Sự kiện: Thế giới trẻ

Không thể gục ngã

TP - Nguyễn Ngọc Sơn - một chàng trai trẻ, với nghị lực phi thường đã vượt lên bệnh tật để có trong tay 2 bằng đại học chính quy. Và giờ đây, anh đang quyết không gục ngã để tồn tại với đời.

Nguyễn Ngọc Sơn sinh ngày 9/2/1979 tại Phú Thọ. Anh là con lớn trong một gia đình có hai anh em trai: Nguyễn Ngọc Sơn và Đào Thanh Lam. Giải thích về việc hai anh em ruột lại mang họ khác nhau, ông Đào Ngọc Minh, bố của Sơn cho biết: Ông vốn gốc họ Nguyễn, nhưng từ nhỏ đã đi làm con nuôi cho gia đình họ Đào.

Khi mới sinh con trai đầu lòng, vợ chồng ông quyết định cho Sơn mang họ Nguyễn để nhớ về nguồn cội. Trung tá Đào Ngọc Minh hiện là Trợ lý Vật tư của Trường Trung học Công nghiệp Quốc phòng - Phú Thọ. Đấy cũng là nơi bà Đỗ Thị Loan, vợ ông, từng làm công nhân viên, nay đã nghỉ chế độ. Đồng lương của ông bà không đủ chi phí cho gia đình, nên họ phải làm thêm bằng nghề nấu rượu và nuôi lợn.

Nguyễn Ngọc Sơn cũng là một người mang trọng bệnh như Nguyễn Hồng Công (tác giả của cuốn tự truyện “Khát vọng sống để yêu”), nhưng trước khi phải chạy thận nhân tạo để lọc máu, bằng nghị lực phi thường, Sơn đã kịp có trong tay 2 bằng đại học...

Khi Sơn mới bị bệnh, nhiều người đã khuyên nên từ bỏ con đường học tập để tập trung vào chữa trị, nhưng anh vẫn quyết tâm theo đuổi ước mơ được học hành tới cùng. Bởi thế sau khi học xong lớp 10 ở Trường PTTH Hùng Vương và bảo lưu kết quả một năm để ở nhà chữa bệnh, Sơn đã tiếp tục đến trường...

Hằng ngày trên chiếc xe đạp cà tàng, bố mẹ Sơn thay nhau đưa đón con trai. Sơn đã vừa đi học, vừa phải mang thuốc theo để uống. Hồi đầu do bạn mới, lớp mới cứ mỗi khi tới giờ uống thuốc Sơn lại phải mang cả cặp đựng những chai thuốc bên trong xuống nhà vệ sinh... Việc đó diễn ra trong khoảng kỳ một của năm lớp 11 thì các bạn biết, động viên nên Sơn không phải xuống nhà vệ sinh mỗi lần uống thuốc nữa.

Vượt lên chính mình, hai năm cuối cấp Sơn đã đạt giải trong kỳ thi học sinh giỏi của tỉnh. Hết lớp 12 mọi người và cả bố mẹ nữa khuyên Sơn không nên thi đại học vì sức khỏe càng ngày càng giảm sút. Sơn đã xin bố mẹ hãy yên tâm và cho anh tiếp tục được thực hiện ý nguyện của mình. Thật bất ngờ, Sơn đã thi đỗ cả hai Trường: ĐHSP Hà Nội và ĐHSP Thái Nguyên, với số điểm cao. Sơn đã chọn học Sư phạm Hà Nội.

Ngày Sơn về trường nhập học, hành trang của anh không chỉ là quần áo, sách vở mà còn có cả những bọc thuốc Nam.

Hai bằng đại học chính quy

Suốt bốn năm (1999-2003) học ở K49 ĐHSP Hà Nội, Sơn không hề hé lộ cho ai biết về bệnh tình của mình, mặc dù nhiều lúc anh đã phải vật vã trong những cơn đau. Mỗi lần sắc thuốc là Sơn phải đợi khi màn đêm buông xuống, vì sợ mọi người biết. Sở dĩ Sơn giấu bệnh của mình, vì anh không muốn mọi người nhìn mình với ánh mắt thương hại.

LTS: Từ số báo ngày mai, Tiền phong sẽ giới thiệu một số trang đặc sắc và cảm động nhất của “Xin đừng khóc nữa mẹ ơi”. Kính mời độc giả đón đọc.

Dù bệnh tật, nhưng Sơn vẫn học tốt và còn trở thành một cán sự lớp năng nổ được thầy yêu, bạn mến. Hơn thế, với suy nghĩ đã để bố mẹ vất vả khổ cực, từ năm thứ hai Sơn đã cố gắng không xin tiền nhà, bằng cách tự đi làm thêm để nuôi mình bằng nghề “gia sư” cho người nước ngoài: dạy lịch sử và văn hoá Việt Nam cho người Hàn Quốc.

Học xong Sư phạm, với suy nghĩ kiến thức của nhân loại là mênh mông, với niềm mơ ước từ nhỏ được trở thành một giảng viên, một tuyên truyền viên về Đảng, Sơn đã tiếp tục thi và học văn bằng hai. Những năm 2003-2005, anh là sinh viên K23B của Ngành Xây dựng Đảng và Chính quyền Nhà nước - Học viện Báo chí và Tuyên truyền.

Trong lúc bệnh tình của Sơn mỗi ngày một nặng, anh vẫn vừa đi làm vừa đi học, vẫn cố gắng hết mình để đạt được thành tích cao trong học tập. Và kết quả là Sơn đã vinh dự được đứng trong hàng ngũ của Đảng khi còn ngồi trên ghế giảng đường.

