Chi chục tỷ đồng đưa cò về phố

TPO -Từ sình lầy, ông Dương Đình Phúc biến thành khu sinh thái ở Hà Tĩnh với ao hồ, cây xanh, chim muông… Gần chục năm, ông tiêu tốn hàng chục tỷ đồng gọi cò về phố, mong có nơi cho người dân thưởng ngoạn.

Chi chục tỷ đồng đưa cò về phố

Cứ chiều chiều, đàn cò hàng nghìn con lại bay về đảo ông Phúc trú ngụ
Cứ chiều chiều, đàn cò hàng nghìn con lại bay về đảo ông Phúc trú ngụ .

Chi đậm cho "ý tưởng điên rồ"

Đang làm mưa làm gió với những gói thầu làm đường cả trăm tỷ đồng, bỗng dưng Dương Đình Phúc chuyển sang làm sinh thái. Giới làm thầu ở Hà Tĩnh thời điểm đó cho rằng, ông Phúc đang “nổ” để phô trương thanh thế của công ty. Còn người thân tín của ông lại tìm cách ngăn cản ý tưởng điên rồ ấy.

Cái thị xã Hà Tĩnh chỉ vẻn vẹn vài phường bé tí hồi đó, quán cơm còn vắng hoe, huống chi nói đến mô hình sinh thái du lịch. Ấy vậy mà ông Phúc làm thật.

Sau nhiều ngày thị sát, địa điểm ông chọn cũng lạ chẳng kém ý tưởng ban đầu. Đó là vùng đất nằm rìa thành phố, sình lầy bùn đất. Ngày động thổ, thắp được nén hương, ông phải cho người dong thuyền ra giữa đầm đóng cột, rồi lập bàn thờ giữa không trung.

Cởi bỏ chiếc sơ mi trắng phẳng lì, ông cùng công nhân lao vào khoanh vùng với 10ha đầm lầy được thành phố đồng thuận cho thuê.

“Thực tình, đến tận bây giờ, tôi không nghĩ mình sẽ làm được đến mức này. Cả ngày ngụp lặn với bùn đất, đêm về, người đau bầm dập. Nhiều lúc nghĩ buông xuôi, nhưng hình ảnh các cụ già, cháu nhỏ đạp xe nô đùa ở công viên như tiếp thêm sức mạnh”, ông Phúc bộc bạch.

Hơn năm trời, ông lặn lội lên tận miền rừng Hương Khê, Vũ Quang, đến từng ngọn núi để chọn đất, đá. Hàng trăm ngàn chuyến xe được ông Phúc huy động ở các công trình, nơi ông làm chủ thầu, quy tụ về. Bất kể ngày đêm, tiếng máy nổ, đất đá đổ ầm ầm như xé toang màn đêm giữa vùng sình lầy đen kịt.

Khi mặt bằng tạm ổn cũng là lúc thời điểm bất động sản lên giá. Mọi người lại có dịp xôn xao, ông Phúc được lãnh đạo tỉnh "bật đèn xanh" lấy đất san lấp để chia lô bán nền. Rồi kiện tụng, rồi tung tin nói xấu, ông vẫn mặc.

“Mình làm việc lớn, để ý chi những việc lặt vặt đó”, ông Phúc cười điềm tĩnh, nói.

Thế rồi, khi doanh nghiệp đổ xô vào kinh doanh bất động sản, ông Phúc lại tiếp tục lên rừng tìm đá, cây. Ngay từ cổng vào, người tinh ý nhận ra cá tính riêng của ông chủ nơi đây.

Những tảng đá đen sì được khớp nối với nhau một cách tỉ mẩn, xem ra đơn sơ mà vững chãi. Những cây lộc vừng, chuối rừng, si, sanh được mọc lên xanh tốt giữa vùng sình lầy năm xưa.

Ý tưởng ban đầu chỉ dừng lại ở cây cối, ao hồ nhỏ lẻ, nhưng khi cây bắt đầu xanh tươi, kế hoạch làm kiểu bán đảo nằm giữa ao hồ mờ ảo giữa sóng nước bao la hiện ngay phía trước.

Nghĩ là làm, hàng trăm công nhân được huy động ngày đêm múc đất. Mấy tháng trời quần quật của sức người và máy móc, hình hài một hồ lớn gần ba héc ta với hai hòn đảo nổi hiện ra. Xung quanh được kè chắn bởi những tảng đá nặng cả chục tấn nằm chồng lấn lên nhau như sự sắp xếp của tạo hóa.

“Tiền công săn đá, thuê máy cẩu, máy đào, xe tải hạng nặng chở những tảng đá này lên đến hàng tỷ đồng chứ bỡn”, ông Phúc nói.

Sau hơn năm làm việc cật lực, bán đảo này cũng chỉ mới kè chắn được hơn nửa. Để có những bức kè chắn kiểu tự nhiên như hôm nay quả là kỳ tích của chủ nhân.

Cổng vào khu sinh thái
Cổng vào khu sinh thái .

