Vạn tội bất như bần

TP - Sáng hôm ấy trời tuy lâm thâm mưa nhưng đang mùa nên lạnh lắm. Nước ở bến sông Không Bảy tràn bờ. Đường sá bùn đọng vũng nước đọng hố.

Vạn tội bất như bần

Từ bờ Nam sang bờ  Bắc và ngược lại không một con đò nào dám sang ngang, cả phà đưa khách cũng không. Ai muốn sang phải đợi phà lớn, cái phà chuyên trị đưa xe vận tải nặng. Chỉ có nó mới dám qua là nhờ có hai chiếc Hô bo đi kèm. Đò hoặc phà đưa khách bị cấm ngặt. Chỉ cần một cây gỗ nhỏ từ thượng nguồn theo nước về xuôi va vô là chết chắc, trong khi đó gỗ lóng được khai thác lậu bởi lâm tặc cả cây khô cổ thụ bị nước cuốn về là rất thường. Thời tiết nầy chỉ có người thân bị cấp cứu mới mạo hiểm, còn bình thường ngồi trong quán kêu đĩa mồi chai ba xị thêm vài anh vô công rỗi nghề đấu láo là hạnh phúc nhứt trần ai.  Vậy mà Ba Hòa và con gái lại sang sông.

Nhóm thợ rừng bị kẹt lại bến bởi trời mưa tụ tập trong các quán nhậu sát bến sông, nâng ly thở dài nhìn cha con Ba Hòa. Ai cũng nghe lòng ảm đạm. Một ông cha ốm o và một con bé bảy tuổi co ro trong chiếc áo mưa sao mà buồn thảm quá trời ơi. Và tất nhiên dân rừng với sự trợ giúp của ma men rôm rả bàn về thế thái nhân tình. Chuyện Ba Hòa được bày ra trên bàn nhậu. Không tay thợ rừng nào không chửi thề. Dân rừng thì trời đất họ còn mắng thì con người đâu có nghĩa chi:

- Thằng Năm Thế là khốn nạn nhất trần đời. Nó mà chết sẽ không có tay tao đào huyệt.

- Riêng tao thì không cho nó một nén hương.

Sau đó lý lịch Năm Thế được bày ra. Thằng nầy cũng không còn trẻ. Bốn mươi ngoài chứ không ít. Một vợ và hai con. Vợ Năm Thế bán cá ở bến sông. Người đàn bà nầy cũng chửi  chồng là khốn nạn:

- Cha nó bán vé số, con nó đi học về cũng vé số. Nó không bao giờ cho tui lấy một đồng nuôi con. Mà mấy người biết không? Mỗi lần ra khỏi rừng là tiền triệu trong túi. Bao nhiêu nó cho gái ăn hết. Dạo nầy nó bám theo con Mai vợ Ba Hòa. Nó là chuyên gia phá hoại nhà người. Tại Ba Hòa ốm yếu lại ho hen, gặp thằng khác nó lụi một dao cho tàn đời thằng khốn nạn.

Mọi sự diễn tiến đúng như lời cô bán cá nói chứ không ngoa. Năm Thế cặp kè với vợ ba Hoà là có thiệt. Vợ Ba Hoà mới ba mấy, đẹp lắm. Tóc tai môi má đều tám điểm trên mười. Nhan sắc vậy mà kiếm sống bằng nghề rừng thì quả là trời cao không có mắt. Biết làm sao khi chả có một nghề gì trong tay, vốn liếng không, chữ nghĩa không. Vậy thì rừng là cứu cánh và xưa nay trong lao động kiếm sống bằng chân tay chả có chi nhiều tiền bằng nghề rừng.

