tíu tít, ríu rít như một đứa em nhỏ ngày nào.

Nhìn vóc dáng và nhan sắc của Ái Vân, nhiều người cho rằng tuổi tác hình như rất nương nhẹ và có phần thiên vị người phụ nữ đẹp này. Bất ngờ là tháng 6 này vào TPHCM thấy tên chị được treo lên băng rôn ở rất nhiều sân khấu ca nhạc. Gặp Ái Vân trước ngày chị trở về Mỹ, câu chuyện cũng xoay quanh "một chốn đi về".

Đợt về này chị chủ yếu ở TPHCM để hát?

Đúng là đợt này tôi hát ở TPHCM nhiều nhất kể từ khi về nước. Ban đầu cũng chỉ nghĩ về đây thăm người thân, đi xem kịch, ca nhạc cho vui. Nhưng khi đi nghe nhạc thấy anh Duy Quang, Elvis Phương, Đức Huy, chị Giao Linh... hát sôi nổi quá, bản thân mình cũng thấy phấn chấn và nhớ khán giả nên quyết định vừa về thăm nhà vừa kết hợp biểu diễn.

Rất nhiều phòng trà như M&Tôi, Không tên, Trống Đồng, sân khấu 126, các chương trình ca nhạc quy mô ở NH Hòa Bình, Đài TH TPHCM... mời chị hát. Sự nghiệp của chị, cứ như là lại bắt đầu một giai đoạn mới?

Kỳ lạ lắm nhé, hôm về TPHCM tôi bị ốm nhẹ, vậy mà không khí ca nhạc trong này vui quá nên hát sung sức và cảm thấy rất hạnh phúc. Đã có lúc tôi suy nghĩ về thời điểm mình phải dừng sự nghiệp, nhưng bây giờ về nước được khán giả đón nhận và thấy ca hát, khán giả là một phần vô cùng quan trọng trong đời sống của mình nên không biết đến bao giờ mình sẽ dừng lại.

Ở các chương trình ca nhạc lớn mỗi ca sỹ chỉ hát 1-2 bài, nhưng chị hát phòng trà mỗi tối phải đảm đương 6-7 ca khúc, không kém gì thực hiện một live show nho nhỏ. Cảm giác bây giờ chị chạy sô còn khỏe hơn thời trước?

Mỗi lần hát phòng trà tôi phải chuẩn bị khoảng 10 ca khúc, hôm thì hát cùng anh Duy Quang, bữa thì hát cùng Elvis Phương, buổi khác song ca cùng với Đức Huy... Đúng là tôi có cảm giác bây giờ mình chạy sô còn hơn cả ngày xưa (cười). Chỉ có một chút thử thách là phải làm quen và chinh phục được những khán giả ở độ tuổi 30. Tôi thường nhận được yêu cầu hát những ca khúc như Bài ca xây dựng, Hà Nội mùa thu, Triệu bông hồng, Nha Trang mùa thu lại về, thậm chí có khán giả còn yêu cầu hát cải lương nữa.

Và chị đáp ứng?

Tất nhiên, tôi xướng một câu vọng cổ Mưa trên phố Huế tặng họ.

Sao chị không mua nhà ở Hà Nội mà lại mua nhà trong TPHCM? Anh chị có định sau này về hẳn đây sinh sống?

Cha tôi và phần lớn các anh chị em trong gia đình đều đang sống ở TPHCM. Cha tôi năm nay đã 94 tuổi rồi, tháng 8 năm ngoái tôi mua một căn nhà trong này để tiện đi lại thăm nom, chăm sóc cha.

Tôi thích Hà Nội lắm chứ, nhưng phố Huế xưa tôi ở chắc bây giờ rất khó chen chân để mua. Thực lòng tôi rất muốn có một nơi ở riêng tại Hà Nội để thăm bạn bè, dành cho tuổi già sau này. Có lẽ, nếu điều kiện cho phép sẽ mua một căn hộ tập thể.

Bây giờ hòa vào cuộc sống văn nghệ trong nước một cách ngọt ngào rồi thì sẽ tính cách về nước thăm người thân kết hợp biểu diễn mỗi năm đôi lần. Vài năm nữa sẽ tính ở lại Hà Nội hoặc TPHCM lâu lâu một chút bởi mỗi lần về Mỹ lại mất gần một ngày ngồi máy bay, đường bay dài cũng mệt mỏi lắm.

Các cháu bây giờ vẫn cần mẹ chăm sóc?

Anh Tiến ban ngày đi làm, tối về lại chăm sóc gia đình nhưng cháu gái Vân Anh năm nay 14 tuổi, đang tuổi dậy thì nên cần có mẹ ở bên. Còn cháu Vũ hiện là sinh viên năm thứ 3 ngành kinh tế, cháu đã tự lo liệu được phần nào cho bản thân.

Nghe nói chị có ngôi nhà ở San José rất xinh xắn?

Chúng tôi mua được 8 năm rồi, rộng khoảng 400-500m2, cũng có một mảnh vườn nho nhỏ để tôi trồng hoa, trồng ổi, ớt, húng, kinh giới...

Còn chuyến trở về tới đây của chị sẽ là... ?

Dự định tháng 11 tới. Đó cũng là dịp kỷ niệm 50 năm thành lập Nhạc viện Hà Nội, đây là ngôi trường mà tôi đã học thanh nhạc những năm 1969 - 1978. Nhóm bạn cũ gồm các nhạc sỹ, nghệ sỹ như Đặng Hữu Phúc, Nguyễn Tiến Phúc, Đỗ Hồng Quân, Quang Thọ, Quang Huy... dự định tụ lại làm một chương trình ca nhạc thính phòng theo hướng semi-classic (bán cổ điển).

Tôi cũng đang tập lại bài Người yêu dấu ơi của Nhật để có thể tham gia chương trình này. Nhưng khó nhất là bạn bè trường xưa nay mỗi người mỗi nơi, không biết có tụ được đông đủ không. Chúng tôi hẹn nhau sẽ cùng biểu diễn, cùng đi thăm lại những nơi sơ tán cũ và hồi tưởng thời thanh xuân đẹp đẽ.

Theo Phong cách Việt
Ảnh Netmode

Video đang được xem nhiều

Cùng chuyên mục

Xem thêm Văn nghệ

Mới - Nóng

Khám phá