Sau hơn hai năm học tập văn bằng hai, thành quả của Sơn là một Bằng khen của Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo về thành tích sinh viên nghiên cứu khoa học, một Bằng tốt nghiệp Đại học loại giỏi và trình độ Cao cấp lý luận chính trị.

Hai bằng đại học chính quy, trong đó có một bằng loại giỏi, lại là đảng viên trẻ, một tương lai rực rỡ đang mở ra trước mắt Nguyễn Ngọc Sơn... Nhưng sau bao tháng ngày, giờ đây bệnh tình trong người Sơn bắt đầu phát tác và khiến anh gục ngã.

Nghe bác sỹ thông báo anh bị suy thận giai đoạn cuối, thời gian sống chỉ còn tính từng ngày, người mẹ tội nghiệp khóc thống thiết và van xin từng bác sỹ hãy cứu lấy con trai mình. Trái tim Sơn quặn thắt vì đau khổ.

Tấm gương sáng về ý chí và nghị lực

Vượt qua những phút giây tiêu cực và tuyệt vọng Sơn đã đứng dậy, mỉm cười mà sống, với lời hứa không chỉ sống cho mình, mà còn sống cho bố mẹ và cho cuộc đời. Dù ngày mai Sơn ra đi, thì hôm nay anh vẫn phải cống hiến.

Cảm phục bởi nghị lực và trình độ của Sơn, Trường Trung học Công nghiệp Quốc phòng đã nhận Sơn vào làm giáo viên thỉnh giảng, để cho anh thực hiện được ước mơ, dù mỗi tháng chỉ được mấy trăm ngàn đồng thù lao. 

Tranh thủ những lúc ở nhà, hay những lúc cơn đau chưa tới Sơn lại dạy cho các em học sinh và các em thiếu nhi cách kể chuyện lịch sử. Cùng với khả năng đọc và ngâm thơ, Sơn còn có một năng khiếu kể chuyện lịch sử. Từ hồi còn là sinh viên nhờ những khả năng ấy mà Sơn đã nổi tiếng cả ở hai trường.

Những lúc nghe anh kể chuyện, hội trường cả nghìn người đã lặng đi trong xúc động. Nhiều người nói: Chính Sơn đã làm cho hàng ngàn học viên của Trường THCNQP và thị xã Phú Thọ cảm động. Nhiều em đã ngoan hơn, vì cảm phục Sơn, coi anh là một tấm gương sáng về nghị lực và vượt khó để noi theo.

Hiện nay, trên con đường cả đi và về gần 80 cây số, với ba buổi một tuần (thứ Ba, thứ Năm và thứ Bảy); bất kể nắng hay mưa, bất kể đau đớn, Ngọc Sơn vẫn một mình đi xe máy tới bệnh viện. Anh luôn nở nụ cười vì mình đã sống như một người con ngoan của bố mẹ, một người anh mẫu mực của bao em nhỏ.

Còn sống là còn khát vọng cống hiến

Gia đình Nguyễn Ngọc Sơn và tác giả Đặng Vương Hưng (ngoài cùng bên phải) tại Phú Thọ.
Ngoài việc giảng dạy, Sơn vẫn tiếp tục viết văn và viết báo. Anh coi đó không chỉ là một thú vui, đam mê mà còn là phương tiện để tâm sự và gửi gắm lòng mình. Sơn đã nhận được hàng trăm lá thư của bạn trẻ gần xa. Không thể kể hết được tấm lòng của họ đối với Ngọc Sơn, bởi với họ, anh là một người con thật tuyệt vời, đã biết sống và biết hy sinh chính bản thân mình vì cuộc đời.

Một con người có đầy nghị lực và lòng dũng cảm đối mặt với những khó khăn và thử thách của số phận nghiệt ngã. Anh đã chiến thắng và đã vượt qua được những thử thách đó.

Cũng kể từ cái ngày định mệnh phát hiện ra căn bệnh hiểm nghèo, Nguyễn Ngọc Sơn đã viết những trang nhật ký đầu tiên của đời mình. Trong nhật ký đó là cả quãng đời 7 năm sinh viên tươi đẹp của anh; là mối tình trong sáng với người bạn gái; là tình cảm của anh với bố mẹ, người thân và quê hương; là những dự định công việc và cống hiến, khi mà căn bệnh quái ác không cho phép anh làm việc như một người bình thường. Và về những ngày còn lại của một đời người; khát vọng sống cống hiến cho tới phút cuối cùng...

Bản thảo cuốn tự truyện “Xin đừng khóc nữa mẹ ơi” do NXB CAND  vừa ấn hành, được Nguyễn Ngọc Sơn hoàn thành đầu năm 2008. Tôi đã đọc kỹ, góp ý cho Sơn và giúp anh chia tác phẩm ra nhiều phần nhỏ, mỗi phần đặt một tên riêng. Chúng tôi đã thường xuyên trao đổi với nhau qua e-mail: son_dantoc@yahoo.com, và điện thoại theo số máy 094.5522268, để Sơn sửa chữa và bổ sung.

Dường như sống trên cõi đời này, người ta thường dễ nhận ra những niềm vui hơn là nỗi buồn. Với riêng Nguyễn Ngọc Sơn, hành trình từ nước mắt tới nụ cười là cả một chặng đường đầy gian nan. Bởi thế, anh rất cần sự đồng cảm và giúp đỡ của bạn đọc Tiền phong.

Hà Nội, tháng 3-2008

Cùng chuyên mục

Xem thêm Phóng sự

Cùng chủ đề

Mới - Nóng

Khám phá