Ba Hòa từng là cầu thủ cấp xã. Lúc còn là một tiền đạo chàng uy lắm. Nhờ cái uy nầy mà cô Mai đem lòng mến mộ. Cả hai nên một cặp ai cũng trầm trồ sao mà xứng đôi vừa lứa quá. Nhưng cái tiền đạo cấp xã làm chi ra tiền? Vậy là anh cùng nàng vào rừng. Họ xem rừng như nhà, hoài thai trong rừng, đứa con gái tên Thu ra đời ở trạm xá lâm trường. Nói chung rừng tất tần tật. Và bệnh tật dẫn đến chết người cũng từ rừng mà ra.  Sốt rét  quật Ba Hoà tả tơi như cái mền rách. Ai cũng rứa chứ không riêng Hòa. Nhưng người ta sau cái gọi là cách nhựt hay thường nhựt của sốt là đến kinh niên. Dân kinh niên sau nóng lạnh vẫn lao động tốt. Hòa thì khác. Chả hiểu sao anh cứ gai gai sốt vào buổi chiều và khúc khắc ho.

Mấy tay có kinh nghiệm nói Hòa ơi ông lo đi bịnh viện chớ coi chừng bị lao đó. Thời nầy lao người ta dứt điểm được rồi, nhưng ông phải tuân thủ theo lịch trị bịnh, còn cứ ở trong rừng là con vi trùng Kock nó trảm ông thì chớ còn trảm luôn vợ con ông cho coi. Nhưng Hoà bỏ ngoài tai lời khuyên bảo, chả là Hòa hơn vợ trên chục cái xuân xanh. Mai ba mấy còn Hòa năm chục chẳn. Đi viện là mấy thằng thợ rừng háo sắc thiếu đàn bà dài hạn sức mấy bỏ qua. Hòa ghen lắm. Ở rừng, thiên hạ chòi trại sát nhau ở cho vui, Hoà cách chúng bạn cả mươi mét. Chuyện nửa đêm có bàn tay không sạch sẽ của một thằng ma bùn nào đó khua khoắng vợ người khác là không hề hiếm. Ở xa cho chắc. Bà Chín Nà ngoại trừ cai thầu còn là bà già vợ của Hòa khuyên:

- Con đi viện bài lao coi sao. Nếu lao thì lo mà điều trị. Bằng không con Thu nó lây thì tội cho nó lắm. Mày đi đi, vợ mày tao ngó cho. Thằng nào xớ rớ tao cho ăn rựa.

Hoà lên đường được một tuần. Khi về anh mang cả bọc các loại thuốc. Thiên hạ nhìn thuốc biết ngay Hòa bị lao. Người ta ít giao tiếp với anh hơn. Nhưng vợ chồng thì sao? Mai đâu thể không chung chòi với chồng. Và Hòa nói với vợ:

- Hết thuốc thì lên viện lấy tiếp. Em yên tâm.

Mai yên tâm không? Cô rất biết sự tác hại của loại bệnh chồng đang mang, chồng cô phải ở viện mới đúng. Nhưng ai sẽ chăm? Vợ chồng Mai đâu có chi, cái chòi ở bến sông nơi mỗi lần về phố chợ có chỗ nằm là của chủ thầu. Chỉ thợ mới được ở, ai không làm cho Sáu là phải biến để nhường cho người khác. Mai đành phải tin rằng có thuốc Hòa sẽ dứt điểm cái khúc khắc ho và những cơn sốt nhẹ vào buổi chiều. Mai tin nhưng anh em thợ không tin. Chả ai dám đến chòi của cô khi Hòa vắng mặt để khen cô đẹp nữa. Không ai đến chỉ là chuyện nhỏ, gặp cô những thằng có máu ma bùn không thèm ghẹo nữa mới là buồn hung.

Mai còn trẻ quá. Hòa không thể đáp ứng được nhu cầu thiết yếu nhất của cô. Lao phổi thì ai ham hố chi chuyện gối chăn? Vì thiếu nên Mai luôn cáu kỉnh với chồng. Hoà rất hiểu mình thiếu cái gì và vợ cần cái chi, nhưng lực bất tòng tâm rồi. Đành chịu. Hòa yêu vợ lắm. Yêu nhưng chỉ nhiều nhất ở khoản ghen. Mai nằm bên chồng mà hồn cô bên bàn nhậu của bọn thợ rừng. Bọn thợ thích cô thì thích vậy nhưng biết chồng cô bị một trong tứ chứng nan y mà không nằm viện chúng cũng e. Mai đành trơ cái hồng nhan với vắng lặng đêm trường cho đến ngày Năm Thế vào đầu quân cho Chín Nà.

