Trần Đăng Khoa làm thơ tặng... mẹ vợ

"Một người sinh ra chúng tôi và khổ vì chúng tôi. Một người nữa không có họ hàng gì – đó là mẹ vợ. Xem ra bà mẹ vợ vất vả hơn. Vì mẹ đã vất vả sinh ra một công trình tuyệt diệu – đó là cô con gái".

Trần Đăng Khoa làm thơ tặng... mẹ vợ

Nhà thơ Trần Đăng Khoa. Ảnh: Gia đình Xã hội
Nhà thơ Trần Đăng Khoa. Ảnh: Gia đình Xã hội.

Nhà thơ Trần Đăng Khoa đã có những tâm sự rất thật nhưng không kém phần dí dỏm, thú vị về vai trò của người phụ nữ trong cuộc sống, gia đình tại chương trình giao lưu nghệ thuật hưởng ứng Tháng Hành động quốc gia về Dân số: Vì nòi giống Việt, do Tổng cục DS-KHHGĐ (Bộ Y tế) phối hợp với Quỹ Dân số Liên Hợp Quốc tại Việt Nam (UNFPA) tổ chức tối 13/12, tại Trung tâm Văn hóa nghệ thuật Âu Cơ:

“Phải nói thật, sinh con gái hay hơn con trai nhiều, tôi chúc mừng những ai sinh toàn con gái. Bản thân tôi có hai con gái, tôi càng thấm thía. Còn trong gia đình tôi, mẹ tôi năm nay 95 tuổi, cụ có 4 người con, 2 trai - 2 gái.

Nhưng việc chăm sóc mẹ tôi từ bao lâu đến nay chỉ trông chờ vào chị gái tôi đang ở quê. Ngay trong các bà mẹ, có những việc con gái làm tiện hơn. Con trai dẫu cũng là mẹ đẻ ra những họ cũng chỉ là đàn ông. Đó là một điều tế nhị. Có những điều không thể thay thế con gái được. Đó là điều kỳ diệu” – Nhà thơ Trần Đăng Khoa tâm sự.

Ông dí dỏm: Đàn ông chúng tôi đều là con của hai bà mẹ: Một người sinh ra chúng tôi và khổ vì chúng tôi. Một người nữa không có họ hàng gì – đó là mẹ vợ. Xem ra bà mẹ vợ vất vả hơn. Vì mẹ đã vất vả sinh ra một công trình tuyệt diệu – đó là cô con gái.

Nuôi nấng khôn lớn hai mươi mấy năm trời, rồi một ngày bỗng mẹ lại dang rộng cánh cửa đón một “tên trộm” cướp đi công trình tuyệt diệu của mình. Nhưng “tên trộm” đó lại rất đặc biệt: Được pháp luật yêu mến, ủng hộ; được công an vỗ tay hoan hô; bà mẹ lại sướng âm ỉ vì lo được cho con vu quy. Đây là một trong những vụ “mất trộm” và tôi là một trong những “tên trộm” ấy.

Bài thơ vui tặng bà mẹ vợ

Mẹ từng làm lụng suốt đời
Trên những cánh đồng hoang dại
Tìm ánh trăng non ngàn xưa
Tỏa mát màu da con gái.

Mẹ ngược qua trăm ngọn núi
Trập trùng rừng mộng suối mơ
Kiếm những sắc hoa đẹp nhất
Làm nên làn môi thơm tho.

Và mẹ ngược miền thiếu nữ
Nhặt từng nét đẹp vẻ xinh
Và nỗi dịu dàng muôn thưở
Chuốt lên vóc dáng con mình.

Mẹ trao thiên thần của mẹ
Cho một chàng trai nghèo nàn
Thế là con thành ông chủ
Bỗng nhiên giàu nhất thế gian....

Trần Đăng Khoa


Theo Võ Thu
Gia đình Xã hội

Đăng lại

Video đang được xem nhiều

Cùng chuyên mục

Xem thêm Văn nghệ

Mới - Nóng

Khám phá