Hàng triệu ngọn lửa

TP - Tôi không gọi đó chỉ là những ngọn nến. Mà là những ngọn lửa.

Đêm qua, hàng triệu ngọn lửa như vậy đã thắp sáng bên mộ phần các anh linh liệt sĩ, dọc dài Mũi Cà Mau tới địa đầu Tổ quốc.

Ở những nơi bão lũ, sạt đất lở núi vừa đi qua, lửa vẫn sáng. Ở những nơi rừng sâu núi thẳm, đời sống còn gập ghềnh bao bước khó nghèo, lửa vẫn sáng. Từ Trường Sơn tới đảo xa, lửa vẫn sáng. Sáng và nóng ấm soi rọi những gương mặt, vầng trán trẻ trung của lớp lớp thanh niên.

Hôm nọ, tại lễ tiếp nhận “Những kỷ vật kháng chiến” ở Bảo tàng Quân khu 5 – Đà Nẵng, từ các tướng lĩnh quân đội, mỗi anh hùng từng vào sinh ra tử cho tới các bạn sinh viên, không ai nén được xúc động khi tận thấy chiếc nồi đồng của Mẹ Việt Nam Anh hùng - liệt sĩ Trần Thị Xân.

Người mẹ Đại Lộc - Quảng Nam có 10 người con, thì 5 người cả trai lẫn gái đã hy sinh, 2 người là thương binh. Người con trai thứ 10 của Mẹ, thương binh Trương Văn Mười, xúc động kể. Kể rằng bộ nồi đồng xứ Quảng thường có 10 chiếc, từ nồi 1 đến nồi 10. Lớn nhất là nồi 10. Nhà mẹ Xân được coi là “bệnh viện dã chiến” của Ban Dân y Quảng Đà, bao nhiêu năm cả 10 chiếc nồi của Mẹ thường xuyên đỏ lửa phục vụ thương binh và cán bộ bộ đội, đối mặt với bao trận càn quét chà xát của địch.

Lần ấy Mỹ ném bom, Mẹ đưa anh em thương binh xuống hầm rồi bưng chiếc nồi 10 đang nấu dở chạy che miệng hầm. Trúng bom. Mẹ hy sinh, trên tay vẫn nắm chặt chiếc nồi đồng trộn lẫn gạo, đất cát và máu…

Kỷ vật kháng chiến tiếp nhận hôm ấy có nhiều súng ống các loại. Nhưng tôi vẫn lặng đi trước thứ vũ khí của Mẹ. Vũ khí ấy là ngọn lửa.

Ngọn lửa đấu tranh truyền cho đàn con 10 đứa, như 10 chiếc nồi đồng đất nghèo xứ Quảng. Ngọn lửa yêu thương, bao bọc cho đến phút giây cuối cùng của người Mẹ Việt Nam. Ngọn lửa ấy đã trở thành sức mạnh lớn lao nhất đem lại ngày toàn thắng.

Đêm qua, hàng triệu ngọn lửa đã sáng dậy khắp nơi an nghỉ của những anh linh liệt sĩ như Mẹ Xân, như một lời tri ân.

“Không nhìn ai, chúng tôi nhìn lửa/Ở đó cháy cùng ý nghĩ/Và tỏa hồng trên mỗi trán say mê/… Chúng tôi ngồi xòe tay trên lửa nóng/Máu bàn tay mang hơi lửa vào tim” (Nguyễn Khoa Điềm)

Tôi không coi đó chỉ là những ánh nến. Mà là ánh lửa.

Để từ những ánh lửa ấy thổi bùng lên ngọn lửa nhiệt huyết say mê, trí tuệ sáng tạo và dâng hiến của tuổi trẻ hôm nay.

Sẽ là triệu triệu những ngọn lửa bền bỉ, tiếp nối để trường tồn cùng đất nước.

Video đang được xem nhiều

Cùng chuyên mục

Xem thêm Chuyện hôm nay

Mới - Nóng

Khám phá