Có vậy thiên hạ mới nói Thế khốn nạn chứ không hề hùa theo cô bán cá.

Thợ rừng hạng trùm Châu Đèo hỏi Minh Tàn:

- Nghe nói ông làm thịt con Mai rồi phải không Minh Tàn?

- Coi chừng cái chai vô đầu mày bây giờ. Tao chớ không phải Năm Thế à. Cái gì ăn ra ăn, cái gì cúng thì để cúng. Đồ chưa cúng mà lấy ăn là gãy họng đa con.

- Trước nghe nói con Mai kết ông lắm mà?

 - Chỉ có súc vật mới lấy vợ người làm vợ mình. Nói chuyện với tao phải đâu ra đó rõ nét, cà chớn tao cho mày nằm một đống à.

- Em so ry… Giỡn chơi tí Minh Tàn ơi. Nhưng mà ông thấy Năm Thế tàn nhẫn không?

 - Trước sau tao cũng cho thằng nầy một trận về tội rẽ thuý chia uyên. Nó có quyền trên bộc trong dâu với con Mai, nhưng không nên để cha con Ba Hòa lâm cảnh như thế nầy. Hơn cả tàn nhẫn, đây là một tội ác không thể tha thứ.

  - Thiệt ra thì Ba Hòa…

   - Ý mày là Ba Hòa hết xí quách thì nên bỏ cho xong chớ gì? Vậy còn con Thu thì sao? Vì sao con Mai chấp nhận để Ba Hoà dẫn con của nó đi mày biết không? Tất cả vì thằng Năm Thế mà ra hết.

    - Theo tao là do con Mai quá mê thằng Thế.

    - Đương nhiên là mê rồi. Nhưng mà mê cái gì mới được? Yêu đến mê là không có đâu con, chỉ là chuyện chiếu giường thôi. Nếu thằng Thế không xúi con Mai bỏ chồng thì làm sao dẫn đến cái kết cục nầy? Thằng Thế lợi dụng sự nhẹ dạ của đàn bà để mưu lợi cho nó mày ơi.

    - Lợi ích gì?

    - Bây giờ cả hai vô một cặp, tiền làm ra sẽ được nhân hai. Hiểu chưa ông con?

    - Con Mai cũng cáo sa mạc, dễ gì ăn đồng bạc nó làm ra?

  - Bụng đàn bà dạ con nít mày ơi… Mà thôi, phà lớn đang đưa xe qua kìa, để tao xuống bến gặp Ba Hòa chút coi.

   - Coi chừng mày bị lây ho lao luôn à.

  Minh Tàn xuống bến. Bên trên bọn bợm nhậu quan sát. Người ta thấy anh vuốt tóc con bé tên Thu và nói chuyện với Ba Hòa. Hoà đưa khăn lên mắt. Khóc chắc luôn. Vợ bị thằng khác cướp công khai, chia tay không khác đuổi thì không khóc mới lạ. Minh Tàn dúi cái chi đó vào túi áo bé Thu. Chắc anh ta cho con bé tiền. Phà cập bến và Ba Hòa cùng con gái bước lên. Chuyến nầy Hòa chắc chắn một đi không trở lại.

   - Ông nói gì với Ba Hoà vậy? – Châu Đèo hỏi khi Minh Tàn về lại với bàn nhậu.

   - Tao nói nó lo chữa bịnh mà nuôi con. Nó khóc thấy tội quá. Con Mai thiệt nhẫn tâm. Vợ chồng ăn ở với nhau gần chục năm mà chia tay không chút động lòng. Bà mẹ nó, đời chả biết đâu mà luận được nông sâu. Trước sau gì tao cũng cho thằng Thế một trận.

  - Mày lấy lý do gì để cho nó một trận?