Đưa cò về phố

 Nếu làm kinh tế, tôi không dại bỏ ra hàng chục tỷ đồng vào cái ao hồ, chim chóc này. Dương Đình Phúc gần 60 tuổi rồi, tiền nhiều để làm gì. Sau này, các cháu đạp xe ven hồ, ngắm cảnh, thượng ngoạn chim muông nơi đây, biết được có một ông Phúc góp đá, trồng cây ở đây là tôi toại nguyện lắm 

Ông Dương Đình Phúc

Hơn bảy năm quần quật xây dựng, hỏi chủ nhân đến khi nào cho khai trương, mở cửa đón khách, ông chỉ cười nhẹ: “Mình làm cái này đâu phải để kinh doanh hốt bạc như mọi người đồn ra đoán vào”.

Ông Phúc nhẩm tính sơ sơ, đến nay, khu sinh thái ông đang theo đuổi "ngốn" hàng chục tỷ đồng. Thế nhưng, khi nhắc đến thành quả lớn nhất nhận được từ khu sinh thái này, ông lại tửng tưng: “Đó là đàn cò trắng. Tài sản vô giá trong đời tôi. Vài chục nghìn bạc mua được đôi cò vặt lông ngoài chợ, nhưng cả nghìn tỷ đồng không mua nổi một con cò trong bán đảo của tôi”.

Như để minh chứng cho lời nói của mình, ông nhờ một công nhân đang trồng cỏ pha ấm trà mạn, bê đặt lên tảng đá kè, ngồi hàn huyên. Sau vài chầu trà cũng là lúc trời ngả chiều, cái lạnh của đá, hơi nước, sương chiều mỗi lúc một buốt hơn.

Từ phía Tây, từng đàn cò trắng, sau một hồi chao liệng trên bầu trời, lao thẳng về đậu kín trên hai hòn đảo giữa hồ. Tiếng gọi bạn, tiếng gập cánh làm huyên náo một vùng trời.

Cái duyên ông đến với đàn cò cũng lạ. Khu sinh thái được bao bọc xung quanh với cây keo kín mít, chỉ thích hợp cho những loài chim ưa sự kín mít để ẩn náu mới tìm đến. Nào ngờ, vào một buổi chiều khi ông cùng công nhân đang vệ sinh ao hồ, bỗng nhiên từ trên đảo hai chú cò trắng vỗ cánh bay ra.

Hình bóng cò in xuống dòng sông, làm ông sực nhớ đến những đàn cò ập về mỗi khi gió đông bắc tràn xuống, lúc còn cắp sách đến trường. Phải làm gì để gọi cò về đảo, luôn thôi thúc ông.

Khu sinh thái của ông Phúc
Khu sinh thái của ông Phúc.

Sau nhiều lần tham khảo bạn bè, ông lại lặn lội xuống các xã vùng biển mua ruốc, tép làm thức ăn mồi cò về. Để thức ăn sạch sẽ và đàn cò dễ thích nghi, hằng ngày, sau khi đàn cò đi ăn, ông lại đi mua chiếu cói về giặt sạch, trải xuống đất, rồi rải tép lên trên đem đặt khắp các đảo.

“Vài ngày đầu thấy cò không về, tôi nghĩ hay là tại mình xuất hiện trên đảo nên nó sợ. Nào ngờ, sau vài con ban đầu, giờ đếm không xuể”, ông Phúc nói.

Khi chén trà mạn bắt đầu tan nóng cũng là lúc đàn cò yên vị trên những cành cây. Hai hòn đảo nhỏ lúc này phủ một màu trắng.

Cũng ít ai nghĩ, chính cái đàn cò này đã đem lại cho ông Phúc không ít tai tiếng. Sau khi mọi người kháo nhau cò kéo về vườn ông Phúc nhiều, người dân đua mua súng vào săn. Ban ngày còn dễ canh giữ, nhưng khi màn đêm buông xuống, cũng là lúc ông cùng công nhân phải căng mình tuần tra. Sau nhiều lần vận động, thuyết phục không được, ông đành phải làm căng báo các cấp chính quyền và nhờ công an can thiệp.

“Nhiều đêm, trời lạnh buốt, nghe tiếng động là phải lao ra phía hồ. Thấy cò đang ngủ yên mình mới an lòng”, ông Phúc trải lòng.

Thế nhưng, cũng nhiều đêm vắng chủ, các tay súng làm càn, lội ra đảo săn cò. Cũng vì thế mà nhiều tay săn cò bị công nhân bắt giữ đem nộp công an. Vin vào cái cớ này, nhiều người xấu bụng vu khống ông Phúc bắt người nhốt trong khu sinh thái tạo dư luận xấu.

“Người xấu trước sau gì cũng rõ trắng đen. May người dân sống xung quanh đang còn nhiều người tốt. Nếu không tôi không có cơ ngơi như ngày hôm nay”, ông chủ khu sinh thái tâm sự.

Gần chục năm miệt mài xây dựng khu sinh thái với hàng chục tỷ đồng là minh chứng rõ nhất cho cái tâm nguyện của Dương Đình Phúc. Hóa ra, cái ý tưởng ông “nổ” đã thành hiện thực. 

Viết

Cùng chuyên mục

Xem thêm Phóng sự

Mới - Nóng

Khám phá