  - Thích thì cho cần gì lý hay không lý.                                                                   

***

    Nhưng rồi ở cái bến mười ba của đời sống, hay còn gọi bến tắm ngựa còn lắm cái đoạn trường hơn chuyện vợ chồng bỏ nhau. Chuyện Mai dứt tình với chồng con so với Đức Dĩ An không mùi mẻ gì:

    -  Ê mày biết sao con Trinh vợ Đức Dĩ An bỏ đi không?

     -  Không. Sao vậy?

    -  Thằng Đức cặp kè với con Trâm đánh con Trinh như trái banh lông nên ra cái kết vậy.

    -  Hai đứa nhỏ ở với ai?

    -  Thằng Đức giữ. Con Trâm chả hiểu sao đâm đầu vô nuôi nhền nhện. Buồn cười thiệt. Đứa thì con ruột không nuôi, đứa thì nhào vô lãnh đạn. Thế giới nầy kẻ khùng khịu nhiều hơn người tỉnh táo

  - Mẹ nó… đời chả luận đâu ra được cái tình.

   - Có tiền thì có tình. Xưa sao nay vậy và trăm năm sau cũng vậy.

   - Thằng Đức có cái củ thìu biu. Làm đếch gì có tiền.

 Dạo nầy Minh Tàn biến đâu không thấy Châu Đèo?

- Nó ủ tờ rồi.

- Trời đất. Sao vậy?

Rằng Minh Tàn ta làm ăn kiểu tài tử lắm. Đang trụ trong rừng, ưng lên anh ta chuyển tông qua bốc xếp. Hôm ấy vào bãi Chín Nà để thu gom hàng thì xẩy ra chuyện. Mục kích cảnh  Năm Thế ngoại trừ cho cô Mai ăn cù loi còn chửi luôn cả anh chị em tạm gọi là vợ.

Đang bốc Mây lên xe Minh Tàn lên giọng:

- Ê… Thế…mày mà đánh con Mai một cái nữa là tao cho mày nằm một đống à.

- Vợ tao. Tao dạy mắc gì đến mày?

- Sư cha mày. Vợ mày là con bán cá ngoài bến sông kìa. Còn con Mai là vợ thằng Hòa. Cãi một tiếng nữa tao đập mày tức khắc.

- Tao thách mày đó.

Ái cha… Minh Tàn ngó vậy chớ du côn lắm, anh ta lừng lẫy ở bến tắm ngựa với cái gọi nói là làm. Ít cũng vài thằng bị Minh cho đo ván về các tội linh tinh. Nghe đồn anh ta có tí chút nghề nghiệp. Để xem thử thiệt không.

Minh đến trước mặt Năm Thế, hai tay be lên mặt rồi xuất ký bất ý vụt ra một trái đờ réc nhanh như sao xẹt. Sau đó  mấy đòn của quyền anh được thi triển. Kutsê là móc dưới cằm lên, bạt xivin thì như bạt tai nhưng tay không xoè mà là cú đấm, choa là trên đầu giả xuống. Thế ăn cả chục đòn tay. Cuối cùng Minh Tàn tung một đá trực diện vô ngực và Năm Thế nằm một đống. Rõ ràng Minh Tàn có võ.  Ai cũng ghét Năm Thế nên chả thèm can.  

Nhưng sự kiện kế tiếp là Năm chả thèm tỉnh. Hắn ta thoi thóp như sắp chết. Hoảng hồn, từ tài xế lơ xe bốc xếp cai thầu Chín Nà cùng toàn thể thợ rừng nhào vô cấp cứu. Mẹ cha ơi Thế mà chết là nguy lắm. Đương nhiên kẻ giết người phải đền tội nhưng chết ở rừng nghe nói hồn sẽ không siêu. Có tụng cả ngàn thời kinh Địa Tạng cũng chịu sầu. Linh hồn ấy sẽ hóa thành con ma rừng đêm đêm nương theo gió mà hát lời buồn thảm.

Sợ quá tài xế phải chổng ben đổ sạch các cái trên thùng xe để đem Thế về xuôi. Quay đi quay lại thì Minh Tàn đã biến mất. Nguy rồi, thằng Tàn nầy trốn mất thì cả bọn cũng mệt với công quyền. Rồi đây sẽ bị triệu lên trên mà trả lời câu hỏi. Minh Tàn ơi là Minh Tàn, ông ra thú đi, thằng Thế mà chết thì ông trốn xuống địa ngục người ta cũng nắm cẳng kéo lên.

Đúng là Minh Tàn ra công an đầu thú. May quá Năm Thế không chết. Hắn ta bị bất tỉnh đúng hai ngày hai đêm ở bệnh viện huyện rồi về. Bà vợ bán cá không thèm ngó thằng chồng bạc bẽo. Ông cha bán vé số phải lấy thêm vé số đi năn nỉ để có tiền lo cho con. Minh Tàn bị tạm giam ở Công an huyện hết sáu tháng về tội đánh người không duyên cớ. Lúc về nghe chuyện anh ta hỏi:

- Con Mai đâu mà không lo cho thằng Thế?

- Nó chết rồi.

- Trời đất ơi. Sao mà chết vậy?

- Mày đi hỏi bà Tư Phụng. Tao không rành lắm.                                                                                      

***

Em biết không – Tư Phụng nói với Minh Tàn – Thằng Thế nó tàn nhẫn lắm em. Con Mai sau nầy cũng sốt buổi chiều và khúc khắc ho như thằng Hòa vậy. Tao biết nó bị dính lao từ thằng Hòa. Con nhỏ bị sốt hành. Mày nghĩ đi Minh Tàn, đàn ông con trai sốt quật còn thê lương huống đàn bà con gái, vậy mà thằng khốn Thế nó buộc phải đi làm. Nó còn đánh đập như mày thấy đó. Bà Chín mẹ giá con mồ côi nó ăn hiếp luôn. Thằng Thế sau khi bị mày đánh,  nó bỏ luôn con Mai không ngó ngàng gì nữa.

Bữa đó con Mai sốt nặng quá chị Tư mới đưa nó lên xe về bến sông để đi viện. Trời thì mưa nên xe đâu dám chạy nhanh. Chị lấy áo mưa trùm cho con nhỏ. Xe mới tới dốc Năm Hơi con Mai nắm tay chị. Minh Tàn biết nó nói gì với chị không? Nó nói hối hận quá, nhớ con Thu quá. Chắc em chết mà không gặp được con Thu quá chị Tư ơi.

Và rồi xe xuống khỏi dốc thì nó lạnh dần và chết trên tay chị.

- Tội quá Minh Tàn, nghe nói chết trong rừng linh hồn con người ta không siêu bởi thần rừng giữ lại để hầu hạ, phải không em? Nếu thiệt vậy thì tội nghiệp cho con Mai quá, Nó không có tội. Nó đâu có tội gì phải không em?

Chỉ bởi vì nghèo quá Minh Tàn à. Nghèo quá nên hai vợ chồng nó mới vào rừng. Nghèo quá nên không tiền để chăm lo cho chồng khi bệnh tật. Nghèo khiến con người ta đánh mất chính mình. Nghèo mới thật sự có tội. Phải không em? 

 

Vạn tội bất như bần - ảnh 1

Vẫn theo phong cách quen thuộc, truyện ngắn Nguyễn Trí luôn đầy kịch tính và thiện ác phân minh cũng như tư tưởng ác giả ác báo rất đậm nét. Trong truyện ngắn dưới đây, anh sử dụng thủ pháp điện ảnh rất mạnh. Những pha cận cảnh cuộc xung đột thực sự đầy hấp dẫn.

Nguyễn Trí làm đủ nghề trong giang hồ trước khi bước vào văn chương. Điều này ảnh hưởng rất rõ trong văn phong và ngôn ngữ của anh.          

L.A.H

Video đang được xem nhiều

Cùng chuyên mục

Xem thêm Văn nghệ

Mới - Nóng

Khám phá